Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 2: Trộm gà không được còn mất nắm thóc

Trước Sau

break

Lúc lên đường, Tôn ma ma giành trước một bước leo lên xe ngựa, liếc Ôn Tam Kim một cái rồi cười giả lả.

“Đại tiểu thư, đột nhiên lão nô thấy trong người không khỏe, sợ lây bệnh cho ngươi. Hay là...”

Bà ta chỉ vào cỗ xe ngựa lộng lẫy phía trước: “Đại tiểu thư ngồi chiếc xe kia đi, còn lão nô sang chiếc xe chở hàng phía sau tạm vậy.”

Ôn Tam Kim nhướng mày đầy ngạc nhiên.

Bà ta tốt bụng đến thế cơ à?

Nói xong, Tôn ma ma nhanh chóng leo lên xe. Nhìn dáng vẻ nhanh nhẹn ấy, chẳng giống người đang khó chịu trong người chút nào, leo lên xe còn nhanh đến mức như sợ người khác giành mất vậy.

Ôn Tam Kim nhìn chiếc xe ngựa sang trọng trước mặt, như có điều suy nghĩ.

“Ma ma, chiếc xe này trước đây là ai dùng?”

Động tác lên xe của Tôn ma ma khựng lại. Gương mặt thoáng hiện vẻ hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã trở về bình thường.

Bà ta vênh vênh nói: “Đương nhiên là của tiểu thư Thanh Chi chúng ta rồi. Ngoài Quốc sư và hoàng thất ra, trong cả Linh Việt Quốc này còn ai xứng dùng loại xe được trang trí cao quý thế này nữa?”

“Cũng vì tiểu thư Thanh Chi chúng ta tốt bụng, lo lắng ngươi đi đường xa mệt nhọc nên mới chủ động nhường chiếc xe quý giá này cho ngươi.”

“Đáng tiếc...”

Nói đến đây, bà ta liếc xéo Ôn Tam Kim rồi nhổ nước bọt về phía con ngựa phía trước.

“Đồ thấp kém mãi vẫn là đồ thấp kém, lớn lên ở cái xó xỉnh nghèo nàn nào đó, không xứng với đồ tốt.”

Nói xong, bà ta lại giả vờ như lỡ lời, đưa tay che miệng cười: “Đại tiểu thư đừng để bụng nhé, ta đang mắng con ngựa thôi, không có ý gì khác đâu.”

Ôn Tam Kim không thèm để ý mấy lời đá xéo của bà ta. Sự chú ý của nàng đều dồn lên hoa văn bùa bình an khắc trên nóc xe.

Thứ này giống như bùa hộ thân, thường được khắc trên xe ngựa để xua tà khí, bảo vệ người ngồi bên trong.

Nhưng lá bùa này...

Ôn Tam Kim nhìn kỹ một hồi, xác nhận mình không nhìn nhầm. Nó rất giống bùa bình an, thậm chí chỉ khác đúng một nét.

Nhưng nàng chắc chắn đây là bùa dẫn quỷ.

Xem ra Tôn ma ma không phải thật lòng nhường xe cho nàng.

Thấy Ôn Tam Kim mãi chưa lên xe, Tôn ma ma siết chặt vạt áo, trong mắt hiện lên vẻ bực bội.

“Đại tiểu thư, đây là tấm lòng của tiểu thư Thanh Chi, ngươi đừng có không biết điều!”

Đây là việc tiểu thư Thanh Chi đặc biệt dặn dò bà ta. Nếu Ôn Tam Kim không chịu lên xe thì hỏng hết kế hoạch.

Bà ta còn định thúc giục thêm thì thấy Ôn Tam Kim nhanh nhẹn chui vào xe.

“Ma ma đừng giục nữa. Xe quý như thế này, đương nhiên ta phải ngồi rồi.”

Khóe miệng Tôn ma ma nhếch lên đầy đắc ý.

Đúng là ngu ngốc ham hư vinh.

Hai chiếc xe ngựa lao nhanh vào một con đường nhỏ giữa rừng cây, trời cũng dần tối xuống.

Tôn ma ma vẫn luôn cầu nguyện màn đêm buông xuống. Đến khi bên ngoài tối hẳn, bà ta không nhịn được mà cười thầm.

Giúp tiểu thư Thanh Chi trừ đi một đối thủ lớn như vậy, không biết bà ta sẽ được thưởng bao nhiêu đây.

