Nhà khách có lưu số của đồn công an. Thường ngày, mỗi khi đồn công an cần đối chiếu thông tin gì đều sẽ chủ động gọi điện cho họ.
Bà cụ Đào lập tức luống cuống, muốn ngăn cản đối phương nói tiếp, nhưng đã quá muộn!
"Có người đánh ngất người khác ở nhà khách!"
"Sự việc rất nghiêm trọng, mong các anh lập tức cử người đến!"
"Tút tút tút..."
Chắc chắn là có người đang cản trở nhân viên phục vụ báo án.
Phía đồn công an vội vàng cử người đi, chưa đầy ba phút đã có mặt tại hiện trường.
Tang Phi Du nằm bất động ở đó, luôn ghi nhớ phải kiểm soát tốt biểu cảm, tránh để người khác phát hiện cô đang giả vờ.
Bà cụ Đào vẫn đang cố gắng giải thích: "Không phải tôi làm."
"Tôi chỉ mắng nó vài câu, ai mà biết nó lại ngất xỉu như thế chứ?"
Nhân viên phục vụ lớn tiếng phản bác: "Chính mắt tôi nhìn thấy bà đánh lên người cô ấy, lại còn đá cô ấy một cái nữa."
"Đồng chí công an, trên người cô bé này toàn là vết thương, các anh phải điều tra cho kỹ!"
Cứ như vậy, ông bà cụ Đào vừa mới đến Dương Thành đã bị công an đưa đi.
Bọn họ thậm chí còn chưa kịp nhìn mặt đứa cháu đích tôn lấy một lần.
Còn Tang Phi Du thì được công an đưa đến bệnh viện.
Bác sĩ thông báo với công an: "Đồng chí nhỏ này từng bị bạo hành, trên người chỗ nào cũng có vết thương."
Nghe bác sĩ nói xong, anh công an vừa định quay về đồn để thẩm vấn vợ chồng bà cụ Đào thì liền nhìn thấy một người quen.
Người đó chính là người đàn ông mà Tang Phi Du quen biết trước đó.
Anh ta đi lấy nước cho bố ở phòng lấy nước, từ xa đã thấy Tang Phi Du được công an bế vào phòng điều trị. Trong lòng lo lắng, anh ta đã đứng đợi ở đây một lúc lâu.
"Anh họ, sao anh lại ở đây?"
"Bố anh đổ bệnh phải nhập viện."
Người đàn ông chuyển chủ đề: "Chuyện này tạm thời không quan trọng. A Phong, anh muốn hỏi cậu, cô gái ở bên trong sao lại phải vào viện thế?"
"Anh quen cô ấy à?"
"Ừm."
Người đàn ông kể lại ngọn ngành sự việc ngày hôm qua.
Công an cũng thuật lại chuyện xảy ra hôm nay: "Cô ấy bị ông bà nội đánh ngất."
"Bọn họ còn muốn ngăn cản nhân viên nhà khách báo án, hành vi thật sự rất tồi tệ!"
"Chắc chắn là bọn họ đổ hết trách nhiệm chuyện người nhà họ Đào bị đội cờ đỏ bắt đi lên đầu cô ấy."
Còn một chuyện nữa là Đào Vinh Hoa đã liên lạc với họ.
Đào Vinh Hoa hiện đang là tội phạm bị truy nã trọng điểm của cục công an bọn họ.
Những người khác của nhà họ Đào đều đã bị giam giữ, Đào Vinh Hoa đang tìm cách tẩu tán khối tài sản khổng lồ.
Cấp trên của anh ta đã nói rồi, ai bắt được Đào Vinh Hoa thì người đó chính là người cứu vãn tài sản quốc gia. Với số tài sản lớn như vậy, ít nhất cũng phải được nhận huân chương hạng ba!
Anh ta không kịp nói thêm với anh họ, vội vã chạy về đồn công an.
Bà cụ Đào khóc lóc om sòm: "Tôi không hề đánh nó!"
"Là nó tự ngất xỉu, liên quan gì đến chúng tôi?"
"Tôi là bà nội ruột của nó, sao tôi lại đánh ngất nó được chứ?"
Khóe miệng công an A Phong giật giật, loại người này, nhìn qua đã biết là kẻ chuyên nói dối.
"Nhân viên nhà khách chính là nhân chứng mà bà còn dám nói dối, thì cả đời này đừng hòng bước chân ra khỏi đây!"
Bà cụ Đào sợ hãi đến mức miệng run rẩy: "Tôi chỉ là... đẩy nó một cái thôi."
"Trên người nó vốn dĩ đã có vết thương rồi, mấy anh có trách thì đi mà trách những kẻ đã đánh nó ấy."
"Các anh là công an, những chuyện này không phải nên để các anh đi điều tra sao?"
"Sao có thể bắt chúng tôi làm kẻ chết thay được?"
Trong lòng bà ta cũng tò mò, rốt cuộc là ai đã đánh Tang Phi Du thành ra như vậy?
Dù nói thế nào, cô vẫn là giọt máu duy nhất của thằng hai, bà ta nói hoàn toàn không bận tâm, chắc chắn là giả.