Năm 1966, dưới tầng hầm của một ngôi biệt thự ba tầng kiểu Tây tại Tân Thôn Hoa Kiều, Dương Thành.
"Nó vẫn không chịu mở miệng sao?"
Người đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn tỏ vẻ mất kiên nhẫn, ngọn lửa giận dữ trong lòng ông ta chỉ chực chờ bùng nổ.
Một người đàn ông trẻ tuổi có khuôn mặt rất giống người đàn ông trung niên nghe vậy bèn sải bước đi tới, đá hai cái vào người phụ nữ mình đầy thương tích, máu thịt lẫn lộn đang nằm dưới đất.
Một lát sau, giọng nói của người đàn ông trẻ tuổi bất giác trở nên run rẩy: "Bố! Tang Phi Du, nó... nó chết rồi!"
Người đàn ông trung niên kinh ngạc trợn mắt nhìn sang, trái tim như vọt lên tận cổ họng, giống như có một chậu nước lạnh dập tắt hoàn toàn ngọn lửa giận dữ trong lòng ông ta.
Sắc mặt ông ta suy sụp, ngã ngồi xuống đất một cách vô lực, miệng lẩm bẩm: "Sao nó có thể chết như vậy được?"
"Vẫn chưa tìm ra di sản của chú hai mà!"
Người đàn ông trẻ tuổi cũng bắt đầu thấp thỏm: "Không có khối di sản khổng lồ của chú hai, chắc chắn chúng ta không thể đi Mỹ được nữa phải không?"
Người đàn ông trung niên ủ rũ cúi đầu: "Đừng nói là đi Mỹ, ngay cả vé tàu đi Hương Cảng cũng không kiếm được."
Kế hoạch ban đầu của bọn họ là đi Hương Cảng trước, sau đó từ Hương Cảng sang Mỹ.
Dù sao thì Hương Cảng có rất nhiều bang phái, bọn họ rất khó ngóc đầu lên được ở đó, chỉ cần bất cẩn một chút là có thể rơi vào kết cục tiền mất tật mang.
Hiện tại người duy nhất biết về di sản của chú hai đã chết, giấc mộng đi Mỹ của ông ta cũng tan vỡ.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng người đàn ông trẻ tuổi cũng bình tĩnh trở lại: "Bố, hay là chúng ta dùng nó để lừa tài sản của ông bà già kia?"
"Ý con là ông bà ngoại của nó?"
"Đúng vậy."
"Bọn họ chỉ có nó là cháu gái. Dù bọn họ biết có vấn đề nhưng vẫn sẽ lặn lội đường xa đến thôi."
Trong mắt người đàn ông trung niên lại dâng lên một tia hy vọng: "Được, chuyện này giao cho con đi sắp xếp."
...
Đau!
Cơn đau dữ dội lan tràn khắp toàn thân. Tang Phi Du cảm thấy dường như có người đang dùng lưỡi dao sắc bén lóc từng mảng da thịt của cô xuống, đau đến mức cô suýt chút nữa không thể thở nổi.
Lúc này, một giọng nói quen thuộc lọt vào tai cô: "Nó đã được nuông chiều từ nhỏ, tôi chắc chắn rằng không bao lâu nữa nó sẽ chủ động khai báo rõ ràng toàn bộ di sản của chú hai."
"Hôm nay cứ bỏ đói nó một ngày một đêm trước, sáng mai lại đến xem sao."
Người lên tiếng là bác cả của cô, Đào Gia Hưng.
Tang Phi Du mang họ mẹ, vì vậy người nhà họ Đào luôn coi cô là người ngoài.
Cơn đau dữ dội kéo dài khiến Tang Phi Du chợt nhận ra một vấn đề, tại sao sau khi chết rồi mà vẫn còn đau đớn như vậy?
Khoan đã!
Những lời Đào Gia Hưng vừa nói chẳng phải là đã nói vào ngày trước khi cô chết thảm sao?
Chẳng lẽ cô đã sống lại rồi ư?
Cùng với tiếng đóng cửa vang lên, Tang Phi Du mới nhẹ nhàng hé mắt. Cô thấy ánh đèn mờ ảo, tầng hầm quen thuộc và tay chân mình đang bị dây thừng trói chặt.
Chắc chắn là cô đã sống lại vào ngày trước khi bản thân chết thảm.
Theo như diễn biến của kiếp trước, ngày mai cô sẽ bị hai bố con bác cả đánh chết tươi.
Bọn họ nôn nóng muốn cạy miệng cô để tìm ra di sản của bố mẹ rồi bỏ trốn sang Mỹ. Cô càng không chịu mở miệng, bọn họ lại càng đánh đập tàn nhẫn.
Anh họ chỉ cần đá bừa một cú cũng có thể làm gãy ba chiếc xương sườn của cô.
Cô biết dù cô có giao di sản của bố mẹ cho bọn họ thì bọn họ vẫn sẽ không chừa lại cho cô một con đường sống.
Vì vậy cô thà chết chứ không chịu khuất phục. Không có khối di sản khổng lồ của bố mẹ, bọn họ cũng không có tiền mua vé tàu và vé máy bay để bỏ trốn.