Chỉ là...
Tang Phi Du không ngờ tới, sau khi cô chết, bọn họ vẫn không buông tha cho cô.
Cô lơ lửng trên không trung, trơ mắt nhìn bọn họ lợi dụng cô làm mồi nhử, dụ dỗ ông bà ngoại ở tận thành phố Hỗ lặn lội đến đây, ép buộc ông bà phải giao nộp gia sản.
Ông bà ngoại dùng toàn bộ gia tài, nhưng thứ đổi lại chỉ là một cái xác không còn nguyên vẹn của cô.
Ông bà ngoại từng đánh giặc, từng chứng kiến cảnh núi thây biển máu nhưng suýt nữa ngất xỉu ngay tại chỗ.
Bọn họ cố gắng kìm nén không rơi một giọt nước mắt nào, tự tay chế tạo bom rồi chết chung với gia đình bác cả!
Nghĩ đến đây, Tang Phi Du không khỏi lấy lại tinh thần. Thời gian dành cho cô không còn nhiều nữa, cô bắt buộc phải tìm đường sống trong cõi chết.
Lúc này, một chuỗi tiếng bước chân dồn dập bên ngoài đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Rất nhanh, người bên ngoài cắm chìa khóa vào ổ, đẩy cửa bước vào.
Tang Phi Du ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn của người vừa đến, trong lòng liền nảy ra một kế.
Em họ Đào Vinh Quý hơi khom lưng, chằm chằm nhìn cô. Giọng nói cực kỳ âm u trầm thấp thốt ra từ miệng hắn ta: "Tang Phi Du, tao khuyên mày nên biết điều một chút, mau chóng khai báo rõ số gia sản kia đi. Ít nhất tao có thể đảm bảo mày sẽ chết một cách sảng khoái hơn."
Khóe miệng Tang Phi Du hơi nhếch lên, mang theo nụ cười như có như không. Mặc dù cô đã yếu ớt đến mức này nhưng nụ cười đó vẫn khiến Đào Vinh Quý vô cớ cảm thấy ớn lạnh.
"Mày đúng là ngu hết chỗ nói."
Một câu nói đơn giản đã khiến Đào Vinh Quý nghi ngờ không thôi: "Mày có ý gì?"
Tang Phi Du biết thời gian có hạn nên cũng không định úp mở.
Giọng điệu của cô mang theo một chút trào phúng, giống như một thanh gươm sắc bén đâm thủng sự e ngại ẩn sâu trong lòng Đào Vinh Quý: "Dù tao có nói cho bọn mày biết nơi cất giấu di sản của bố mẹ tao thì những thứ đó vẫn chẳng có liên quan gì đến mày cả."
"Anh cả của mày mới là người thừa kế."
"Thứ mày có thể chia chác được chẳng qua chỉ là chút tôm tép vụn vặt mà thôi."
Đúng là Đào Vinh Quý lo lắng kết quả này. Năm nay hắn ta vừa mới tốt nghiệp cấp ba, đúng lúc gặp lệnh cấm thi đại học trên toàn quốc, cũng không biết đến khi nào mới khôi phục lại kỳ thi đại học. Trong khi đó, anh cả của hắn ta đã tốt nghiệp đại học, đang đi theo học hỏi bên cạnh bố, chắc chắn bố sẽ ưu tiên bồi dưỡng anh ta làm người thừa kế.
Đặc biệt là khi bọn họ sang đến Mỹ, cả gia đình bọn họ đều phải dựa dẫm vào anh cả. Cả nhà chỉ có một mình anh cả của hắn ta có thể nói tiếng Anh lưu loát.
Hắn ta vừa nghĩ đến việc quãng đời còn lại đều phải sống dựa vào sắc mặt người khác bèn không nuốt trôi cục tức này!
Hơn nữa, xưa nay anh cả luôn kiêu ngạo, không hề coi em trai ruột ra gì. Sau này làm sao anh ta có thể sẵn sàng chia đều gia sản với hắn ta được?
Tang Phi Du thấy vậy, bèn chậm rãi mở miệng: "Tao có cách giúp mày độc chiếm số gia sản đó."
"Tao cũng có thể lợi dụng các mối quan hệ của bố tao để giúp mày mang theo khối tài sản khổng lồ trốn sang Mỹ."
Đào Vinh Quý ngoáy ngoáy tai, không dám tin vào những lời mình vừa nghe được.
Giây tiếp theo, hắn ta liền nghe thấy Tang Phi Du nói: "Tuy nhiên, tao có một điều kiện."
Đào Vinh Quý không chờ nổi nữa mà lên tiếng: "Mày nói đi."
"Mày giúp tao rời khỏi đây, tao sẽ nói cho mày biết nơi cất giấu số di sản đó."
"Ngoài ra tao cũng sẽ lo liệu vé tàu giúp mày."
Đào Vinh Quý nghe giọng nói yếu ớt của Tang Phi Du, thầm nghĩ có cho cô một vạn lá gan thì cô cũng không dám đùa giỡn hắn ta.
Hơn nữa, nếu cô dám giở trò, hắn ta chỉ cần một tay là có thể bẻ gãy chiếc cổ thon thả của cô.