Giáng Thần

Chương 2: Chán

Trước Sau

break

Điều này không khó.

Hơn nữa đây mới là trọng điểm.

Ngõ Lâm Tự số mười tám, rất gần nhà hắn.

Đi bộ nhanh chỉ mất nửa khắc đồng hồ là xong một lượt.

Cho nên hắn nhanh chóng tới nơi.

Cũng không biết có phải người tuần đêm điểm canh thực sự gặp chuyện gì rồi sợ hãi hay không mà họ không đi qua tầm giờ này.

Điều này khiến Lưu Nhất Phu có thể yên tâm chờ đợi.

Nói là giờ Tý, sắp đến rồi.

Thời gian đến rồi.

Chỉ trong chớp mắt, đôi mắt của Lưu Nhất Phu sáng bừng lên.

Hắn đã thấy rồi.

Ngõ Lâm Tự số mười tám.

Một tiệm sách hiện ra.

Tên hiệu là Hữu Duyên.

Quả nhiên là tiệm sách Hữu Duyên.

Đây chắc chắn là cơ duyên rồi!

Lưu Nhất Phu nén tiếng tim đập thình thịch, rảo bước tới nắm lấy tay nắm cửa.

Đẩy nhẹ, cửa liền mở.

Dường như có một lực hút kéo Lưu Nhất Phu vào bên trong.

Dưới ánh đèn mờ ảo là từng dãy kệ sách trải dài, cảm giác không gian vô cùng đặc biệt, dường như không có giới hạn.

Tại quầy trước cửa là một người đàn ông trung niên.

Cảm giác hơi gầy.

Do hắn đeo một cặp kính đen to bản cứ lấp loáng dưới ánh đèn nên Lưu Nhất Phu không tài nào nhìn rõ diện mạo của y.

Người này chính là chủ tiệm?

"Hoan nghênh quang lâm." Y nói.

Lưu Nhất Phu ngẩn người một lát rồi hỏi: "Ngài có phải là tiên nhân không?"

Chủ tiệm vốn đang đọc gì đó, nghe thấy câu này liền dời mắt khỏi mặt bàn, lúc này mới chính thức đánh giá Lưu Nhất Phu.

"Hừ, lại một kẻ muốn thành tiên."

Chủ tiệm lắc đầu, hắn bước chân ra khỏi quầy, đi tới trước mặt Lưu Nhất Phu mới bảo: "Sao, ngươi rất muốn thành tiên à?"

"Trường sinh bất lão, ai mà chẳng muốn."

"Nói đúng lắm, trường sinh bất lão... quả thực rất nhiều người muốn." Chủ tiệm nhếch mép rồi thở dài, y bảo: "Chuyện tốt như vậy, tại sao ngươi lại nghĩ rằng ngươi có thể?"

Lưu Nhất Phu ngẩn tò te.

"Nơi này của ngài chẳng phải là..."

Chủ tiệm giơ tay lên, đẩy đẩy gọng kính mắt của mình, giọng nói bình thản vang lên: "Đúng vậy, nơi này của ta đối với nhiều người mà nói có thể coi là cơ duyên, nếu là một tu tiên giả thì ở chỗ ta nhất định có thể tìm được kỳ công diệu pháp phù hợp nhất, tương lai nếu vận khí tốt có thể cưỡi mây thành tiên."

Y vừa nói vừa đi vài bước đến bên giá sách rồi rút ra một cuốn sách.

Lưu Nhất Phu cố gắng quan sát, trên sách ghi ba chữ Trường Xuân Công.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Đây là một bộ công pháp tu tiên chính tông.

Nhưng chủ tiệm cầm cuốn Trường Xuân Công quơ quơ trên tay rồi lạnh lùng nói: "Thấy chưa, đây là công pháp tu tiên của một vị Đạo Tổ dùng để tạo căn cơ lúc ban đầu, nhưng thì sao chứ? Ta đưa cho ngươi, ngươi tưởng ngươi luyện được chắc? Cho dù ngươi dốc hết tâm lực, cạn kiệt cả đời cũng đừng hòng tu ra được chút trò trống gì."

Lưu Nhất Phu như bị sét đánh ngang tai, thẫn thờ bảo: "Tại sao? Tại sao lại như vậy? Ngài nói đây là tiệm sách Hữu Duyên, ta vào được nghĩa là ta có duyên, tại sao ta lại không thể tu tiên? Ta không phục, ta không cam tâm!"

Chủ tiệm cười.

Y không cười thành tiếng, nhưng ý cười cứ thế tự nhiên lan tỏa.

