Nhà của Mộ Dung Vũ Xuyên quả thực không nhỏ, không chỉ có một phòng, nhưng người ở cũng không chỉ có một mình hắn. Chiếc giường mà Mộ Dung Vũ Xuyên nhắc tới cũng không nhỏ, quả thực có thể ngủ được hai Minako, bởi vì cô gái ngủ cùng giường với cô có vóc dáng tương đương với cô. Cậu và mợ của Mộ Dung Vũ Xuyên đều là công nhân của công ty cấp nước, đôn hậu, lạc quan, tự cung tự cấp. Cô em họ đang học cấp tam, tính tình xuề xòa, ngoài chơi ra thì chẳng biết gì.
Bữa tối dọn lên đúng giờ, canh củ cải thịt bò, trứng xào mộc nhĩ, đậu phụ khô xào ớt xanh, kim chi cay Triều Tiên, thức ăn tuy không đắt tiền, nhưng cũng phong phú ngon miệng.
Cậu mợ của Mộ Dung Vũ Xuyên không ngừng gắp thức ăn vào bát Minako, làm Minako rất ngại ngùng.
“Cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
Mợ của Mộ Dung Vũ Xuyên cười híp mắt hỏi.
“Dạ?”
Người Trung Quốc gặp nhau còn phải hỏi câu này sao, Minako thành thật trả lời.
“19 tuổi ạ.”
“Tốt lắm tốt lắm!”
Cậu của Mộ Dung Vũ Xuyên gật gù.
Minako hơi ngơ ngác.
Cô em họ của Mộ Dung Vũ Xuyên cũng không ăn cơm, ngậm đũa nhìn cô cười gian xảo.
Gia đình này bị sao vậy?
Lẽ nào sự kỳ quái của Mộ Dung Vũ Xuyên là do di truyền gia tộc?
Minako lén nhìn Mộ Dung Vũ Xuyên, thầm nghiên cứu trong lòng.
Ai ngờ hắn dường như có giác quan thứ sáu, đột nhiên quay mặt lại, bốn mắt nhìn nhau với Minako, vẫn cười hì hì. Làm Minako giật mình cắn cả răng cửa vào đũa, đành phải cười gượng gạo.
“Đừng có ngó đông ngó tây, mau ăn đi.”
Mộ Dung Vũ Xuyên đột nhiên ghé sát tai Minako nói nhỏ:
“Cô có thích giải đố không?”
“Hả?”
“Ăn cơm xong, lát nữa tôi dẫn cô đi chơi...”
Minako không hiểu mô tê gì, lại không tiện hỏi, đành phải xem tivi.
Trên tivi đang phát bản tin thời sự về tình hình căng thẳng ở Trung Á. Những người tị nạn châu Phi trừng đôi mắt tê dại. Lính Mỹ gây chuyện thị phi ở vùng chiếm đóng nào đó. Hải quân Trung - Nhật cọ xát gần quần đảo Điếu Ngư. Lũ quét bùng phát ở nơi nào đó. Sóng thần. Động đất. Tai nạn giao thông...
Những phiền muộn trên thế giới này vĩnh viễn nhiều hơn niềm vui.
Cho nên, có thể cùng người nhà, bạn bè, và người mình thích ngồi lại với nhau, ăn bữa cơm, đấu võ mồm vài câu, mới có vẻ hạnh phúc đến vậy.
Sau bữa tối đi tắm, Minako thoa sữa tắm cẩn thận từ đầu đến chân. Vòi hoa sen phun ra những tia nước nhỏ ấm áp, rơi xuống da rất dễ chịu, bọt xà phòng phong phú chảy từ trên người xuống lòng bàn chân, cuồn cuộn chảy vào ống thoát nước.
Minako ngửi ngửi, tin chắc trên người không còn mùi lạ nào nữa, mới quấn khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm. Nỗi kinh hoàng trong phòng khám nghiệm tử thi cũng trôi đi cùng với bọt xà phòng rồi.
Đi ngang qua phòng Mộ Dung Vũ Xuyên, cô bất giác dừng bước.
Cửa khép hờ, ánh sáng hắt ra từ bên trong.
Sự tò mò của cô từ từ dâng lên.
Nếu đẩy cánh cửa này ra sẽ nhìn thấy gì?
Một tiêu bản không có đầu và tứ chi?
Một hộp sọ?
Một con dao giải phẫu màu đỏ?
Minako tự mình dọa mình đến mức hít khí lạnh “xì xì”.
Cánh cửa đó lúc này từ từ mở ra.
Cô sợ hãi xách khăn tắm, đầu cũng không dám ngoảnh lại chạy tót vào phòng Cố Phán Phán. Đóng cửa lại. Nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi của một người truyền đến từ hành lang.
Cô thở phào nhẹ nhõm. Lại nhìn thấy Cố Phán Phán chớp chớp đôi mắt ranh mãnh nhìn mình.
“Chị ơi, em thấy chị đứng trước cửa phòng anh trai em nửa ngày sao không vào? Có đôi khi con gái cũng phải chủ động một chút chứ. Hi hi hi.”
Minako chỉ cảm thấy trên mặt nóng ran từng cơn.
Cố Phán Phán là một cô gái vô tâm vô phổi. Lên mạng chat chit một lúc, cười ngốc nghếch “hí hí hí” một trận, sau đó ăn trộm vài cây cải, rồi mãn nguyện tắt máy lên giường.
Ngày hôm nay trôi qua thật dài, nhưng rốt cuộc cũng kết thúc rồi.
Người đầy máu trong buồng vệ sinh u ám, vết dao đỏ tươi, bàn giải phẫu lạnh lẽo, đèn phẫu thuật, đôi mắt hé mở của người chết, đều đã rời xa cô, không còn dọa được cô nữa...
Chỉ duy nhất trong lòng còn đọng lại một chút nghi vấn,
Câu đố, câu đố mà Mộ Dung Vũ Xuyên nhắc tới trên bàn ăn,
Là câu đố như thế nào nhỉ?
Căn phòng tối tăm không hề đáng sợ. Bởi vì có người làm bạn, cho dù chỉ là một cô gái nhỏ yếu ớt, cũng có thể khiến người ta an tâm.
Trong bóng tối trôi nổi hương thơm thoang thoảng của thiếu nữ. Cố Phán Phán ngáy nhè nhẹ trong giấc mộng.