Phương Ánh Thu cúi đầu, tay che gò má đã đỏ ửng, trong đáy mắt tràn ngập thù hận. Bàn tay còn lại của cô ta nắm chặt, móng tay bấm sâu vào da thịt, gật đầu nói: "Vâng, cháu nghe theo cô hết ạ. Ngày mai cháu sẽ đi xin lỗi Tô Tô!"
Sáng sớm hôm sau, Tô Tô vừa rửa mặt xong thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa: "Đội trưởng Tần có nhà không? Tôi là thím Phương đây."
Thím Phương ư?
Bà ấy tới làm gì nhỉ?
Tô Tô đang thắc mắc thì Tần Húc Đào đã mở cửa. Chị Phương cười tươi rói, phía sau là Phương Ánh Thu với sắc mặt tái nhợt, hốc mắt vẫn còn đỏ hoe: "Tôi nghe ông nhà nói hôm nay Đội trưởng Tần xin nghỉ phép. Nên tôi mới tính đưa Ánh Thu sang xin lỗi cô Tô đây."
Nói rồi, bà huých nhẹ Phương Ánh Thu.
Phương Ánh Thu quỳ sụp xuống ngay cửa, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã trên má: "Tô Tô, xin lỗi cô. Hôm qua rơi xuống nước tôi sợ quá, lúc lên bờ thần trí không tỉnh táo nên mới nói năng lung tung."
Tô Tô chẳng còn hứng thú đâu mà ăn sáng nữa. Tuy trong lòng vẫn còn giận nhưng thấy bộ dạng này của Phương Ánh Thu, cô cũng chẳng thể nói thêm gì được nữa. Hơn nữa cô ta cứ quỳ ở cửa thế này, để người khác nhìn thấy lại không biết sẽ đồn đại ra sao, chắc chắn là không tốt cho Tần Húc Đào.
Thế là Tô Tô bảo: "Tôi không cần biết lúc đó cô vô tình hay cố ý nhưng cơ hội chỉ có một lần này thôi, mong cô biết đường mà nắm lấy."
Thấy Tô Tô chịu bỏ qua, nụ cười trên mặt chị Phương càng thêm rạng rỡ. Bà lại kéo Phương Ánh Thu nói thêm vài câu cảm ơn rối rít. Sau đó mới chịu rời đi.
Trước khi đi, ánh mắt ai oán của Phương Ánh Thu mấy lần liếc nhìn Tần Húc Đào nhưng tuyệt nhiên không nhận được từ anh bất kỳ sự hồi đáp nào.
Tô Tô hài lòng gật đầu, quay sang nói với Tần Húc Đào: "Hôm nay anh đặc biệt xin nghỉ để ở bên em sao?"
Lúc nói chuyện, đôi mắt Tô Tô sáng lấp lánh khiến người ta không kìm được mà đắm chìm vào đó.
Tần Húc Đào gật đầu: "Đúng vậy."
Trong lòng Tô Tô cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Cô biết Tần Húc Đào đoán được họ sẽ đến xin lỗi nhưng sợ cô một mình không đối phó nổi với chị Phương và Phương Ánh Thu nên mới đặc biệt xin nghỉ để ở bên cô.
Người đàn ông này cũng chu đáo thật đấy. Đã hiếm khi có thời gian rảnh rỗi thì nhất định phải kéo anh ấy ra ngoài đi dạo mới được.
Tô Tô nói: "Vậy hôm nay anh đưa em vào thành phố đi dạo nhé, được không?"
Tần Húc Đào mím môi: "Được, tôi đi lấy xe trước, tôi sẽ đợi em ở cổng khu gia binh."
Đây là lần đầu tiên Tô Tô cùng Tần Húc Đào vào thành phố, nghĩ đến thôi cũng thấy hơi phấn khích. Cô khoác lên mình chiếc áo dạ màu đỏ, quàng thêm chiếc khăn lông trắng quanh cổ, trông càng thêm phần xinh đẹp.
Tô Tô lấy mỹ phẩm từ trong không gian ra, trang điểm nhẹ nhàng theo phong cách tự nhiên như không. Ra khỏi khu gia binh, quả nhiên cô đã thấy một chiếc xe đỗ bên đường. Đợi Tô Tô lên xe, ánh mắt Tần Húc Đào dừng lại trên gương mặt cô, anh hơi nhíu mày.
Tô Tô bĩu môi thầm nghĩ, biểu cảm này là sao chứ? Chẳng lẽ lớp trang điểm hôm nay của cô có chỗ nào không ổn à? Thế là cô hỏi thẳng: "Hôm nay em có đẹp không?"
Tần Húc Đào không thể phủ nhận, bất cứ ai cũng chắc chắn sẽ bị vẻ đẹp của Tô Tô cuốn hút đến mức không thể rời mắt anh cũng vậy. Tần Húc Đào gật đầu, thành thật đáp: "Đẹp."
Tô Tô lập tức vui vẻ hẳn lên, hô: "Chúng ta xuất phát thôi!"
Suốt dọc đường đi thời gian trôi qua rất nhanh. Vào đến thành phố, Tô Tô và Tần Húc Đào ghé qua khu bán quần áo của Hợp tác xã trước. Kiểu dáng quần áo ở Hắc Thành không nhiều, hơn nữa đa phần đều rất rộng thùng thình và thô kệch. Tô Tô chọn tới chọn lui cũng chẳng thấy bộ nào ưng ý. Giá mà có nơi nào may đo theo dáng người thì tốt biết mấy.