Căn hộ này khá đơn giản, gồm hai phòng ngủ và một phòng khách, đã ba mươi năm tuổi, với cách bài trí kiểu cũ. Hai phòng ngủ lớn nằm song song hướng về phía Đông, ban công, bếp và nhà vệ sinh đều quay về phía Tây, còn phòng khách nhỏ thì ở giữa.
Đây là nơi bố mẹ Lâm Sương đã sống sau khi kết hôn, nơi cô sinh ra và lớn lên. Sau này gia đình họ chuyển đến một ngôi nhà tốt hơn, căn hộ cũ này chưa bao giờ được rao bán, trở thành một tổ ấm bỏ hoang, vắng vẻ suốt hơn mười năm.
Năm ngoái Lâm Sương trở về Bắc Tuyền, Phó Mẫn đã giao chìa khóa cho cô. Lâm Sương mở cánh cửa bụi bặm, bên trong vẫn còn tất cả đồ đạc cồng kềnh đã cũ kỹ, bụi bám dày đặc. Trên tường treo nhiều bức ảnh đã phai màu, trần nhà đầy vết mốc, sàn gỗ màu vàng thì bị mọt ăn, căn hộ rơi vào tình trạng hư hỏng.
Cô đã thuê người sửa sang lại căn hộ, bỏ đi hết những món đồ cũ mà bố mẹ đã sắm cho đám cưới, chỉ giữ lại chiếc giường đơn mà cô đã nằm từ thuở nhỏ, ngoài ra còn mua thêm một số vật dụng cần thiết và dọn hành lý vào ở.
Ngoài phòng của cô, những nơi khác trong căn hộ vẫn trống trải, nhìn chung sạch sẽ gọn gàng. Đã có robot hút bụi lau sàn, bếp chẳng có mùi khói dầu, không chỗ nào cần phải tổng vệ sinh.
Cô ngồi hút thuốc trên ghế ở ban công, nơi đây có tầm nhìn rộng rãi, gió thoảng mát mẻ và trong lành, bầu trời xanh với mây trắng bị lưới chống trộm chia thành nhiều phần nhỏ. Hồi còn nhỏ, có một năm xảy ra vụ trộm vào nhà dân, vì vậy cả tòa nhà này được trang bị lưới chống trộm. Bây giờ camera được lắp đặt khắp nơi, tiền mặt trong ví ngày càng ít đi, trộm cắp đã trở thành chuyện lừa đảo trên mạng, nhưng tấm lưới chống trộm của tòa nhà này vẫn chưa hề được tháo bỏ.
Một số cuộc gọi lạ tới, Lâm Sương không để ý. Hút thuốc xong, cô cầm điện thoại đi xuống dưới tìm đồ ăn.
Khi ra cửa, cô tình cờ gặp một gia đình ở lầu một. Bác gái cầm một hộp cơm ra ngoài, chuẩn bị đến trường đưa cho con gái. Gia đình này có cô con gái học lớp Mười hai, hai vợ chồng họ đã tới Bắc Tuyền thuê nhà sống cùng con.
Người sống trong tòa nhà này đã thay đổi nhiều, giờ không còn những cô dì chú bác mà Lâm Sương đã quen từ hồi nhỏ. Xu hướng hiện nay là xanh hóa các khu dân cư, bất động sản khép kín, nhà cửa khang trang, và những hàng xóm cũ đã dọn đi nơi khác, trong khi các tòa nhà cổ ở thành phố nhộn nhịp này đều được cho thuê.
Thấy Lâm Sương, bác gái tươi cười trò chuyện với cô một lát, cuối cùng nhẹ nhàng mở lời: “Thật ra, con gái nhà dì sắp thi đại học rồi, cháu ấy chịu nhiều áp lực, ban đêm không ngủ ngon lắm… Thỉnh thoảng mười một mười hai giờ đêm, hoặc hai giờ sáng, cứ nghe thấy tiếng nước ở nhà vệ sinh…”
Nghe vậy, Lâm Sương hiểu ngay. Cô không có quy luật trong sinh hoạt và nghỉ ngơi, việc tắm nước muộn đã gây ồn ào cho học sinh sắp thi đại học bên dưới.
Cô đếm đến bốn mươi ngày nữa sẽ đến kỳ thi.
Lâm Sương không phải người khó ở chung, thậm chí cô cũng khá hòa nhã trước mặt người lạ: “Vậy cháu sẽ cố gắng không dùng nhà vệ sinh sau mười một giờ nhé, được không dì?”
“Được, được, cảm ơn cháu nhiều, cảm ơn cháu nhiều, thật phiền cháu.” Bác gái vừa nói vừa không ngừng cảm ơn.
Lâm Sương đứng dưới lầu suy tư một hồi, sau đó lái xe máy điện ra ngoài. Thỉnh thoảng rỗi rãnh, cô thường đi lang thang quanh phố phường. Thành phố Bắc Tuyền nhỏ bé, sau nhiều năm phát triển, xung quanh những tòa nhà cũ đều được thay thế bằng những tòa nhà mới, nhưng một số nơi vẫn nhận ra hình dáng ban đầu, cảnh vật vẫn giữ nguyên trong ký ức, từ trường học, công viên cho đến bệnh viện và tòa nhà chính phủ...
Trường cấp ba Bắc Tuyền vẫn đông vui, nhà trường đã xây thêm cơ sở cấp hai, diện tích ngày càng mở rộng. Hầu hết các hàng quán trên phố chuyên phục vụ học sinh sinh viên đã thay đổi, nhưng quán bún niêu yêu thích của cô vẫn ở đó.