"Anh Chu, người nhà của em đều bị những kẻ đeo băng đỏ bắt đi hết rồi."
"Bây giờ em cũng đang bị truy nã trên toàn thành phố."
Giang Chu nhìn cách ăn mặc của cô ta, bấy giờ mới bừng tỉnh ngộ, thảo nào cô ta lại phải che kín mít từ đầu đến chân như vậy.
Nếu không phải trong lòng anh ta vẫn luôn nhung nhớ cô ta, e rằng có vô tình chạm mặt trên đường phố thì anh ta cũng chẳng thể nào nhận ra được.
"Nơi này không phải chỗ thích hợp để nói chuyện, đi thôi, em đi theo anh."
Giang Chu dẫn Đào Tinh Tinh đến một trong những điểm dừng chân của anh ta tại Dương Thành. Những người có thân phận đặc thù như anh ta, chắc chắn không thể ở cố định tại một nơi.
"Bảo bối Tinh Tinh, tình hình cụ thể là như thế nào?"
Đào Tinh Tinh vội vàng đem toàn bộ sự việc kể lại rõ ràng từ đầu đến cuối: "Anh Chu, anh có thể giúp em được không?"
Giang Chu đột nhiên cúi người sát lại gần Đào Tinh Tinh, anh ta đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa bên tai cô ta ra phía sau.
Đối diện với ánh mắt si mê của Đào Tinh Tinh, anh ta nở một nụ cười.
"Chuyện của bảo bối Tinh Tinh cũng chính là chuyện của anh."
"Em cứ yên tâm, dù anh không thể cứu được người nhà của em, anh vẫn sẽ nghĩ cách giúp bọn họ báo thù."
"Cái cô gái tên là Tang Phi Du kia, cô ta sắp tiêu đời rồi!"
Nói xong, anh ta ôm chặt lấy Đào Tinh Tinh. Gương mặt Đào Tinh Tinh nóng bừng bừng, đầu óc cũng trở nên choáng váng, thế nhưng đôi bàn tay không biết từ lúc nào đã vòng qua ôm lấy cổ Giang Chu.
Giang Chu nhẹ nhàng miết lên đôi môi mềm mại của cô ta, yết hầu khẽ lăn lộn, giọng nói cất lên trầm khàn: "Bảo bối Tinh Tinh, anh nhớ em."
Quần áo trên người Đào Tinh Tinh bị trút bỏ toàn bộ, để lộ ra làn da trắng trẻo mịn màng.
Đôi mắt Giang Chu đỏ ngầu, cho đến tận bây giờ, anh ta vẫn còn đang dư vị lại đêm đầu tiên mà bọn họ gặp gỡ.
Đào Tinh Tinh là cô gái đơn thuần nhất, ngoan ngoãn nhất mà anh ta từng gặp.
Anh ta bảo cô ta làm gì, cô ta liền ngoan ngoãn làm theo cái đó, hệt như con mèo nhỏ mà trước đây anh ta từng nuôi.
Anh ta thật sự muốn cưới cô ta về làm vợ.
Không biết bên ngoài đã đổ mưa to từ lúc nào. Trong phòng, quần áo và giày dép vương vãi khắp nơi, đồ trang trí rơi rớt lung tung, ánh sáng mờ ảo làm nhòe đi hai bóng người đang quấn lấy nhau.
Còn đối với Tang Phi Du, nguy hiểm đang lặng lẽ ập đến.
...
Sau khi tỉnh giấc, Tang Phi Du vẫn còn ngơ ngác.
Cô vậy mà lại đồng ý kết hôn với Ninh Trí Viễn rồi!
Tối qua, cô còn tận mắt nhìn thấy Ninh Trí Viễn đi gửi điện báo xin kết hôn cho đơn vị của anh!
Tốc độ này sắp đuổi kịp máy bay luôn rồi!
Từ hôm qua đến giờ, ông bà ngoại cứ cười tươi rói không khép được miệng!
Ông bà chắc chắn rằng đã tính xong xuôi xem sẽ chuẩn bị bao nhiêu của hồi môn cho Tang Phi Du rồi!
"Tiểu Du, ông bà ngoại nghĩ thế này, lần này cháu cứ theo Trí Viễn về đơn vị đi."
"Báo cáo kết hôn qua thẩm tra lý lịch bình thường sẽ không có kết quả nhanh như vậy. Ông ngoại cháu đã gọi điện thoại hối thúc giúp rồi, nếu không có vấn đề gì, chậm nhất là một tuần sẽ có thôi."
"Còn về việc khám sức khỏe kết hôn, hai đứa vẫn nên đến bệnh viện quân khu mà làm. Nếu làm ở Dương Thành, đợi kết quả ra ông bà lại phải gửi cho hai đứa, thời gian sẽ bị kéo dài khá lâu."
Chỉ cần một ngày chưa nhận giấy đăng ký kết hôn, sự cố vẫn có thể xảy ra.
Trong lòng Triệu Tuệ vẫn hy vọng có thể sớm giải quyết xong xuôi chuyện này.
Tang Phi Du cũng nghĩ như vậy: "Vậy để cháu nói với đồng chí Ninh một tiếng, đến lúc đó cháu sẽ cùng anh ấy về đơn vị."
Triệu Tuệ trêu chọc: "Cháu vẫn còn gọi người ta là đồng chí Ninh à?"
Tang Phi Du quay mặt đi, tránh để bà ngoại phát hiện vẻ mặt cô đang đỏ bừng.