Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 1

Trước Sau

break

Năm 1971 ở thôn Đại Đồng.

“Con gái ruột của Tô Kiến Thiết tự sát rồi!”

“Con bé đó trông cũng xinh xắn, sao đầu óc lại không bình thường, nghĩ quẩn đến mức tự tử?”

“Ai mà biết được? Chắc lại chê cuộc sống nông thôn không đủ tốt chứ gì!”

“Thật tội cho Tiểu Hoa với Tô Nguyệt, ngày ngày phải hầu hạ nó, hôm nay nó lại bày ra trò này, không biết chừng tối nay Kiến Thiết đi làm về thì nó lại chạy tới mách lẻo.”

Người nói khẽ thở dài: “Từ xưa tới nay, làm mẹ kế khó nhất mà!”

Trên giường là thiếu nữ trẻ với gương mặt trắng bệch như tờ giấy, trán loang lổ máu trông rất đáng sợ, như thể vừa bị ai đó đánh đập dày vò.

Bên cạnh là một người phụ nữ trung niên có tướng mạo bình thường, nét mặt có phần chanh chua, đang gục đầu bên giường, thi thoảng lại gào khóc nghẹn ngào khiến người nghe cũng phải lặng người, chua xót.

Người không biết còn tưởng cô gái trên giường là con ruột của bà ta.

“Liễu Nhi!”

“Tỉnh lại đi!”

“Nếu con chết, mẹ kế biết ăn nói sao với bố con đây?”

“Hay là mẹ kế chết theo con luôn cho xong!”

Cô gái mặt tròn trạc tuổi thiếu nữ kia nhanh tay giữ chặt người phụ nữ đang định đập đầu vào cạnh bàn.

Cô gái đó là Tô Nguyệt, còn người phụ nữ trung niên là mẹ kế của thiếu nữ tên Vương Tiểu Hoa.

“Tiểu Hoa, sao chị phải làm vậy chứ?”

“Tô Liễu Nhi muốn chết mà, chị đâu cần phải chết theo nó!”

“Nó thì chỉ biết ăn với nằm, đụng chuyện gì cũng lấy cái chết ra ép người khác, lại còn đi quyến rũ hôn phu của Tô Nguyệt nữa, loại người như thế chết rồi cũng đáng!”

Tô Nguyệt và Vương Tiểu Hoa đầy ăn ý liếc nhau. Từ ngày Tô Liễu Nhi từ nhà ông ngoại ở huyện trở về, danh tiếng của cô đã hoàn toàn nát bét.

Tất cả đều nhờ màn diễn "mẹ kế tốt chị kế hiền" mà hai mẹ con này khổ công xây dựng, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để bôi nhọ cô.

Tô Nguyệt nhân cơ hội khóc rống lên.

“Liễu Nhi, chị thương em đến thế, nhà có thịt, trứng ngon lành đều để dành cho em.”

“Sao em vẫn không thích chị, lại muốn dùng cái chết để dọa người ta?”

“Chẳng lẽ là vì chị không chịu nhường Vân Khởi cho em sao?”

Đám người hóng chuyện ngoài sân nghe vậy thì ai nấy đều xuýt xoa cảm thán. Có mẹ kế như vậy, đúng là tổ tiên nhà họ Tô tích đức mấy đời mới được!

Trong mười dặm tám thôn còn ai gặp được chị kế nào tốt như Tô Nguyệt chứ? Thế mà Tô Liễu Nhi không biết điều, còn định cướp hôn phu của chị gái!

Đầu óc Tô Liễu Nhi choáng váng, chỉ nhớ mang máng là có người tháo mặt nạ dưỡng khí của mình.

Người đó không ai khác chính là chị kế Tô Nguyệt.

Cô cố gắng nhớ lại những gì Tô Nguyệt đã nói với mình.

“Phó viện trưởng Tô, nể tình em từng cứu chị, chị sẽ nói vài chuyện.”

“Em biết không, chị mới là con ruột của bố.”

“Em có biết tại sao mẹ em mất không?”

“Em có biết tại sao em trai em mất tích không?”

Lúc đó tiếng ù ù trong tai ngày càng lớn, cô không nghe rõ những câu phía sau nữa.

“Xì!”

Một cơn đau nhói kéo dọc trán, Tô Liễu Nhi từ từ mở mắt rồi sững sờ.

Chỗ này... Chẳng phải chính là nơi cô từng sống sao?

Cô gắng gượng ngồi dậy nghe bên ngoài có tiếng nói chuyện.

“Mẹ, nó có chết không?”

“Đừng nói bậy! Lát nữa bố mày về hỏi thì cứ nói nó không quen sống ở quê, khóc lóc đòi chết rồi tự đập đầu.”

“Con thấy nó chảy nhiều máu lắm, hay là đưa đi trạm y tế khám thử?”

“Khám cái gì mà khám? Mày thừa tiền à? Nó mà chết thì càng tốt! Đồ của nó, đồ của mẹ nó, tất cả đều là của mẹ con mình!”

Lúc này Tô Liễu Nhi mới tỉnh táo hiểu ra, mình đã sống lại!

Giờ là năm 1971, cô mới về thôn Đại Đồng được gần một tháng sau khi rời nhà ông ngoại ở huyện.

Vết thương trên trán là do chị kế thấy cô có bộ quần áo đẹp, ép cô phải đưa, bị từ chối nên hợp sức với mẹ kế xô cô ngã vào góc bàn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc