“Đại tiểu thư cứ đợi ở đây nhé, đừng chạy lung tung.”
Tôn ma ma với gò má cao, đôi mắt sắc lẹm đầy vẻ cay nghiệt liếc Ôn Tam Kim một cái, ánh mắt không giấu nổi sự chê bai.
“Hai ngày nữa là sinh nhật của tiểu thư Thanh Chi, đó là chuyện quan trọng nhất trong Quốc công phủ. Đám người hầu chúng ta đều phải nhanh chóng quay về.”
“Nếu ngươi chạy loạn làm lỡ giờ, chúng ta sẽ không đi tìm đâu.”
Nửa tháng trước, Tôn ma ma được phu nhân của Quốc công phủ sai đến một đạo quán nhỏ nơi thôn quê hẻo lánh để đón người. Đến lúc ấy bà mới biết, năm xưa Quốc công phủ đã ôm nhầm con gái.
Tiểu thư chính thống được cả phủ nâng niu như báu vật, Ôn Thanh Chi, hóa ra không phải con gái ruột của Quốc công và phu nhân. Còn cô con gái thật lại lớn lên trong một đạo quán ở nông thôn.
Tôn ma ma lại nhìn người ăn mặc quần áo rách tung tóe ngồi bên cạnh mình, nàng đang nghiêm túc đếm 10 đồng tiền trong tay.
Khóe miệng Tôn ma ma khẽ nhếch xuống đầy khinh thường.
Thô kệch, ngu ngốc, nhìn thế nào cũng không bằng nổi một góc của tiểu thư Thanh Chi.
Ôn Tam Kim khẽ giật lỗ tai, cất mười đồng tiền còn sót lại vào người rồi quay đầu lại, chớp mắt nhìn Tôn ma ma.
Từ lúc gặp mặt đến giờ, Tôn ma ma luôn tìm cách dìm nàng xuống, đồng thời tâng bốc tiểu thư Thanh Chi của bà ta lên tận trời.
Đáng tiếc thật.
Khí huyết của bà ta đã bị tử khí bao phủ, chẳng còn sống được bao lâu nữa, e là không kịp về gặp tiểu thư Thanh Chi của mình.
“Nhưng mà, trời có đức hiếu sinh.”
Tôn ma ma đang định đứng dậy lên lầu thì nghe thấy vị đại tiểu thư ngu ngốc này lên tiếng, bước chân tự nhiên dừng lại.
“Ta thấy khí huyết của ma ma u ám, tuổi thọ không còn nhiều. Có muốn bỏ ra hai mươi đồng tiền để mua một quẻ giữ mạng không?”
Tôn ma ma: “...”
Khóe miệng Tôn ma ma giật giật, trợn mắt ghét bỏ.
“Thay vì lo giữ mạng cho lão nô, đại tiểu thư nên nghĩ cho bản thân mình trước thì hơn.”
Vừa nói, Tôn ma ma vừa bước chân thong thả lên lầu: “Điều quan trọng nhất là đại tiểu thư phải còn sống để vào kinh mới được.”
Ôn Tam Kim chớp mắt, không hề để tâm đến ý khác trong câu nói ấy.
Haiz, xem ra vụ làm ăn này không thành rồi.
Nhân lúc Tôn ma ma lên lầu thu dọn đồ đạc, nàng đảo mắt khắp quán trọ, xem có ai có thể giúp mình kiếm thêm chút tiền hay không.
Chẳng mấy chốc, ánh mắt nàng dừng lại trên một nhóm hộ vệ vừa bước vào cửa, vẻ mặt sốt ruột như đang có việc gấp.
Đám người này có khoảng năm sáu người, rõ ràng là định vào dùng bữa. Thế nhưng đang đúng giờ trưa, quán chật kín khách, không còn chiếc bàn trống nào.
Tên hộ vệ dẫn đầu đảo mắt một vòng rồi nhìn thấy Ôn Tam Kim đang ngồi một mình bên bàn.
Hắn đánh giá nàng từ trên xuống dưới, lập tức cau mày rồi sải bước tới.
“Con ăn mày này từ đâu tới đây vậy? Có tiền mà ngồi bàn ăn à? Mau cút đi!”
Nói xong, hắn túm cổ áo nàng, nhấc bổng sang một bên.
Rồi quay đầu gọi người phía sau: “Mau đi gọi thiếu gia với Tứ gia, nói là đã tìm được chỗ ăn rồi.”
Nói xong, hắn còn định gọi tiểu nhị tới dọn hết thức ăn thừa trên bàn.
