Cô hít mạnh một hơi, có cơ hội làm lại cuộc đời rồi, cô tuyệt đối không thể mềm yếu như trước nữa.
Có mẹ kế ắt có bố tồi, không thể trông cậy vào ông ta được, sắp tới ông ta còn đẩy cô vào hố lửa.
Tô Liễu Nhi nhớ lại việc năm nào Tô Kiến Thiết cũng viết thư về nhà ông ngoại, nói nhớ con đến phát bệnh, tha thiết muốn đón cô về quê mà hai bàn tay bất giác siết chặt thành nắm đấm.
Lần này, cô nhất định sẽ không để chuyện đó tái diễn!
Còn nữa, vì sao năm xưa mẹ cô lại chết, vì sao em trai mất tích?
Cô nhất định phải tìm ra sự thật!
Tô Liễu Nhi thở phào nhẹ nhõm vì cảm nhận được không gian vẫn còn.
Không gian ấy xuất hiện không lâu sau khi ông ngoại qua đời, cô mơ thấy trong đó có một siêu thị và một bệnh viện nhỏ.
Ông ngoại là lương y nổi tiếng, cô được truyền dạy cả Đông y lẫn Tây y, trước khi chết còn là phó viện trưởng một bệnh viện tuyến trung ương.
Cô lấy ra một chai nước vạn năng từ bệnh viện trong không gian rồi uống cạn.
Cô lập tức cảm nhận được vết thương đỡ đau, cũng khôi phục không ít sức lực.
Nghe tiếng bước chân vang lên mỗi lúc một gần, Tô Liễu Nhi lập tức nằm xuống, nhắm nghiền mắt lại.
“Liễu Nhi, con tỉnh chưa?”
Cảm giác có người tới gần, còn đưa tay huơ huơ trước mặt, cô lập tức mở bừng mắt.
Vương Tiểu Hoa giật bắn người, hét toáng lên rồi lảo đảo ngã xuống đất.
Khóe môi Tô Liễu Nhi khẽ nhếch, không dọa bị dọa chết khiếp xem như bà ta mạng lớn.
Tô Nguyệt nghe tiếng động liền chạy ào vào phòng.
Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, lòng Tô Nguyệt nóng như lửa đốt.
Chỉ cần Tô Liễu Nhi hé miệng tố cáo, chắc chắn cô ta và mẹ sẽ bị đuổi khỏi nhà.
“Liễu Nhi, xin lỗi, là lỗi của chị!”
“Chị xin em, đừng nói với bố được không?”
Tô Liễu Nhi thầm cười lạnh, lần nào Tô Nguyệt bắt nạt cô xong cũng lại dùng chiêu này để xin tha.
Trước kia cô thật ngốc, lần nào cũng dễ dàng tha thứ cho họ.
Vương Tiểu Hoa đứng dậy khỏi nền đất, phủi phủi bụi trên người rồi tỏ vẻ áy náy:
“Liễu Nhi, là lỗi của mẹ kế. Mẹ tưởng hai đứa chỉ cãi vã bình thường, muốn tách hai đứa ra một chút, đâu ngờ lỡ tay đẩy con ngã.”
“Để lát nữa mẹ nấu cho con bát trứng gà đường đỏ tẩm bổ nhé, con có thể tha thứ cho mẹ với chị con không?”
Tô Liễu Nhi nhìn hai gương mặt giả vờ chân thành mà không cảm xúc, cũng không nói tha hay không tha.
Vương Tiểu Hoa và Tô Nguyệt cảm giác như kiến bò trên chảo nóng.
“Các người ra ngoài đi, tôi muốn thay quần áo.”
Nghe thấy Tô Liễu Nhi chịu mở miệng nói chuyện, Vương Tiểu Hoa ngỡ rằng cô đã nguôi giận, vui vẻ ra mặt:
“Được được, con thay đồ đi, mẹ kế nấu trứng gà đường đỏ cho con.”
Bà ta kéo Tô Nguyệt ra ngoài, tiện tay đóng cửa phòng lại.
“Mẹ, mẹ định nấu thật à?”
“Suỵt!”
“Ai bảo mình xui xẻo làm nó ra nông nỗi này...”
Tô Liễu Nhi chẳng buồn để tâm đến lời thì thầm ngoài kia. Cô chọn một bộ quần áo đẹp trong tủ và thay vào, buộc tóc thành búi thấp gọn gàng sau gáy.
Sau đó, cô dùng thuốc sát trùng lau sạch vết thương rồi bôi thêm lớp thuốc mỡ trong suốt trước khi bước ra ngoài.
Tô Nguyệt nhìn thấy Tô Liễu Nhi bước ra, ánh mắt lập tức thay đổi.
Dáng người ấy, khuôn mặt ấy, bộ đồ xinh đẹp ấy khiến cô ta không thể không thừa nhận mình đang ghen tị đến phát rồ.
Rõ ràng là cùng một người bố, tại sao dung mạo lại khác biệt đến vậy?
Tô Nguyệt biết mình không xấu nhưng cũng chẳng thể gọi là xinh.
Mãi đến một tháng trước, Tô Liễu Nhi trở về đứng cạnh cô ta thì cảnh tượng chẳng khác nào thiên nga trắng đứng cạnh con vịt xám.
Mỗi lần hôn phu của cô ta đến chơi, ánh mắt dường như dính chặt vào người Tô Liễu Nhi.
Chính vì vậy mà sáng nay cãi vã, cô ta mới cố ý đẩy Tô Liễu Nhi đập đầu vào bàn, muốn hủy hoại gương mặt người ta.