Lúc này lời nói của hắn tuy vẫn tàn nhẫn nhưng ngữ khí đã ôn hòa hơn nhiều.

"Tu tiên là có môn đạo, một người trong quá trình tu tiên cần chiếm dụng lượng lớn thiên tài địa bảo, cho nên định sẵn là người có thể tu luyện, người được phép tu luyện là cực ít. Cái gọi là nhất Mệnh nhị Vận tam Tiên Cốt, tứ Linh Căn ngũ Công Đức, ngoài những thứ đó ra thì dù có nói rách trời, vô duyên vẫn là vô duyên."

"Có kẻ sinh ra đã ở tiên môn, thậm chí có đại nhân vật thượng giới chuyển sinh, đó là Mệnh. Lại có người thiên sinh vận khí tốt, thiếu cái gì là có cái đó. Càng có kẻ mang Tiên Cốt trong người, trời sinh đã là người tu tiên."

"Còn có Linh Căn, đại đa số tu tiên giả trong thế gian này chính là hạng người này, có linh căn mới có thể hấp thụ linh khí đất trời, như vậy mới có thể trở thành tu tiên giả, không có linh căn thì ngươi tu luyện kiểu gì?"

"Nếu thực sự không có gì cả thì còn có thể tích lũy công đức, tích lũy thật nhiều công đức vào, như vậy kiếp này của ngươi tuy không có hy vọng gì nhưng vẫn có thể trông chờ kiếp sau thử lại lần nữa. Nhưng rất tiếc, trên người ngươi chẳng có chút công đức nào nổi bật cả, cho nên..."

Chủ tiệm vô tình nói ra tất cả.

Tuy y không khẳng định rõ ràng, nhưng Lưu Nhất Phu đã hiểu rồi.

Nhất Mệnh nhị Vận tam Tiên Cốt, tứ Linh Căn ngũ Công Đức.

Mà hắn thì không có gì cả.

Cho nên tiên môn thông thường ẩn thế không xuất hiện.

Bởi vì thế gian này có hàng triệu người, nhưng người thực sự phù hợp để tu luyện thành tiên lại ít đến đáng thương, tiên môn tự có phương pháp chọn người, đương nhiên sẽ không mở rộng cửa núi để thu nhận đồ đệ rộng rãi.

"Hóa ra là vậy..." Lưu Nhất Phu cười khổ lắc đầu.

"Vậy ta vào đây để làm gì?"

Hắn thất vọng định chấp nhận thực tế.

"Ngươi vào được đây tức là có duyên, tuy nhiên ngươi nhất định phải cầu tiên sao?"

Chủ tiệm hỏi.

Lưu Nhất Phu ngước nhìn chủ tiệm, trong lòng gã dần lại dấy lên hy vọng rồi bảo: "Chủ tiệm, ngài xem ta còn cơ hội không? Một kẻ tầm thường như ta..."

Chủ tiệm mỉm cười bảo: “Đạo trong thiên hạ, vạn pháp đều thông, một con đường đi không được thì đổi đi đường khác, đến cuối cùng ngươi sẽ phát hiện có khi điểm đích thực ra là giống nhau. Ngươi có thể vào tiệm của ta tức là có duyên, không tu tiên được thì ngươi có thể tu thứ khác.”

Y quay người đi vào sâu trong tiệm. 

“Đi theo ta.”

Tim Lưu Nhất Phu treo ngược lên, vội vàng bám theo.

Hắn chạy nhỏ hai bước, thấy tiếng bước chân lớn quá lại giảm tốc độ rồi rón rén đi theo sau chủ tiệm, đế giày gỗ nện trên sàn nhà phát ra âm thanh khiến người ta tê dại.

Dãy giá sách rất dài, dường như đi mãi không hết.

Cũng không biết nơi này cất giấu bao nhiêu kỳ công diệu pháp, thần thông bí tịch. Mỗi một cuốn đều có thể tạo nên sự trỗi dậy của một cường giả, viết nên một đoạn câu chuyện truyền kỳ.

Đáng tiếc là giống như Harry trong tiệm đũa phép, con người chỉ khi chọn thứ phù hợp nhất mới là tốt nhất.

Cuối cùng chủ tiệm cũng dừng bước.

"Ở đây rồi."

Y dùng sức rút từ trên giá sách xuống một cuốn sách lớn.

Bìa sách thô ráp, trang giấy dày cộp.

Trên mặt bìa màu vàng sậm viết hai chữ đen kịt.

Giáng Thần

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc