Trong giấc chiêm bao đầu tiên, Diệp Minh thấy mình đứng trước một cây cầu tre đổ nát, cũ kỹ.
Lòng cầu hẹp đến mức dường như chỉ vừa một người bước, chạy hút tắp vào màn đêm đặc quánh sang bờ bên kia, chẳng rõ dài ngắn thế nào. Phía dưới, dòng nước chảy xiết cuồn cuộn; xung quanh tĩnh mịch đến rợn người với những hốc đá và tàn cây mang hình thù quái dị, cô quạnh.
Diệp Minh hoảng hốt nhìn quanh, nhưng bóng tối dày đặc khiến anh đưa bàn tay ra cũng không nhìn rõ năm ngón. Giữa thinh không, tiếng nước vỗ ào ào càng làm tăng thêm vẻ ghê rợn. Một giọng nói vô hình cứ liên tục thúc giục trong đầu khiến anh vô thức bước chân lên nhịp cầu tre.
Thế nhưng, vừa ra đến giữa dòng, cây cầu bỗng gãy đôi. Diệp Minh rơi tọt xuống nước, bị vòng xoáy cuốn lấy, dập dềnh chao đảo. Anh ra sức vùng vẫy trong tuyệt vọng, và ngay khoảnh khắc cận kề cái chết, anh may mắn túm được một bụi cỏ ven bờ nên mới giữ được mạng sống.
Mấy cô gái ngồi cạnh nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe, nhưng thấy Diệp Minh bỗng im bặt thì bắt đầu xôn xao:
“Nghe cũng bình thường mà, thế này cũng gọi là ác mộng sao? Tôi còn từng mơ thấy những chuyện đáng sợ hơn nhiều kìa!”
“Đúng là mơ có khác, bụi cỏ cậu túm được chắc cũng ‘bền’ lắm đấy nhỉ.”
Những lời trêu đùa ríu rít lọt vào tai khiến Diệp Minh chỉ biết cười khổ. Chỉ mình anh mới thấu tận cùng nỗi sợ hãi lúc ấy: cảm giác biết rõ không thể qua bờ bên kia nhưng vẫn bị điều khiển bước lên, và cái cảm giác ngạt thở khi bị nhấn chìm trong xoáy nước vẫn còn ám ảnh anh đến tận lúc này.
Khi đám đông đang rôm rả trêu chọc Diệp Minh, một giọng nói bất chợt vang lên: “Gần đây hãy chú ý an toàn.”
Câu nói cắt ngang bầu không khí náo nhiệt, khiến mọi người sững sờ quay lại nhìn. Cơ Thập Nhất vẫn bình thản lật giở trang sách, gương mặt thanh tú chỉ nhỏ bằng bàn tay với hàng mi rủ xuống. Vẻ đẹp trời ban của cô, với đôi mắt phảng phất nét quyến rũ và nốt ruồi lệ điểm xuyết, khiến người đối diện không khỏi ngẩn ngơ.
Đinh Hiểu Đồng là người tỉnh táo lại đầu tiên, reo lên: “Kìa, đạo diễn đến rồi!”
Nghe vậy, mọi người lục đục giải tán để trở về vị trí. Chỉ còn lại ba người, Diệp Minh hạ thấp giọng hỏi: “Sao cô lại đột ngột nói thế?”
Dù câu nói có vẻ bình thường, nhưng trong lòng anh bất giác dấy lên một cảm giác lạnh sống lưng. Cơ Thập Nhất lắc đầu đáp: “Giấc mơ của anh đã nói cho tôi biết...”
“Hai người buôn chuyện gì thế? Mau chuẩn bị ghi hình, thời gian là vàng bạc! Hai nhân vật chính tập trung vào.” Tiếng hét của Vương Hạo vang lên, cắt ngang lời cô.
Đoàn phim này không quay cứng nhắc theo kịch bản mà tùy cơ ứng biến. Cảnh quay hôm nay là lúc chạng vạng: nữ chính phát hiện thi thể rồi báo án, nam chính đến hiện trường xử lý. Vì kinh phí eo hẹp, Cơ Thập Nhất mặc chiếc váy trắng đơn giản theo đúng mô tả nhân vật, còn nam chính và các vai cảnh sát thì diện đồng phục thuê giá rẻ.
Chuyên viên trang điểm tóc ngắn vừa dặm phấn vừa tặc lưỡi: “Diệp Minh, đêm qua cậu đi ăn trộm à? Quầng thâm này mà ném vào vườn thú chắc người ta tưởng gấu trúc bảo tồn mất.”
Diệp Minh dở khóc dở cười: “Chị đừng trêu em nữa, mau che giúp em với.”
“Cứ tin vào tay nghề của chị!”
Trái ngược với vẻ nhộn nhịp đó, chuyên viên làm tóc cho nữ chính lại im lặng lạ thường. Dù cô có bắt chuyện thế nào, Cơ Thập Nhất cũng chỉ mỉm cười nhạt nhòa đáp lại. Vẻ đẹp ấy vừa khiến người ta ngưỡng mộ, vừa tạo ra một áp lực vô hình khiến người thợ trang điểm vốn ít kinh nghiệm này đành ngậm miệng, dù trong lòng đang dậy sóng.
Cơ Thập Nhất đang tập trung phân tích nhân vật. Theo ký ức của cô về bộ phim “Trinh thám tình yêu”, nữ chính là một thiên tài phân tích tâm lý tội phạm nhưng có nội tâm u tối, biến thái do những biến cố thời thơ ấu – một kiểu nhân vật “ngoài thuần khiết, trong gai góc”.
“Xong rồi, em thấy sao?”
Cơ Thập Nhất bừng tỉnh, nhìn mình trong gương. Đôi mắt long lanh như sóng nước khiến chính cô cũng phải sững sờ: “Đẹp lắm ạ, em cảm ơn.”
Nghe được giọng nói trong trẻo như rót mật vào tai, cô thợ trang điểm mừng rỡ cổ vũ: “Em thích là tốt rồi, lát nữa quay thật tốt nhé!”
Khi Cơ Thập Nhất bước ra khỏi phòng hóa trang, cô bắt gặp Diệp Minh đang nhẩm kịch bản. Anh dường như đã thoát khỏi vẻ nhí nhố thường ngày, toát lên sự điềm tĩnh lạ thường. Thấy cô, anh hơi ngẩn người rồi cười hỏi: “Cô chuẩn bị xong rồi à?”
Anh thầm thán phục con mắt nhìn người của đạo diễn, vì vẻ ngoài của Cơ Thập Nhất quá đỗi phù hợp với nguyên tác. Nhưng khi anh vừa khẽ lắc đầu tán thưởng thì chị thợ trang điểm lại hét lên: “Đừng có lắc đầu mạnh thế, hỏng tóc bây giờ! Cậu muốn làm nam chính xấu nhất lịch sử à?”
Cơ Thập Nhất bật cười, nốt ruồi lệ sống động trên gương mặt trắng ngần khiến mọi người xung quanh phút chốc ngẩn ngơ.