Ôn Tam Kim cúi đầu nhìn bộ đạo bào của mình, đây là bộ đồ do sư phụ làm khi còn sống. Vì giặt quá nhiều nên đã bạc màu, vài chỗ còn thủng lỗ nhỏ.
Cũ thì có cũ thật, nhưng bẩn chỗ nào?
Nàng đập mạnh xuống bàn.
“Rầm!”
Cả chiếc bàn cùng bát đĩa bên trên rung lên loảng xoảng, lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ khách trong quán.
Thấy tên hộ vệ kia quay đầu nhìn lại, nàng khoanh tay trước ngực, nhíu mày hỏi: “Bàn thức ăn này đã trả tiền rồi, ngươi dựa vào đâu mà đuổi ta đi?”
Nàng ghét nhất người khác không quý trọng tiền của nàng, dù số tiền ăn này là Tôn ma ma bỏ ra.
“Con ăn mày kia, ngươi còn dám nói dối...”
Bị đám khách trong quán nhìn bằng ánh mắt chế giễu, sắc mặt tên hộ vệ lúc xanh lúc trắng. Hắn giơ tay định tát nàng một cái.
Nhưng mà hắn còn chưa kịp làm gì, phía cửa bỗng vang lên một tiếng ho nhẹ. Toàn thân hắn run lên, vội vàng buông tay xuống rồi chắp quyền hướng về phía cửa.
Ôn Tam Kim nghe theo thanh âm nhìn theo, ánh mắt sáng bừng lên.
Công đức chói mắt quá! Vận số mạnh đến kinh người!
Một người đàn ông khoác áo lông chồn màu đen đang ngồi trên xe lăn, được người khác đẩy vào trong.
Trông hắn chừng hai mươi tuổi. Mái tóc đen được buộc cao, mắt sáng như sao, mày sắc như kiếm, sống mũi thẳng tắp. Chỉ tiếc sắc mặt trắng bệch, nhìn như người bệnh nặng sắp không qua khỏi.
Quanh người hắn tỏa ra ánh vàng công đức chói mắt, dày đặc đến mức ánh lên sắc tím, thậm chí mơ hồ hiện ra hình rồng.
Người đàn ông đưa tay che môi ho hai tiếng, rồi chậm rãi giãn đôi mày đang nhíu chặt. Hàng mi dài khẽ nâng lên, đôi mắt đào hoa đẹp đến nao lòng chứa ánh nhìn trong trẻo như ngọc lưu ly, lặng lẽ hướng về phía này.
Giọng hắn rất nhẹ nhưng lại khiến tên hộ vệ đứng trước mặt Ôn Tam Kim run bắn người.
“Lương Ngũ, xin lỗi vị cô nương này.”
Tên hộ vệ được gọi là Lương Ngũ không dám chần chừ, lập tức chắp tay cúi đầu.
“Là ta thất lễ, mong cô nương tha thứ.”
Ôn Tam Kim không để ý vẫy tay, tiếp tục nhìn chằm chằm người đàn ông trên xe lăn.
Dung mạo hắn rất đẹp nhưng không hề mềm yếu. Dù đang ngồi xe lăn vẫn không giấu được vóc dáng cao lớn. Trên người còn mang theo sát khí nặng nề.
Xem ra trước đây hắn từng ra chiến trường.
Đúng lúc này trong quán có bàn trống, tiểu nhị vội vàng dẫn cả đoàn người sang ngồi.
Không lâu sau, tiểu nhị cười tươi mang tới hai đĩa bánh ngọt cho nàng: “Cô nương, đây là bàn khách bên kia đưa, nói là xin lỗi cô nương.”
Ôn Tam Kim: Hihi.
Có bánh miễn phí!
Nàng nhìn theo hướng tiểu nhị chỉ tay. Vị công tử áo lông chồn kia khẽ cong môi, gật đầu với nàng. Mặt nghiêng thanh nhã, cao quý tựa như tiên nhân.
Ôn Tam Kim vui vẻ vô cùng. Vừa ăn bánh miễn phí, vừa ngắm mỹ nhân, chuyến xuống núi này quả nhiên không uổng công.
Chỉ là trong lòng nàng bỗng thoảng qua một cảm giác khác lạ.
Nàng bấm ngón tay tính thử, đôi mắt lập tức sáng ngời.
Ồ? Thì ra đây là con trai của người quen cũ!
Ôn Tam Kim nhét một miếng bánh vào miệng, hai má phồng lên.
Đồ miễn phí đúng là ăn ngon.
Nàng thò tay vào túi vải bên hông, lấy mấy đồng tiền đồng rồi ném xuống bàn.
Những đồng tiền lăn vài vòng, nhanh chóng hiện ra quẻ tượng.
Ừm... Xem ra vị công tử này bị thương nặng trên chiến trường, lần này đặc biệt đến tìm thần y chữa chân.
Nàng ăn hết miếng bánh trong tay rồi lại nhét thêm một miếng nữa vào miệng.
Tiếp tục gieo thêm một quẻ xem chuyến đi này lành hay dữ.
Ừm, không được thuận lợi cho lắm.
Ôn Tam Kim cẩn thận gói số bánh còn sót lại, nhét vào ngực rồi bưng chiếc đĩa trống đi tới.
“Các ngươi định đi tìm thầy thuốc sao?”
Nàng chỉ ra ngoài cửa: “Vị thần y các ngươi muốn tìm sắp rời đi xa, chưa biết ngày nào mới quay về. Hiện giờ chắc là đang chuẩn bị xuất phát. Nếu muốn chữa bệnh thì nên lên đường ngay, chậm một chút là không đuổi kịp đâu.”
Lời vừa nói ra, sắc mặt cả bàn lập tức thay đổi.
Mấy người hộ vệ nhanh như chớp đổi vị trí, bao vây nàng ở giữa.
Lương Ngũ rút kiếm, quát to: “Ngươi là người của phe nào? Ai sai ngươi tới đây?”
Phe nào?
Ôn Tam Kim chớp mắt, thầm thở dài.
Người con trai của người quen cũ này bình thường đã đắc tội bao nhiêu người vậy?
“Ta không thuộc phe nào cả. Ta chỉ là nể mặt mẫu thân của vị công tử áo đen này nên tặng các ngươi một quẻ thôi.”
Sắc mặt Lương Ngũ cực kỳ khó coi. Hắn nghiến răng ken két, đang định mở miệng thì nghe chủ tử bên cạnh chậm rãi hỏi: “Sao ngươi biết ta đi tìm thầy y?”
“Đương nhiên là tính ra được.”
Ôn Tam Kim thò tay vào túi, mấy đồng tiền lách cách rơi xuống mặt bàn. Nhìn những đồng tiền bày thành quẻ tượng khác thường ấy, sắc mặt Lương Ngũ nhanh chóng thay đổi.
“Là quẻ sư!”
Linh Việt Quốc tôn thờ thần linh, tin vào tiên đạo, vì thế quẻ sư có địa vị rất cao, được người đời kính trọng.
Nhưng mà...
Có quẻ sư nhà ai mà ăn mặc như ăn mày thế này không?
Khi Tôn ma ma xách hành lý đã gói ghém xong từ trên lầu đi xuống, vừa hay nhìn thấy cảnh đám người kia tạm biệt Ôn Tam Kim, rồi còn tặng vàng cho nàng.
Khí chất của họ chẳng hề thua kém chủ nhân Quốc công phủ, vậy mà lại một tiếng “Quẻ sư đại nhân”, hai tiếng “Quẻ sư đại nhân”, khiến Tôn ma ma tức đến mức chao đảo.
Bà ta cứ tưởng đại tiểu thư ngu si này là kẻ đần độn, không ngờ lại khôn như khỉ.
Khắp kinh thành ai mà không biết tiểu thư Thanh Chi theo học Quốc sư, là học trò có thiên phú quẻ sư bậc nhất trong hàng ngũ tiểu thư khuê các.
Giờ đại tiểu thư này cũng tự nhận mình là quẻ sư, chẳng phải cố tình làm tiểu thư Thanh Chi mất mặt hay sao?
Bà ta còn nghe thêm đối phương cùng Ôn Tam Kim nói, sau này có việc cứ đến kinh thành tìm họ, Tôn ma ma tức đến muốn nghiến nát cả răng.
Lại còn là người trong kinh thành nữa chứ!
Còn chưa về tới kinh đâu, đại tiểu thư ngu ngốc này đã tự tìm được chỗ dựa rồi sao?
Trong mắt Tôn ma ma hiện lên tia sát ý.
Đúng là cái đồ chuyên gây chuyện. May mà tiểu thư Thanh Chi đã chuẩn bị từ trước.
Có tìm được chỗ dựa thì sao, bà ta sẽ làm nàng tuyệt đối không thể sống mà tới được kinh thành.
“Bộp!”
Tôn ma ma ném mạnh bọc hành lý xuống bàn, giọng đầy khó chịu: “Đại tiểu thư, lên đường!”