Mộ Dung Vũ Xuyên bước ra khỏi tòa nhà Cục Công an thì đã gần 7 giờ tối. Trời đã hơi nhá nhem. Vị trí của Cục Công an không nằm ở trung tâm sầm uất, hơi hẻo lánh. Cuối hè đầu thu, cây dương đang độ cành lá xum xuê. Mỗi khi trời tối, những chiếc lá to bè đung đưa theo gió, dáng vẻ đó giống như từng bàn tay đang vẫy vẫy... không có năm ngón tay, chỉ có bàn tay.
Hai bên đường mọc đầy loại cây dương khổng lồ này, hàng ngàn hàng vạn bàn tay khuyết thiếu không ngừng đung đưa đung đưa, khiến bạn cảm thấy chúng rất đau. Thế là bạn liền sợ hãi.
Đối với cảnh sát, đi đường đêm vắng vẻ không phải là vấn đề. Nữ cảnh sát cũng vậy. Lục Tiểu Đường uể oải vẫy tay chào Mộ Dung Vũ Xuyên, sải bước dài bỏ đi. Cô gái như cô ấy căn bản sẽ không lo lắng nguy hiểm gì, bởi vì bản thân cô ấy chính là sự nguy hiểm.
Seto Minako chạy chậm một mạch đuổi theo Mộ Dung Vũ Xuyên.
“Học trưởng, em cũng phải về ký túc xá trường. Chúng ta tiện đường đi cùng nhau.”
“Ai nói tôi phải về trường? Tôi thường sống ở ngoài trường.”
“Hả?”
Trên mặt Minako lộ ra vẻ thất vọng. Cô nhìn ngó xung quanh, muốn tìm một con đường tương đối đông người hơn một chút, nhiều đèn đường hơn một chút.
Mộ Dung Vũ Xuyên dùng khóe mắt liếc nhìn cô, thần sắc sâu xa khó dò. Hắn nhẹ nhàng nói:
“Cô có muốn biết trước đây nơi này là chỗ nào không?”
“Trước đây?”
Minako ngơ ngác lắc đầu.
“Trước đây nơi này là một bãi tha ma.”
“Bãi tha ma?”
“Chính là nơi chôn rất nhiều người chết.”
Hai mắt Minako lập tức trợn tròn.
“Tôi không hề muốn dọa cô đâu. Không tin sau này cô gặp Lục Tiểu Đường có thể hỏi cô ấy. Sau đó, ở đây đã giết không ít người. Sau đó nữa...”
“Vậy, vậy tại sao Cục Công an lại xây ở đây?”
“Để trừ tà. Theo thuyết phong thủy của Trung Quốc, các cơ quan quân đội cảnh sát thuộc về chí cương chí dương, vừa vặn có thể khắc chế âm khí của những cô hồn tích tụ nhiều năm, nếu không phải như vậy, thành phố này sẽ bị âm khí của oan hồn ăn mòn, xuất hiện đủ loại bệnh tật, thảm họa liên miên.”
Minako khó nhọc nuốt nước bọt.
“Thực ra ở Nhật Bản chúng em, cũng có truyền thuyết tương tự.”
“Đạo lý bất luận ở đâu cũng đều giống nhau cả. Cô cũng không cần lo lắng, tôi đưa cô về.”
Minako bộc lộ ánh mắt cảm kích.
“Về nhà tôi.”
“Hả? Nhưng, nhưng mà...”
Minako lập tức lắp bắp.
“Nhưng nhị cái gì chứ? Tôi có lòng tốt đấy, cô phải nhận tình chứ.”
Mộ Dung Vũ Xuyên kéo tay cô, gần như là lôi cô đi.
“Cô yên tâm, phòng tôi rất rộng, giường cũng rất lớn, vóc dáng cô nhỏ nhắn thế này, nằm hai người cũng dư sức.”
Minako sao cứ có cảm giác trong lời nói của hắn có ẩn ý, không có ý tốt gì nhỉ.
Mộ Dung Vũ Xuyên chuyên chọn đường ít người ánh sáng kém mà đi. Minako muốn trốn cũng không dám nữa. Cô lảo đảo bước theo Mộ Dung Vũ Xuyên, càng nghĩ đến những biểu hiện kỳ quái của hắn trong phòng khám nghiệm hôm nay trong lòng càng thấp thỏm. Cô do dự, không biết đi đường đêm một mình nguy hiểm, hay là đi theo tên học trưởng biến thái này nguy hiểm hơn.
Một cơn gió lạnh thổi qua, lá cây xào xạc thì thầm. Minako nổi da gà khắp người, hắt hơi một cái. Cô rút khăn giấy ra cẩn thận lau lau, ánh mắt vô tình rơi vào người Mộ Dung Vũ Xuyên, phát hiện hắn đang từ từ cởi áo.
“Học, học trưởng...”
Minako lập tức căng thẳng.
Mộ Dung Vũ Xuyên nở nụ cười khó lường.
Hắn cũng từng nhìn thi thể nữ trên bàn giải phẫu mỉm cười như vậy.
“Ái chà” Minako quay người co cẳng bỏ chạy, xui xẻo thay, hai chân vấp vào nhau, ngã nhào xuống đất. Minako chỉ kịp ôm mặt, hét thảm một tiếng “Á”
Nào ngờ chữ “Á” hét được nửa ngày, cô cũng không cảm thấy đau. Cô bỏ tay che mắt ra, phát hiện một cánh tay đã ôm ngang eo mình.
Mộ Dung Vũ Xuyên đỡ cô đứng vững, sau đó cởi áo khoác ngoài khoác lên người cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, quay người bước về phía trước.
Minako cúi đầu nhìn chiếc áo rộng thùng thình, mang theo mùi thuốc lá, nhất thời vẫn chưa hiểu ra chuyện gì. Ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Vũ Xuyên, hắn đã đi ngày càng xa. Cô thè lưỡi, vội vàng sải bước đuổi theo.