Lâm Sương nghe mà chẳng hiểu gì, nhưng thấy anh nói năng trịnh trọng một cách buồn cười, cô lại thấy khá thú vị.
“Anh định dùng kiến thức để bắt nạt người học kém như tôi đấy à?” Cô chun mũi cười: “Thầy Chu dạy dỗ học sinh cũng như thế này sao?”
“Tôi chỉ đang phân tích thực tế thôi. Nếu tính toán kỹ, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng công thức tối ưu hơn.”
Người ta thường bảo nên tránh xa hội trí thức vì họ có lý lẽ rất khó bẻ lại. Lâm Sương thầm nghĩ đây cũng chỉ là chuyện nhỏ, chẳng hại gì.
“Được rồi, một ly trà chanh đổi một suất cơm.” Cô lấy ly ra khỏi tủ, chốt lại: “Chỉ là trao đổi lợi ích thôi nhé, tôi có quyền dừng bất cứ lúc nào đấy.”
“Thành giao.”
Chu Chính đáp, tim anh chợt lỡ đi một nhịp.
Trưa hôm sau, quả nhiên Chu Chính xách theo một hộp cơm giữ nhiệt ba tầng mới tinh, ở góc hộp in dòng chữ “Trường Trung học Phổ thông Bắc Tuyền”, bên trong đựng ba món mặn một món canh, đầy đủ thịt rau, cách trình bày có thể chấp nhận được.
Năm xưa, đồ ăn ở căn tin học sinh của Trường Trung học Phổ thông Bắc Tuyền không ngon, nhưng căn tin giáo viên trên tầng hai được bếp trưởng nấu, nghe nói mùi vị rất ngon. Lúc Lâm Sương đi học, có một giáo viên chủ nhiệm tròn trịa thích dẫn học sinh giỏi của lớp tới căn tin giáo viên để “hưởng đãi ngộ đặc biệt”, vì vậy bạn học nào được mời cũng tự hào, còn âm thầm khoe khoang với lớp.
Bữa trưa Chu Chính đưa đến, có một số món vừa nhìn đã biết nấu trong nồi của căn tin, trông không hề hấp dẫn. Nhưng cũng có một số món ngon, nguyên liệu đầy đủ. Lâm Sương không kén ăn, có điều rất thích ăn canh, nên xem như khá hài lòng với đồ ăn ở căn tin.
Buổi chiều dư dả thời gian ghé lấy hộp cơm, anh hỏi cô: “Ăn ngon không?”
Cô đang tựa vào quầy, lười biếng chơi điện thoại: “Trừ món trứng cà chua hơi mặn ra thì còn lại khá ngon.”
Chu Chính đồng ý: “Đầu bếp nấu cơm hay tiện tay thêm muối bớt dầu, nhưng mấy món đặc sản vẫn ổn lắm. Một số giáo viên không đủ thời gian nấu cơm trưa, cũng thường gói mấy món đặc sản mang về nhà.”
Lâm Sương đưa cho anh một ly hồng trà chanh cỡ lớn: “Cảm ơn thầy Chu đã hao tâm tổn trí.”
Anh thoải mái nhận lấy: “Đôi bên cùng có lợi, không cần khách sáo.”
Nana và Kevin ngày càng quen việc tại quán trà sữa, Lâm Sương có chuyện cần ra ngoài một chuyến. Cô gọi điện xin giấy thăm tù, rồi tới Ủy ban khu phố lấy giấy chứng nhận. Trước khi xuất phát, cô gặp Chu Chính, chào hỏi anh đầy tự nhiên: “Chào thầy Chu, tôi phải đi mấy ngày.”
“Du lịch à?”
“Đến thăm bố tôi.”
Chu Chính trầm tư một lát: “Đi đường cẩn thận, chú ý an toàn.”
Qua một lát, anh hỏi thêm: “Cô thích nghe nhạc không?”
“Cũng thích.” Lâm Sương khó hiểu: “Sao thế?”
Anh nghiêm túc bảo: “Nghe vài giai điệu vui vẻ, nếu tâm trạng tốt, thời gian di chuyển trên đường cũng sẽ nhanh hơn. Nếu cô cần, tôi có thể đề cử danh sách bài hát.”
Lâm Sương sửng sốt, mở to mắt, cười trêu anh: “Thầy Chu, cách giết thời gian này của anh lỗi thời rồi đấy, tôi chơi game không phải tốt hơn sao?”
Nhà tù nằm ở một thành phố khác trong tỉnh, tại một địa điểm hẻo lánh. Lâm Sương tới ga tàu lửa Thành phố Uyển trước, ngồi tàu gần ba tiếng đồng hồ, sau khi xuống tàu còn phải đổi chuyến khác. Thời gian thăm tù mỗi tháng luôn cố định, lần trước Lâm Sương đi đã cách nửa năm.
Cô ở khách sạn địa phương một đêm, sáng sớm hôm sau bắt taxi. Cô đến nơi rất sớm, nhà tù vẫn chưa mở cửa cho thăm phạm nhân. Một nhóm người nhà đứng bên ngoài, ai cũng im lặng nhìn cánh cửa đóng kín.
Đúng mười giờ, cuối cùng quản giáo cũng ra, gọi tên Lâm Sương. Cô theo sau người nọ, bước vào phòng thăm tù, nhìn thấy Lâm Hải.
Mấy năm qua tóc Lâm Hải đã bạc trắng, cái bụng phàm ăn ngày xưa đã xẹp xuống từ lâu, thân hình gầy gò, thoạt trông khỏe khoắn hơn trước kia một chút.
Cách tấm kính thủy tinh, ông ấy nhìn Lâm Sương, ánh mắt lóe sáng.
Giọng Lâm Sương cũng xem như thoải mái: “Bố, đã lâu không gặp.”
Mỗi năm cô sẽ tới nơi này hai lần: “Gần đây vẫn ổn chứ?”
“Vẫn ổn.”
“Con sẽ nạp ít tiền vào thẻ của bố, nếu thiếu gì bố cứ tự mua nhé.”