Được Trọng Sinh, Tiểu Thư Tư Bản Gom Sạch Gia Sản Theo Quân

Chương 20

Trước Sau

break

A Phong khựng lại một chút, kể lại toàn bộ chuyện gia đình Đào Gia Hưng đã ngược đãi Tang Phi Du ra sao.

Bà cụ Đào bàng hoàng biến sắc, khiếp sợ ngã bệt xuống đất, cứng họng không thốt nên lời.

Ông cụ Đào hít sâu một hơi, ngoáy ngoáy tai, ông ta chắc chắn rằng mình đã nghe nhầm.

Tang Phi Du là cháu gái ruột của Gia Hưng, là chị em họ ruột của bọn Vinh Hoa, sao họ có thể ngược đãi nó được?

Thế nhưng, điều làm họ sụp đổ hơn vẫn còn ở phía sau...

"Con trai thứ và con dâu thứ của ông bà đều bị gia đình con trai cả hại chết!"

Lời nói của A Phong cứ lặp đi lặp lại bên tai ông cụ Đào và bà cụ Đào, vẻ mặt họ đờ đẫn, rõ ràng tạm thời không thể chấp nhận sự thật này.

Một lúc lâu sau, bà cụ Đào mới thảng thốt kêu lên: "Không phải đâu!"

"Các anh đều bị con ranh đó lừa rồi!"

"Từ nhỏ nó đã là sao chổi, nó khắc chết bố mẹ nó xong, giờ lại muốn hại chết cả nhà con trai lớn của tôi!"

"Các anh phải làm chủ cho chúng tôi đấy!"

"Hu hu..."

A Phong khẽ nhíu mày: "Sao chổi với chả không sao chổi cái gì?"

"Bây giờ là xã hội mới, bớt nói mấy lời mê tín dị đoan đi!"

Bà cụ Đào rất muốn nói, Tang Phi Du chính là sao chổi!

Bà ta từng tìm người ở dưới quê đâm hình nhân yểm bùa Tang Phi Du, người đó đã nói mạng của Tang Phi Du rất cứng, muốn đối phó cô e rằng hơi khó.

Nhưng bây giờ cả nước cấm mê tín dị đoan, bà ta không dám nói thêm những lời này trước mặt công an nữa.

Cuối cùng vẫn là ông cụ Đào lên tiếng: "Đồng chí công an, con trai lớn của tôi từ nhỏ đã thật thà đôn hậu, nó tuyệt đối sẽ không làm hại em trai ruột của mình đâu."

"Những năm qua, nếu không có nó giúp đỡ thằng hai, việc làm ăn của thằng hai cũng không thể lớn mạnh đến thế."

"Thằng hai chết một cách kỳ lạ, đó cũng coi như là quả báo của nó thôi."

Ông ta nói rồi thở dài một hơi nặng nề.

A Phong sững sờ: "Ông nói cái gì cơ?"

Người này làm bố của người ta kiểu gì vậy?

Người ta đã chết rồi, vậy mà lại còn bị chính bố ruột của mình nói như vậy!

Ông cụ Đào hùng hồn đáp: "Thằng hai lấy phải một người vợ phá hoại gia đình, nó đã sớm xa cách với chúng tôi rồi."

"Cậu đâu có thấy chúng tôi thảm thế nào, vốn tưởng con cái có tiền đồ thì sau này có thể lên thành phố hưởng phúc."

"Nào ngờ đứa con dâu phá hoại đó không thích chúng tôi, thằng hai lại nghe lời vợ, trực tiếp đưa chúng tôi về quê. Nó còn bảo, nếu chúng tôi lại đến tìm, sau này chúng sẽ không phụng dưỡng tuổi già cho chúng tôi nữa!"

"Chúng tôi không đi thì thôi vậy. Về sau phong trào lớn bắt đầu, thân phận của thằng hai thuộc thành phần xấu, sớm muộn gì cũng bị thanh trừng."

Ông ta thở dài một hơi, tiếp tục nói: "Thằng hai lại muốn vứt bỏ chúng tôi, tự mình mang theo ngần ấy gia sản bỏ trốn."

"Ngay vài ngày trước khi chúng chuẩn bị bỏ trốn, nó đã bị tai nạn xe cộ qua đời."

"Đó không phải là quả báo thì là gì?"

Mặc dù nói như vậy rất tuyệt tình, nhưng trong lòng ông ta, cái chết của vợ chồng thằng hai đều là do chúng tự làm tự chịu.

Bọn họ đã chọc giận tổ tiên nhà họ Đào nên gặp quả báo rồi.

A Phong cuối cùng cũng hiểu ra một chuyện, đó chính là không phải ai cũng xứng đáng làm bố mẹ.

Anh ta không nhịn được bèn hỏi vặn lại: "Nếu gia đình Đào Gia Hưng không muốn chiếm đoạt gia sản, tại sao họ lại ngược đãi và giam giữ Tang Phi Du?"

Ông cụ Đào không chút do dự đáp: "Vết thương đó đoán chừng là do con ranh đó tự làm ra để lừa gạt các anh thôi."

A Phong lại hỏi: "Vậy những công cụ gây án dưới tầng hầm nhà Đào Gia Hưng thì giải thích thế nào?"

"Ông đừng nói với tôi rằng những thứ đó đều do đồng chí Tang dùng để vu khống họ nhé!"

Dù sự thật là gì, ông cụ Đào vẫn hiểu rất rõ một chuyện, đó chính là con trai lớn của ông ta không thể xảy ra chuyện được nữa.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương