Lưu Nhất Phu cuối cùng vẫn quyết định thử một phen.
Thế giới này đặc sắc như vậy, sao có thể thiếu một phần của ta? Có chen lấn, ta cũng phải chen vào cho bằng được.
Dẫu cho có sứt đầu mẻ trán.
Lưu Nhất Phu vĩnh viễn không quên được, năm đó, khi bản thân vẫn còn thơ ấu, ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời, cái sự chấn động khi thấy kiếm khí của tu tiên giả cuộn trào mây mù!
Hóa ra đời này có tiên.
Hắn cũng muốn nha, muốn phi thiên độn địa, muốn trở thành một thành viên của thế giới siêu phàm.
Chứ không phải ở dưới mặt đất, giống như loài kiến, ngẩng đầu nhìn trời.
Tuy nhiên, rất phiền phức.
Giáng Thần Kinh tuy là ngưỡng cửa nhập môn thấp, nhưng cái thấp này, nó không đại biểu cho việc không có.
Xem trọn Giáng Thần Kinh, hiểu được toàn bộ kinh văn, thứ bắt buộc phải có để tu luyện, chính là dầu xác chết.
Từ đầu đến cuối, từ nhập môn đến phi đầu, hết thảy mọi thứ, bao gồm cả luyện chế hàng khí pháp bảo, toàn bộ đều cần dầu xác chết, hơn nữa còn là lượng lớn, thậm chí cần đến hàng tinh phẩm.
Dầu xác chết, nhìn thì không có gì.
Nhưng dầu xác chết cấp thấp dễ kiếm, còn loại cao cấp thì sao?
Có thể gặp mà không thể cầu.
Dầu xác chết cao cấp, mỗi một giọt, đều có thể xưng là trân phẩm.
Trong Giáng Thần Kinh có chép, loại dầu xác chết đỉnh cấp nhất, cần dùng mỡ dưới da của thiếu nữ chưa xuất giá, chiết xuất ra thứ hương thơm thiếu nữ chưa xuất giá độc nhất vô nhị trong cơ thể họ.
Tổng cộng cần trán, sau gáy, nách, bụng, chi dưới, sau đùi... hơn nữa mỗi một vị trí, đều chỉ được chọn một người.
Chiết xuất ra như vậy, đã không thể gọi là dầu xác chết thông thường nữa rồi.
Mà là Thi Hương Tinh Hoa.
Nếu một Giáng thuật sư, hắn có thể thỏa thích lấy loại Thi Hương Tinh Hoa này để dùng, vậy thì đời này của hắn, chắc chắn là một cuộc đời "hack game", ngoại trừ Phi Đầu Giáng cần tự thân nỗ lực ra, dù là bào chế độc dược, nuôi dưỡng cổ độc, hay thông linh quỷ lệ, đều sẽ thuận buồm xuôi gió.
Thậm chí đi vào những hung địa tuyệt địa đầy rẫy lệ quỷ, lũ lệ quỷ kia cũng sẽ chỉ yêu thích ngươi, che chở ngươi.
Quá mức ly phổ.
Dĩ nhiên, phàm sự quá mức đều không tốt.
Loại Thi Hương Tinh Hoa cực phẩm này phải dùng theo từng giọt.
Ngươi nếu dùng quá nhiều lên người mình, lũ lệ quỷ kia có lẽ sẽ vì quá mức yêu thích ngươi, mà quay ngược lại nhai nuốt ngươi luôn.
Bởi vì quá yêu một người, là thật sự sẽ đem đối phương ăn sạch cả da lẫn xương.
Loại chiếm hữu hoàn toàn này, mới là cực hạn của tình yêu.
Cho nên, Lưu Nhất Phu muốn tu luyện Giáng Thần Kinh, hắn cần dầu xác chết.
Nhưng biết đi đâu kiếm đây?
Ngươi mà đến tận cửa hỏi mua, kẻ ngốc cũng biết ngươi có vấn đề.
Phải biết rằng Giáng thuật sư cơ bản là đối tượng bị mọi người ruồng rẫy.
Lũ Tà Giáng sư đã làm danh tiếng của ngành này thối hoắc rồi.
Rất nhiều thảm án sau khi bị phanh phui, đều có bóng dáng của Tà Giáng sư. Không phải trực tiếp tham gia, thì cũng là có liên quan.
Từ lâu về sau, mọi người đối với Giáng thuật sư tự nhiên là không có một chút hảo cảm nào.
Phía Nam còn đỡ, Long Loan, Thiên Đảo Chi Quốc vẫn còn có Bạch Giáng sư bôn ba góp sức. Nhưng đây là Nam Đô nha, danh tiếng của Giáng thuật sư thật sự chẳng ra cái ôn gì.
Giáng thuật sư có bản lĩnh thì người ta sợ hãi, còn cung kính nể trọng. Còn ngươi là một tên lính mới, bị đánh chết cũng không ai thèm hỏi. Người bên cạnh còn nói, đánh hay lắm, đáng chết, đúng là hạng súc sinh.
Nếu không tìm người mua, vậy thì chỉ có lên bãi tha ma tự mình tìm thôi.
Mặc dù La Quốc còn coi là ổn định.
Nhưng những gia đình quyền quý, lại làm gì có chuyện không đánh giết người hầu.
Khác biệt chỉ là nhiều hay ít mà thôi.
Còn có người nghèo, chết đói, chết bệnh, chết không người nhận xác, biết làm sao được? Ai bỏ tiền an táng, ai sắp xếp dịch vụ trọn gói đây, cái gì cũng không có, nghĩa trang cũng không thu.
Cuối cùng, chỉ có thể do Võ Hầu trong thành sắp xếp lực dịch đem thi thể đến bãi tha ma quăng đại ở đó.
Đa phần trường hợp, đến cái hố nông còn chẳng buồn đào.
Cứ thế dùng lớp da rách hay cái chiếu cuộn lại, thậm chí chỉ là miếng vải rách, rồi quăng một cái.
Gọi là bãi tha ma, thực chất là một thung lũng.
Người ta đến trên dốc, thuận theo khe thung lũng mà quăng xuống.
Bởi vì ngay cả lại gần họ cũng không muốn.
Chỉ có đội thu xác chuyên nghiệp mới có thể vào bãi làm việc.
Thế nhưng cái nghề đó, cũng giống như nghề dọn phân vậy, có người thầu trọn gói cả rồi, một người bình thường như ngươi không chen chân vào được.
Lưu Nhất Phu nhát gan lại lười biếng nghĩ kỹ một hồi, vẫn là từ bỏ ý định tự mình đến bãi tha ma lục lọi.
Việc này không làm được.
Thật sự làm cũng không giấu được người.
Chỉ riêng cái mùi xác thối trên người thì ngươi giấu ai?
Coi hàng xóm láng giềng với Võ Hầu tuần phố là lũ ngốc sao?
Chưa kể đội thu xác có để ngươi chạm vào miếng ăn của bọn họ không?
Thành Nam Đô ăn mày không ít, người chết đói cũng có.
Ngươi xem có ai đi đào xác không?
Cho nên, không được, thật sự không được.
Vậy thì, chỉ còn lại một con đường.
Nghĩa trang.
Nghĩa trang tốt, ít nhất cũng sạch sẽ hơn chút.
Ra tay ở nghĩa trang, cái này có thể có.
Nhưng vấn đề là dựa vào cái gì!
Lưu Nhất Phu đường đường là người bản địa Nam Đô, có gia có nghiệp, cũng có tiền dư, sao không lo làm ăn, lại muốn đi nghĩa trang?
Đến nghĩa trang đều là hạng người gì? Là những kẻ không còn đường sống. Tuy rằng cái nghề này cũng có rất nhiều người tranh nhau làm, nhưng vẫn không phải ai muốn làm cũng được.
Lưu Nhất Phu là một người bản địa Nam Đô, đúng, hắn có thể tranh được, nhưng việc này chắc chắn khiến hắn trở thành tâm điểm giữa đám đông, vậy hắn còn làm ăn được gì nữa? Đợi đến khi người khác quen thuộc, quên đi chuyện của hắn, không còn chú ý đến hắn, e rằng cần đến mười mấy hai mươi năm.
Hắn đã hơn bốn mươi rồi, có thể vứt thời gian vào chỗ này sao?
Chỉ có một cách.
Đi.
Ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách.
Chỉ có rời khỏi mảnh đất Nam Đô này, hắn mới có thể đến các thành phố khác, mưu cầu một vị trí trong nghĩa trang.
Nghĩ rất lâu, Lưu Nhất Phu hiếm khi hành động quyết đoán.
Hắn ở trong lòng tính toán hồi lâu, cuối cùng quyết định, lên La Kinh.
La Kinh là thủ đô La Quốc.
Dưới chân thiên tử, chấp pháp tất nghiêm.
Thường xuyên có quan to hiển quý phạm tội, bị trảm bị giết.
Nghĩa trang ở đó lúc nào cũng đầy ắp.
Dù thế nào đi nữa, ở tòa thành phố đó, cơ hội chắc chắn sẽ nhiều hơn.