Dùng Sắc Gây Tội

Chương 38

Trước Sau

break

Chi phí hằng tháng của nhà tù chỉ vài trăm tệ, nguồn cung cấp nhu yếu phẩm mỗi ngày có hạn, dù nhiều tiền hơn nữa cũng không tiêu hết.

“Bố cũng không dùng hết, con không cần nạp nhiều vậy đâu.” Ánh mắt Lâm Hải trở nên có hồn hơn: “Dạo này con sống thế nào?”

“Gần đây con bận quá, không kịp tới thăm bố, bây giờ mới có thời gian rảnh.” Cô tóm tắt về tình hình hiện tại của mình, mở quán trà sữa, nói về những người xung quanh: “Trong nhà rất tốt, mẹ, cô cũng khỏe mạnh. Vài ngày trước con còn qua nhà cô một chuyến, bà ấy bảo muốn viết thư cho bố.”

Lâm Hải chăm chú lắng nghe, liên tục gật đầu: “Vậy được rồi.”

Đến cuối cùng, Lâm Sương nhẹ nhàng nói: “Bên ngoài vẫn như cũ, không thay đổi gì mấy. Không lâu nữa đâu, đợi sau khi bố ra tù thì xem một chút.”

Lâm Hải mấp máy môi: “Dì Khương và Vân Vân thì sao? Gần đây con có gặp họ không?”

Dì Khương là mẹ kế của Lâm Sương, Vân Vân là em gái cùng bố khác mẹ. Sau khi Lâm Hải gặp biến cố, hai mẹ con họ dọn khỏi Thành phố Bắc Tuyền, sinh sống ở nơi khác. Lâm Sương không thân với hai mẹ con họ, nhiều năm như thế cũng chưa từng gặp mặt.

“Chưa gặp ạ, có lẽ vậy cũng tốt.”

Lâm Hải cảm khái: “Vân Vân cũng lớn rồi nhỉ, năm nay cũng đã tám tuổi.”

Lâm Sương “Vâng“ một tiếng.

“Đường sá xa xôi, con đừng đến nữa, thi thoảng viết thư cho bố là được.”

“Sắp tới Trung thu rồi, ngay sau đó là Quốc khánh, con muốn đến thăm bố.” Lâm Sương hỏi: “Trung thu có bánh ăn không ạ?”

“Có.”

“Vậy thì tốt.”

Thời gian thăm tù chỉ có nửa tiếng, Lâm Sương thở phào một hơi, tạm biệt bố rồi ra thẳng ga tàu lửa tới Thành phố Uyển. Trước khi về Bắc Tuyền, cô ghé cửa hàng trà sữa của bà chủ ngồi một lát, hẹn ăn chung bữa cơm.

Cô đi nhờ xe về Bắc Tuyền, một chiếc Jeep lớn tới đón cô. Chủ xe thấy sắc mặt Lâm Sương không tốt, bèn đưa cho cô một quả quýt: “Có phải cô say xe không? Ăn ít đồ chua sẽ tốt hơn đó.”

Quả quýt xanh lăn trên mép váy Lâm Sương, cô định thần lại, thấy góc nghiêng của chủ xe, diện mạo không bắt mắt, nhưng sống mũi khá thẳng, trông anh ta mạnh mẽ, tràn đầy hóc môn nam tính.

Lâm Sương khẽ cười: “Cảm ơn anh.”

Hai người cũng bắt chuyện với nhau, chủ xe là một sĩ quan đã xuất ngũ, được điều động từ quân đội về làm việc tại Cục Vũ trang Thành phố Bắc Tuyền. Hiện anh ta đang công tác ở Thành phố Uyển, thuận tiện đưa một hành khách về, lúc này mới gặp được Lâm Sương.

Trước khi cô xuống xe, chủ xe Jeep thẳng thắn nói: “Cũng xem như có duyên, tôi muốn xin số điện thoại của cô Lâm, không biết cô Lâm có nể mặt không?”

Cô sảng khoái cho anh ta Wechat.

Lâm Sương nghỉ ngơi ở nhà một ngày, tới tiệm làm tóc đổi sang kiểu tóc uốn mì sợi. Hôm sau cô đến quán trà sữa, người xung quanh còn chưa hết bất ngờ với tạo hình mới của bà chủ, thì một chiếc Jeep cỡ lớn đã dừng trước cửa quán. Một người đàn ông rắn rỏi mặc áo bó quần rằn ri xuống xe, vào quán trà sữa tìm người.

“Tổng giám đốc si tình” đột nhiên mai danh ẩn tích, ngay sau đó chiếc “Jeep ngụy trang lớn” thô kệch xuất hiện, khiến mọi người xung quanh ngỡ ngàng.

Trước ánh mắt của họ, Lâm Sương vui vẻ ra ngoài ăn tối với người đàn ông. Khi dùng bữa, người đàn ông giới thiệu về bản thân, rồi ngỏ lời: “Tôi là người thô lỗ, thích thẳng thắn, nếu có quá đáng gì, mong cô Lâm bỏ qua… Hôm qua tôi đã nghĩ cả một ngày, muốn mời cô Lâm làm bạn gái của tôi, không biết cô Lâm có bằng lòng không?”

Lâm Sương chưa từng tiếp xúc với mẫu người thế này, lúm đồng tiền thấp thoáng trên mặt: “Cũng có thể thử xem.”

Con Jeep bắt đầu thường xuyên đậu ngoài quán trà sữa. Chơi bóng xong, Trương Phàm và Chu Chính ra siêu thị ngoài cổng trường mua nước, khi đi ngang qua, tình cờ thấy Lâm Sương khoác tay người đàn ông, cô thoải mái phóng khoáng chào hỏi: “Thầy Trương, thầy Chu.”

“Đây là bạn trai tôi, Quách Viễn.”

Cô ra ngoài mấy ngày, thoáng chốc đã biến ra một người bạn trai.

“Xin chào.”

Đôi bên hàn huyên vài câu, Lâm Sương và Quách Viễn đi một đoạn xa, Trương Phàm vặn chai nước suối “cạch” một tiếng: “Bạn trai lần này khá ổn nhỉ? Trông kiên cường chính trực, đáng tin cậy hơn tên doanh nhân lần trước.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc