Dục Vọng Bắt Giết

Chương 2: Kẻ truy đuổi

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

***

“Phập” một tiếng.

Dao rút ra khỏi cổ, máu phun ra, xé rách không khí.

Màu đỏ sẫm.

Mặt cô vô cảm, giơ cánh tay lên, lại đâm vào, dao đâm vào thịt.

Một tiếng trầm đục.

Mặt cô bị bắn đầy máu, lẫn với óc vụn, vết tích màu đỏ sẫm trượt xuống má. Hơi thở dồn dập, như một cỗ máy bị hỏng. Mỗi lần thở đều mang theo mùi máu tanh.

Người đàn ông ngã quỵ xuống. Đồng tử giãn ra. Khóe miệng rỉ ra bọt máu. Nhát dao cuối cùng. Kết liễu.

Đầu hắn nứt ra. Óc lẫn với máu. Như quả dưa hấu bị đập nát từ từ chảy ra.

“Hô…”

Cô nhả ra một hơi thở đục ngầu. Như xả hết chút sinh khí cuối cùng.

Hạc Ngọc Duy nhìn thi thể của bạn trai cũ. Lấy thuốc lá ra. Châm lửa.

Khói thuốc quấn quanh các ngón tay. Cô nheo mắt. Hít sâu. Nuốt hết cảm xúc xuống cùng với khói thuốc.

Cạch!

Một thứ gì đó nhẹ nhàng rơi xuống đất, đi kèm với âm thanh nhỏ xíu.

Tích——tích——

Hình như là… Âm thanh đếm ngược…

Giác quan thứ sáu như chuông báo động điên cuồng gào thét, lông gáy dựng đứng. Máu trong người rít gào. Báo động trong tủy xương gào thét.

Mặt cô trắng bệch. Hơi thở dồn dập. Đồng tử co rút.

Đếm ngược vang vọng bên tai. Như lên đạn.

Tàn thuốc rơi vào vũng máu tắt ngấm, điếu thuốc đó dường như mang theo tất cả những suy nghĩ và cảm xúc cùng nhau thiêu rụi, sự im lặng của vũng máu trở thành sự an ủi cuối cùng của nó.

Cô giống như một con thỏ đang chuẩn bị tấn công, căng chặt hai chân, hai tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, không dám dừng lại dù chỉ một chút, chỉ có thể kiên trì chạy về phía trước, phía trước chính là cửa sổ, vừa hay ở đây là tầng một, bước chân của cô vội vàng mà mạnh mẽ, mỗi bước đều là đang chạy đua với thời gian, mái tóc dài bay bổng theo bước chạy, vạt áo tung bay trong gió.

Nhảy cửa sổ bỏ chạy một mạch.

Trong khoảnh khắc thần kinh căng thẳng đến cực hạn, sau lưng truyền đến một tiếng nổ đinh tai nhức óc, tựa như trời long đất lở, chấn động đến mặt đất cũng đang run rẩy, bụi đất và mảnh vỡ như mưa rào từ trên trời giáng xuống, theo phản xạ có điều kiện cô nằm sấp xuống, thân thể trong nháy mắt bị khói lửa dày đặc bao vây, nhịp tim gần như ngừng đập trong tiếng nổ ầm ầm, đầu óc trống rỗng.

Đau quá… Bắp chân bị dính một mảnh nhỏ… Vụ nổ kết thúc rồi, mình phải tiếp tục chạy thôi…

Cô không dám do dự, một lần nữa chống đỡ thân thể bất chấp bộ não bị vụ nổ làm cho hỗn loạn, cô lại bắt đầu bỏ chạy.

Tiếng bước chân gần quá… Gần quá… Càng ngày càng gần rồi…

Tốc độ di chuyển vượt xa cô…

Cô căn bản không chạy lại người này.

Hạc Ngọc Duy đột ngột quay đầu lại.

Một thân hình nhanh nhẹn như báo đen trong bão táp, xông phá khói bụi và mảnh vỡ của vụ nổ, thẳng tắp đuổi theo cô, theo sự đến gần không ngừng của anh, một áp lực vô hình bao trùm lấy Hạc Ngọc Duy, so với bước chân hoảng loạn của cô, người đuổi bắt lại giống như đang dạo bước trên mây, bóng dáng của anh như một tia chớp xé rách bầu trời đêm.

Chỉ cần một ánh mắt.

Đã khiến người ta nhũn cả hai chân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc