Đa phần thành viên trong đoàn đều là sinh viên trường nghệ thuật lân cận, hoặc là những cô gái lặn lội từ phương Bắc xuống đây làm diễn viên quần chúng. Dù chỉ hơn Cơ Thập Nhất độ hai, ba tuổi nhưng họ đã có vài năm kinh nghiệm lăn lộn trong nghề.
Thấy Cơ Thập Nhất, nhiều người không giấu nổi ánh mắt ganh tị. Ai nấy đều thừa biết đoàn phim này khó mà làm nên chuyện, nhưng việc cô vừa chân ướt chân ráo tới đã ẵm ngay vai nữ chính quả thực khiến người ta phải chạnh lòng.
Thế giới này luôn thiên vị cái đẹp, mà nhan sắc của Cơ Thập Nhất thì chẳng kém cạnh bất kỳ ngôi sao nào, huống hồ là so với họ. Có điều, những ấm ức ấy cũng chỉ dám giữ rịt trong lòng.
Ngay lúc đó, một bóng người lảo đảo chạy xộc vào từ cổng phim trường, va đổ luôn chiếc kệ để đồ bên đường. Nghe tiếng động, đạo diễn xót xa chạy lại dựng chiếc kệ lên, cằn nhằn vài câu rồi khoát tay bảo người kia đi vào.
“Nam chính của chúng ta đến rồi kìa.”
Nhác thấy bóng dáng đằng xa, các cô gái đồng loạt tươi cười vẫy gọi.
Nam chính tên là Diệp Minh, cũng là một gương mặt mới toanh. Sở hữu gương mặt điển trai cùng vóc dáng chuẩn người mẫu, anh ta lọt vào mắt xanh của Vương Hạo, dù chẳng hiểu sao tên tuổi lại chìm nghỉm đến vậy. So với cô, thù lao của anh ta nhỉnh hơn đáng kể.
Khi Diệp Minh tiến lại gần, mọi người mới tá hỏa nhận ra sắc mặt anh ta tệ hại vô cùng. Quầng thâm dưới mắt đen sì, suýt nữa thì thành gấu trúc đến nơi, trông phát hoảng, trên trán lại còn lấm tấm mồ hôi.
Có người chìa khăn giấy ra, trêu: “Đêm qua đi ăn trộm đấy à?”
Mặt mày Diệp Minh nhăn nhó, đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi thả mình xuống chiếc ghế cạnh Cơ Thập Nhất.
“Đừng nhắc nữa, đêm qua tôi mơ thấy hai giấc mộng liên tiếp, giật mình tỉnh giấc, trằn trọc mãi đến gần sáng mới chợp mắt lại được. Thế là chiều nay ngủ quên mất đất, suýt tí nữa là muộn giờ.” Anh ta vừa thở hồng hộc vừa kể lể.
Diệp Minh có tính cách cởi mở, vui vẻ như ánh mặt trời, lại nhỏ hơn các cô gái đã lăn lộn nhiều năm trong nghề một tuổi. Nhờ tài ăn nói khéo léo, chỉ mới vào đoàn một ngày mà anh ta đã thân thiết, trêu đùa cùng họ rôm rả.
“Có phải dạo này xem nhiều phim kinh dị quá không thế?”
“Kể mau nghe xem nào, biết đâu lại là tự mình dọa mình thôi.”
“Ha ha, em cũng tò mò lắm đây!”
Diệp Minh đưa tay ôm ngực, điệu bộ đáng thương: “Các chị cứ vui vẻ thế này, ngực em đau lắm đấy.”
Mấy cô gái được thể hùa vào trêu: “Đau ngực à, lại đây các chị xoa cho là hết đau ngay ha ha!”
Cơ Thập Nhất ngồi lặng lẽ bên cạnh, tưởng chừng như lạc lõng giữa đám đông, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn đệm vào một câu cực kỳ chuẩn xác.
Từ lúc bước vào, Diệp Minh đã để ý đến cô. Anh ta cứ có cảm giác cô gái này đã thay đổi một điều gì đó. Lúc làm lễ cúng bấm máy, anh ta chưa hề có cảm giác kỳ lạ, mơ hồ không thể diễn tả bằng lời như hiện tại.
Những người xung quanh vẫn đang đợi anh ta kể chuyện, thấy anh ta ngẩn ngơ liền giục giã: “Kể nhanh lên nào, không kể là bọn này không thèm nghe nữa đâu đấy!”
Diệp Minh giơ hai tay đầu hàng: “Là các chị đòi nghe đấy nhé, lỡ có sợ thì đừng có trách em.”