Nghĩ như thế, cả cái lưng đau nhức vì co ro trong xe chở hàng cũng thấy dễ chịu hơn hẳn.

Có bùa dẫn quỷ trên xe, vừa đến đêm, vô số hồn ma lớn nhỏ liền ùn ùn kéo tới chiếc xe của Ôn Tam Kim.

Trong xe hương thơm ngào ngạt, than sưởi cháy ấm áp, ánh đèn sáng dịu.

Ôn Tam Kim nằm thoải mái trên tấm đệm tơ lụa mềm mại, vừa thoải mái ăn bánh ngọt vừa tiện tay bốc hạt dưa trong xe, muốn bao nhiêu sung sướng có bấy nhiêu sung sướng.

Ước chừng thời gian đã tới, nàng nhấp một ngụm rượu ngọt rồi búng nhẹ lên nóc xe.

Ngay tức thì, một lớp ánh vàng bao phủ toàn bộ cỗ xe ngựa.

Vô số hồn ma không biết chuyện gì, vừa chạm vào ánh sáng ấy đã tan biến ngay lập tức.

Ngược lại phía Tôn ma ma thì thảm hại hơn nhiều. Một khi đã bị gọi tới, đám ma quỷ không thể tay không mà về.

Nếu chiếc xe phía trước không động vào được, chúng chỉ còn cách ùa hết sang chiếc xe phía sau, bởi vì nơi đó cũng có thứ hấp dẫn chúng.

Người đánh xe là người đầu tiên nhận ra có chuyện không lành. Hắn khóc lóc bỏ chạy về phía xe của Ôn Tam Kim, nhưng Tôn ma ma thì không may mắn như vậy.

Bà ta nắm chặt lá bùa hộ mệnh mà Ôn Thanh Chi đưa cho, dù biết rõ bên ngoài đã bị vô số hồn ma bao vây, bà ta vẫn không chịu rời xe.

Bà ta liên tục đọc khẩu quyết mà Ôn Thanh Chi đã dạy, tin rằng lá bùa sẽ bảo vệ mình bình an vô sự.

Cho đến khi đám hồn ma xông vào trong xe, vừa cắn xé bà ta vừa điên cuồng chui vào lá bùa trong tay, bà ta mới hoảng sợ trợn tròn mắt.

Nhưng mà đã quá muộn.

Máu của Tôn ma ma bắn lên lá bùa, lá bùa tự động bốc cháy, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành tro bụi.

Trong chiếc xe phía trước, Ôn Tam Kim vừa uống trà ngon vừa lắc đầu thương hại sự ngây thơ của bà ta.

Tôn ma ma đã giúp Ôn Thanh Chi giết người, vậy bà ta chính là điểm yếu của Ôn Thanh Chi.

Loại người như Ôn Thanh Chi sao có thể để lại điểm yếu cho mình chứ?

Cách sạch sẽ nhất chính là giết người diệt khẩu, để người chết không thể lên tiếng.

...

Hoắc Tu Từ lấy được thuốc xong liền dẫn người lên đường về kinh ngay trong đêm.

Trên con đường nhỏ giữa đêm tối ngập tràn âm khí, đoàn người hắn dẫn theo ai nấy đều mang theo sát khí thế nặng nề, đến mức luồng âm khí quanh đó cũng phải lùi lại phía sau.

Giữa con đường âm khí dày đặc, từ phía xa bỗng xuất hiện một cỗ xe ngựa tỏa sáng ánh vàng.

Một thuộc hạ kinh ngạc nói: “Tứ gia, hình như là xe ngựa của vị quẻ sư chúng ta gặp ban ngày.”

Hoắc Tu Từ im lặng.

Hắn tựa trong xe ngựa được tầng tầng lớp lớp hộ vệ bảo vệ, đôi mày khẽ nhíu, ánh mắt sâu thẳm khó lường.

Mà người trong chiếc xe từ phía xa ấy dường như đã tính chuẩn thời gian từ trước, Hoắc Tu Từ vừa ra lệnh cho đoàn người dừng lại thì bên đấy cũng có động tĩnh.

Từ sau tấm rèm xe thò ra một khuôn mặt nhỏ đen nhẻm, nụ cười rạng rỡ.

