Ninh Trí Viễn khiêm tốn đáp: "Cũng tàm tạm thôi."
Hai người nhìn nhau mỉm cười, thế nhưng cảnh tượng này lọt vào mắt người đang đứng ngoài cửa sổ lại trở nên vô cùng chướng mắt!
Ánh mắt Đào Tinh Tinh trở nên âm trầm, cô ta hung hăng bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay đến mức gần như quên đi cảm giác đau đớn.
Người nhà của cô ta đều đã bị bắt đi hết, vậy mà Tang Phi Du lại ung dung ngồi đây hẹn hò với một người đàn ông đẹp trai đến thế!
Rõ ràng Tang Phi Du mới là đại tiểu thư của nhà tư bản, thuộc thành phần đen.
Chỗ gia sản kia cũng là do cô đem giấu đi!
Tại sao cuối cùng người bị thanh trừng lại là cô ta và gia đình mình cơ chứ?
Tang Phi Du cười càng vui vẻ, trái tim cô ta lại càng đau đớn như bị hàng vạn mũi dao đâm vào!
Cô ta phải cắn chặt khớp hàm mới có thể kiềm chế bản thân không xông vào dạy dỗ Tang Phi Du một trận!
Thế nhưng, sự hận thù trong lòng cô ta lại giống như dây leo, điên cuồng sinh sôi nảy nở!
Cô ta nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm, hàm răng nghiến vào nhau kêu răng rắc. Chút lý trí mỏng manh còn sót lại cuối cùng cũng thắp sáng đám mây đen đang bao phủ lấy tâm trí cô ta.
Cô ta biết rất rõ, bản thân tuyệt đối không thể xảy ra chuyện vào lúc này!
Nếu mẹ không sai cô ta ra ngoài mua đồ ăn, e rằng cô ta cũng đã bị đám người đeo băng đỏ kia bắt đi mất rồi!
Hiện giờ cả gia đình chỉ còn lại một mình cô ta ở bên ngoài, cô ta nhất định phải nghĩ cách để giải cứu bọn họ!
Thực ra cô ta đã nghĩ ra cách rồi, đó chính là đi tìm Hội trưởng Lưu để chứng minh ba thỏi vàng lớn kia là do ông ta đưa.
Tuy nhiên, Hội trưởng Lưu lại giống như biến thành một con người hoàn toàn khác, ông ta không hề muốn thừa nhận ba thỏi vàng lớn kia là do mình đưa!
Thậm chí, ông ta còn nhẫn tâm đuổi cô ta ra khỏi nhà.
Ông ta còn buông lời cảnh cáo, nếu cô ta dám đến cửa làm phiền thêm lần nào nữa, ông ta sẽ trực tiếp gọi người đeo băng đỏ đến bắt cô ta đi, dọa cho cô ta sợ hãi vội vàng bỏ chạy thục mạng.
Đào Tinh Tinh không thể hiểu nổi, tại sao mọi chuyện lại phát triển đến bước đường này cơ chứ?
Đúng lúc này, khóe mắt Ninh Trí Viễn chợt liếc ra ngoài cửa sổ, Đào Tinh Tinh vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh, cô ta sợ hãi vội vàng quay người bỏ đi.
Mẹ không chỉ một lần nói rằng, cô ta là đứa con ngốc nghếch nhất trong nhà.
Thế nhưng, đứa con ngốc nghếch nhất này, giờ đây lại là người duy nhất có thể giải cứu bọn họ.
Cô ta cảm nhận được sự áp lực và lo âu chưa từng có từ trước đến nay.
Trước đây, mỗi khi gặp phải khó khăn gì, cô ta đều có mẹ và Oánh Oánh giúp đỡ bày mưu tính kế, cô ta chỉ việc ngoan ngoãn làm theo là được.
Bây giờ, cô ta chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà thôi.
Đào Tinh Tinh vừa bước đến góc ngoặt, phía sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nam vừa xa lạ lại vừa quen thuộc: "Tinh Tinh!"
Cô ta mang theo vẻ nghi hoặc quay người lại, một bóng dáng cao lớn lập tức lọt vào tầm mắt. Trái tim cô ta cũng theo đó mà đập thình thịch, hai má nháy mắt đã ửng đỏ.
Hóa ra là anh ta.
Cô ta đã từng cứu anh ta một lần.
Anh ta còn nói, sau này nhất định sẽ quay lại cưới cô ta.
Vốn dĩ cô ta cứ ngỡ rằng mình có thể thuận lợi sang nước Mỹ, bọn họ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại nhau nữa, không ngờ...
"Anh Chu." Cô ta thẹn thùng cất tiếng gọi.
Giang Chu chậm rãi bước từng bước lại gần cô ta, anh ta cất giọng dịu dàng: "Bảo bối Tinh Tinh, lâu rồi không gặp em."
Như chợt nhớ ra điều gì đó, anh ta vội vàng hỏi: "Anh đã đến nhà em, nhưng nhà em lại bị niêm phong rồi, chuyện này rốt cuộc là sao vậy?"
Vừa nhắc đến chuyện này, dưới đáy mắt Đào Tinh Tinh lập tức xẹt qua một tia hận thù.