“Trùng hợp thật đấy, Tứ gia. Chúng ta gặp phải ma quỷ quấy phá ban đêm. Nếu các ngươi cũng về kinh thành, có thể cho chúng ta đi cùng một đoạn đường được không?”

Đám hộ vệ theo phản xạ nhìn về phía xe của Hoắc Tu Từ.

Sau tấm rèm, Hoắc Tu Từ vẫn khoác áo lông chồn dày cộp, sắc mặt không đổi, chậm rãi mở mắt ra.

“Nghe theo ý đại sư.”

“Rõ!”

Đoàn người nhanh chóng thúc ngựa lao đi, Ôn Tam Kim cũng bảo người đánh xe bám theo phía sau.

Sau một đêm rong ruổi, đến giờ Thìn ngày hôm sau họ đã tới kinh thành.

Ăn sáng xong ở một quán trọ, còn chưa kịp nghỉ ngơi, Hoắc Tu Từ đã tìm đến Ôn Tam Kim.

Hắn vẫn ngồi trên xe lăn khoác áo lông chồn, mang dáng vẻ ốm yếu bệnh tật như cũ, nhưng từng cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý.

“Chuyện hôm qua, đa tạ đại sư giúp đỡ. Chỉ là phụ thân đang nóng lòng gặp ta, ta không thể trực tiếp đưa đại sư về phủ, mong đại sư thông cảm.”

Hắn cụp mắt, hàng mi dài che khuất đôi mắt trong như ngọc lưu ly, rồi đưa cho Ôn Tam Kim một tấm lệnh bài.

“Nếu sau này đại sư có việc cần tìm ta, cứ mang lệnh bài này tới Tụ Bảo Các ở phường Thường Bình giao cho chưởng quầy, sau đó sẽ có người dẫn đại sư tới gặp ta.”

Nói xong một hơi dài, hắn lại không nhịn được mà ho khan mấy tiếng. Hai gò má tái nhợt hiện lên chút sắc hồng bệnh tật.

Vừa ngẩng đầu lên, hắn phát hiện Ôn Tam Kim đang chăm chú nhìn mình không chớp mắt.

“Đại sư?”

“Không cần, không cần lệnh bài đâu.”

Ôn Tam Kim đẩy tay hắn cầm lệnh bài trở lại, cười hì hì: “Không có gì thực tế hơn vàng cả. Hay là ngươi cho ta thêm ít vàng đi?”

Hoắc Tu Từ hơi sửng sốt, rồi cúi đầu bật cười. Nụ cười ấy khiến gương mặt trắng nhợt càng thêm nổi bật, đẹp đến mức khó dời mắt.

“Thì ra đại sư thích vàng bạc.”

Hắn cất lệnh bài đi, ý cười nơi đáy mắt bị hàng mi che khuất càng đậm thêm đôi phần.

“Nếu muốn tặng đồ cho đại sư thì phải tặng thứ đại sư thích mới được. Lát nữa ta sẽ cho người đưa tới Dũng Quốc phủ.”

“Được được được!” Ôn Tam Kim cười tít mắt.

Sợ Dũng Quốc phủ hốt mất số vàng ấy, nàng còn kéo tay Hoắc Tu Từ dặn đi dặn lại: “Nhất định phải giao tận tay ta đấy nhé, đừng để người khác chạm vào nha!”

Hoắc Tu Từ nhìn bàn tay nhỏ đen nhẻm như móng vuốt đang bám trên cổ tay mình, ý cười trong mắt càng sâu hơn.

“Tu Từ nhớ rồi.”

Tiễn đi Hoắc Tu Từ, Ôn Tam Kim nghỉ ngơi đôi chút rồi dẫn theo hai người đánh xe đến Quốc Công phủ.

Nhưng vừa tới trước cổng, hai tên gác cổng đã chặn nàng lại.

“Tiểu thư, ngày mai là sinh nhật của tiểu thư Thanh Chi. Trong phủ đang bận chuẩn bị nên không tiện để ngài đi cổng chính.”

Một tên chỉ sang cửa phụ bên cạnh: “Phu nhân dặn bảo ngài đi cửa phụ bên kia.”

Ôn Tam Kim quay đầu nhìn sang, đúng lúc có người chuyên đi đổ bô đêm bước ra, trên vai gánh hai thùng chứa đầy chất thải. Hắn đổ ào vào thùng lớn bên ngoài.

Mùi hôi lập tức bốc lên nồng nặc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương