Giang Khương đứng trước hội sở, nhìn nơi dù dưới màn mưa lớn vẫn sáng rực ánh đèn.
Nếu cậu không xuyên qua đây, thì chính vào một đêm mưa như thế này...
Nguyên chủ ở nhà chìm trong nỗi đau đớn tột cùng đến mức cận kề cái chết, còn người chồng lẽ ra phải túc trực bên cạnh chăm sóc thì lại lấy cớ tổ chức sinh nhật để ở đây uống rượu cùng một Omega khác đã đính hôn.
Thật trào phúng làm sao.
Ngoại hình cậu xuất chúng, hàng mi thanh lãnh, khí chất lại càng nổi bật hơn cả khuôn mặt. Lúc này, dưới bối cảnh trời mưa to, cậu đứng trước hội sở xa hoa ồn ào chẳng khác nào một bức tranh.
Vô số người bắt đầu bất giác phác họa ra câu chuyện của cậu trong đầu.
Còn chiếc xe vừa dừng trước hội sở khi nãy, cửa kính xe từ từ nâng lên. Người đàn ông với góc nghiêng sắc sảo liếc nhìn bóng lưng thanh niên vừa bước vào hội sở.
“Đi thôi.”
Tài xế vâng dạ một tiếng, định lái xe tới địa điểm ban đầu thì nghe thấy người đàn ông phía sau lại nhấc mi mắt, liếc nhìn hội sở hỏi: “Bạch Lê đang ở đâu?”
Trợ lý ngồi ở ghế lái phụ lập tức đáp: “Tối nay anh Bạch ở nhà họ Cố báo bạn với lão phu nhân, tôi có cần gọi điện cho anh ấy không ạ?”
Cố Ứng day day ấn đường, dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần: “Không cần.”
Kỳ mẫn cảm của anh hình như là vào tuần sau, nhưng từ lúc nãy đầu đã có chút choáng váng, tuyến thể cũng có cảm giác nóng rát.
Anh lại hỏi: “Địa điểm tiếp theo trong lịch trình là ở đâu?”
Trợ lý lật xem lịch trình, khựng lại một chút mới nói: “Mười phút nữa ở Hải Duyệt Phủ. Cố tổng, nếu bây giờ chúng ta qua đó thì không kịp thời gian, trời lại đang mưa to, hay là đổi địa điểm thành Lan Phủ ạ?”
Lan Phủ, chính là hội sở ngay trước mặt xe.
Cũng là nơi thanh niên khi nãy vừa đi vào.
Trợ lý cầm lịch trình, một lúc sau, quả nhiên nghe thấy Cố tổng lên tiếng: “Được.”
...
Giang Khương vừa vào đã có nhân viên phục vụ dẫn đường. Cậu không biết nhóm Phó Giản ở phòng nào, nhưng vốn dĩ cậu cũng chẳng định thực sự đến trao sự ấm áp cho ông chồng công cụ kia.
Chủ yếu vẫn là để lộ mặt trước Cố Ứng.
Nhiệm vụ lộ mặt đã xong, cậu định lượn một vòng làm màu rồi rời đi, nhân tiện xem có thể cày thêm đợt hảo cảm nào nữa không.
Chẳng biết do cậu quá may mắn, hay do vầng hào quang nhân vật chính trên người Bạch Lê quá chói lọi, mà Giang Khương lại tình cờ thấy hai người họ ở một bàn khu vực mở trên tầng hai.
Bạch Lê ăn mặc rất thanh thuần, áo sơ mi trắng quần cộc. Khuôn mặt thanh tú uống chút rượu đã nhuốm màu đỏ ửng, đang chống cằm, rưng rưng nước mắt nhìn người bên cạnh.
Còn ông chồng công cụ của Giang Khương ngồi bên cạnh Bạch Lê thì dung mạo vẫn rất nổi bật, nếu không thì trước đây hai người họ cũng chẳng được bạn học cùng trường gọi là cặp đôi trúc mã xứng đôi nhất, dễ đẩy thuyền nhất.
Phó Giản mặc áo sơ mi trắng quần âu, ngồi đó cũng có thể thấy dáng người rất chuẩn. Lúc này anh ta đang ân cần đưa khăn giấy cho Bạch Lê, bầu không khí giữa hai người hài hòa lại xen lẫn sự mập mờ ngấm ngầm.
Kỳ diệu hơn nữa là, hai người này vẫn chưa đến mức rủ nhau hẹn hò riêng biệt một cách trắng trợn, lần này ra ngoài lại mượn danh nghĩa liên hoan phòng ban.
Nhưng dường như mọi người trong phòng đều rất tán thành sự mập mờ nho nhỏ giữa hai người, thậm chí có hai cô gái còn nhìn hai người họ mà cười đùa to nhỏ với nhau.
Chắc hẳn mối quan hệ của hai người đã là một bí mật công khai rồi.
Một người nảy sinh tình cảm, một người nửa đẩy nửa hùa.
Chỉ là không biết, đồng nghiệp trong phòng của Phó Giản có biết Phó Giản đã kết hôn rồi hay không.
Giang Khương nở một nụ cười dịu dàng, lịch sự cảm ơn nhân viên phục vụ: “Phiền anh rồi, tôi đã tìm thấy bạn.”
“Vâng, vâng ạ.” Nhân viên phục vụ ngây ngẩn đáp, bị nhan sắc của mỹ nhân làm cho vành tai lén đỏ ửng.
Giang Khương đi thẳng về phía vị trí của mấy người đó. Bản thân cậu đã thu hút sự chú ý, ở nơi tụ tập uống rượu hơi tối tăm này, lại càng làm nổi bật lên khí trường ôn nhuận khác biệt. Rất nhiều người lén nhìn cậu trên đoạn đường cậu bước tới.
Bàn của Phó Giản cũng có khá nhiều người nhìn sang. Khi chỉ còn cách vài bước chân, Bạch Lê rưng rưng nước mắt nhìn lên, khoảnh khắc chạm phải ánh mắt Giang Khương, sắc mặt cậu ta liền thay đổi.
Đầu tiên là ngỡ ngàng, sau đó sắc mặt chợt trắng bệch.
Đoán chừng là đang chột dạ.
Giang Khương thầm mỉa mai trong lòng, nụ cười trên mặt càng thêm ôn hòa. Cậu gật đầu chào hỏi mấy người đang sững sờ, rồi nhìn sang Phó Giản cũng đang đứng chết trân tại chỗ: “Chồng ơi.”
Cách gọi này vừa thốt ra, khung cảnh đang vui vẻ hòa thuận bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ dị.
Vài cô gái vừa nãy còn lén đẩy thuyền đồng tử chấn động, mấy đồng nghiệp lớn tuổi hơn thì trực tiếp nhíu mày liếc nhìn Phó Giản và Bạch Lê.
Đều là những kẻ lõi đời chốn công sở, ai mà không biết chuyện này là như thế nào.
Làm ăn kiểu này, thật sự không tử tế chút nào.
Nhất thời không ai lên tiếng, cuối cùng vẫn là Phó Giản kéo ghế cho Giang Khương ngồi xuống, mặt mũi bình thản giới thiệu với mọi người: “Đây là bạn đời của tôi, Giang Khương.”
Giang Khương vô cùng phóng khoáng chào hỏi, trò chuyện vài câu. Đám đồng nghiệp trong tổ lập tức có thiện cảm vô cùng tốt với Giang Khương: ngoại hình xuất sắc, khí chất nổi bật, tốt nghiệp trường danh tiếng, khi nói chuyện với cậu còn khiến người ta cảm thấy rất được tôn trọng.
Ai cũng muốn nói chuyện với Giang Khương thêm vài câu.
Nhưng Giang Khương dường như nhận ra sự ấp úng của Phó Giản nên đã viện cớ vào nhà vệ sinh trước. Quả nhiên, Phó Giản cũng bám theo đi vào.
“Sao em lại tới đây?” Phó Giản vốn luôn ôn hòa, lần này hiếm khi lại mang theo chút chất vấn, nói xong lại ho nhẹ hai tiếng, nhận ra giọng điệu của mình quá cứng nhắc.
Anh ta lại nói thêm vài câu chữa cháy: “Bên ngoài trời đang mưa to, em cứ ở nhà đợi anh là được, nhỡ ra ngoài bị cảm, người khó chịu vẫn là em thôi.”
Đợi anh ta?
Nguyên chủ đã ngoan ngoãn đợi anh ta, cuối cùng đợi được cái gì?
“Em đến mang canh cá, anh vừa uống rượu xong chắc dạ dày khó chịu đúng không.” Giang Khương giấu đi sự chế giễu, rửa tay xong rũ mắt cẩn thận dùng khăn giấy lau khô từng chút một: “Hơn nữa...”
Cậu xoay người dựa vào bồn rửa tay, đôi cánh tay trắng ngần vòng qua cổ người đàn ông, khẽ ấn xuống.
Khoảng cách giữa hai người kéo sát lại gần nhất.
Giang Khương rũ mắt, hàng mi rung động, khẽ nói: “Em nhớ anh.”
Vẻ mặt vốn dĩ hơi khó chịu của Phó Giản lập tức dịu đi: “Trời mưa gió lớn dễ bị cảm, vừa nãy lúc gọi điện anh đã định bảo em đừng cất công qua đây rồi.”
“Lát nữa...”
Vốn dĩ anh ta định bảo hai người cùng về nhà sớm.
Nhưng lại nghĩ đến mấy ngày trước Bạch Lê vẫn luôn mong chờ được đón sinh nhật cùng anh ta, hôm nay hai người đi chơi còn phải dẫn theo đồng nghiệp đã khiến cậu ấy rất không vui rồi, nếu tối nay...
Anh ta có chút vướng mắc, nhưng Giang Khương vốn luôn điềm đạm, hiếm khi lộ ra dáng vẻ nũng nịu bám người như vậy, thật sự không nỡ dứt bỏ.
“Em đợi anh một lát, anh ra nói với mọi người một tiếng rồi đưa em về...”
Anh ta chưa nói hết câu, đã bị ngón tay tinh xảo trắng trẻo chặn môi lại.
Giang Khương hiểu chuyện nói: “Không cần phải chiều theo em đâu, em biết chốn công sở phải duy trì các mối quan hệ xã giao, mọi người cứ uống rượu ca hát tiếp đi, em về nhà đợi anh, được không?”
Tất nhiên là cậu không thể để ông chồng công cụ về nhà được, ai mà thèm chăm sóc một gã say rượu cơ chứ.
Hơn nữa, chồng ở nhà thì làm sao mà vụng trộm được nữa?
Phó Giản quả nhiên bị cảm động, cúi đầu định hôn Giang Khương nhưng lại bị Giang Khương chặn lại.
Ngay khoảnh khắc anh ta định nhíu mày, Giang Khương nhào vào lòng anh ta, giọng nói hơi trầm xuống, vành tai cũng đỏ ửng: “Về nhà rồi hẵng hôn, nhé...”
Phó Giản bật cười một tiếng, tự nhiên lại cảm thấy có chút cảm giác yêu đương chân thực. Anh xoa đầu cậu, ừ một tiếng rồi bước ra ngoài: “Anh đi lấy điện thoại gọi xe cho em, lát nữa em về nghỉ ngơi trước đi.”
“Vâng.”
Người vừa đi khỏi, Bạch Lê đã lấm lét từ sau bức tường bước ra.
Cậu ta mím môi hỏi: “Anh chính là bạn đời của anh Giản?”
Giang Khương nhìn thấy cậu ta mới nhớ ra tại sao phản ứng của Bạch Lê lại lớn đến vậy khi gặp mình. Trong cốt truyện gốc, nguyên chủ từng bị tai nạn xe, thân thể bị tổn thương nên buộc phải chấm dứt sự nghiệp múa.
Nhưng cậu yêu múa nên thường tự biên đạo và tự múa, những video đó đều được lưu trong máy tính. Bạch Lê sau khi mập mờ với Phó Giản, đã tình cờ nhìn thấy máy tính của cậu, tìm được những video ấy.
Cậu ta thấy rất đẹp, ban đầu chỉ học theo điệu múa cậu biên đạo rồi đăng lên ứng dụng video, không ngờ lại có một lượng lớn người khen cậu ta sáng tạo, lượng người hâm mộ tăng vọt.
Sau đó, khi đăng một vài điệu múa tự biên đạo, cậu ta phát hiện có một số động tác khó, nếu không có nền tảng thì rất khó thực hiện. Thế là cậu ta nảy sinh ý đồ, tìm một đoạn video Giang Khương không lộ mặt rồi đăng lên.
Ngay lập tức, lượng fan lại tăng lên chóng mặt, thế là cậu ta bắt đầu ngựa quen đường cũ.
Đây cũng là bước đệm để thụ vạn người mê bước sang một lĩnh vực khác. Dựa vào danh tiếng là blogger biên đạo múa dân gian đầy sáng tạo, cậu ta tham gia không ít chương trình giải trí và bước chân vào giới showbiz.
Giang Khương lại rửa sạch đôi tay vừa chạm vào ông chồng công cụ, cẩn thận lau khô đầu ngón tay, ném khăn giấy vào thùng rác. Khi lướt qua người Bạch Lê, cậu thì thầm: “Bạch Lê, ăn cắp có vui không?”
“Cái... cái gì?”
Nghe giọng nói hoảng hốt truyền tới từ phía sau, lúc Giang Khương đóng cửa, ý cười trong đôi mắt đào hoa càng rõ rệt.
Ây dà, Bạch Lê chắc chắn sẽ trằn trọc không ngủ được cho xem.
Cái ăn cắp mà cậu nói, rốt cuộc là ăn cắp đàn ông hay ăn cắp video đây.
Thật thú vị làm sao.
Cậu thong thả quay lại bàn, lấy hộp canh của mình, xin lỗi mấy đồng nghiệp của Phó Giản rồi rời đi trước.
Trước khi đi, trên mặt cậu lộ ra vẻ tái nhợt rất đúng mực, nụ cười cũng có vài phần gượng gạo, cứ để bọn họ tự đoán.
Mấy người đó quả nhiên đều làm ra vẻ xót xa, vội vàng giục cậu về nghỉ ngơi, còn nói sau này có gì cần giúp đỡ cứ bảo bọn họ.
Giang Khương vừa ra khỏi cửa đã thuần thục thu lại cảm xúc lúc nãy, không ngờ lại nhìn thấy chiếc xe quen thuộc ở ngay trước cửa.
Cố Ứng quả nhiên vẫn ở đây.
Không ngờ đánh cược một phen trong ngày mưa, vậy mà lại thắng.
Cậu đi ra vẫn không mang ô. Gió lớn thổi bay mái tóc hơi dài của cậu làm nó trở nên lộn xộn, dáng người cao gầy thanh mảnh đứng trong mưa to nhìn lại có chút đáng thương.
Cậu đứng đợi tại chỗ một lát, quả nhiên vài phút sau, bên cạnh xuất hiện mấy bóng người.
Một nhóm người mặc vest chỉnh tề vây quanh một người đàn ông Alpha vóc dáng cao lớn bước ra.
Bên ngoài bộ vest, người đàn ông khoác một chiếc áo măng tô đen. Khi anh đi tới, khí thế mạnh mẽ khiến mọi người bất giác dạt ra nhường đường.
Chỉ có một mình Giang Khương vẫn quay lưng lại với anh, đứng ở bên cửa, đang nói với một người phục vụ bằng vẻ khó xử: “Xin lỗi, anh...”
Giang Khương theo bản năng ngẩng đầu lên, lại bất thình lình chạm phải ánh mắt của người đàn ông không biết đã đi đến bên cạnh mình từ lúc nào.
“Định về à?”
Giang Khương ngẩn ra một thoáng, mím môi cười: “Vâng, trùng hợp quá.”
Trời mưa lớn như vậy, gió rít lạnh lẽo, cậu chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh, tóc hơi rối. Có lẽ vì đã uống rượu, hoặc trông như vừa mới khóc, khóe mắt cậu hoe đỏ. Khi vô thức mỉm cười, trông cậu càng thêm phần đáng thương.
Cố Ứng nói: “Lên xe đi.”
Giang Khương sững người: “Có bất tiện quá không ạ? Hay là tôi cứ đợi xe thêm một lúc nữa.”
Vốn dĩ Cố Ứng còn hơi nghi ngờ không biết người này có phải do ai đó phái tới mang theo ý đồ đặc biệt nào không, nhưng khi Giang Khương từ chối, Cố Ứng đã gạt bỏ suy đoán đó.
Anh nhấc bước đi ra ngoài: “Theo tôi.”
Giang Khương do dự một chút, cuối cùng vẫn bước theo.
Đợi khi lên xe, Giang Khương đọc địa chỉ nhà, Cố Ứng quay đầu nhìn chằm chằm cậu một cái, cuối cùng không nói gì mà trực tiếp bảo tài xế lái xe.
Giang Khương đương nhiên biết tại sao.
Bởi vì địa chỉ nhà cậu đọc, chính là nơi Cố Ứng đang ở hiện tại, chỉ khác là Cố Ứng mua đứt, còn cậu thì đi thuê.
Xe khởi hành rất êm, trong xe tĩnh lặng.
Giang Khương lấy hộp giữ nhiệt ra, lại lấy từ trong túi ra một bộ dụng cụ ăn uống dùng một lần: “Anh có muốn nếm thử một chút không, canh cá diếc tôi tự nấu đấy.”
Cố Ứng đang định từ chối thì nhìn thấy khóe mắt vẫn còn đỏ hoe của Giang Khương, cùng với giọng nói mang theo âm mũi, đại khái cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Chẳng qua là một Beta tỏ tình hoặc hiến ân cần bị cự tuyệt mà thôi.
Anh không có thói quen ăn đêm, nhưng vì cuộc đàm phán vừa rồi suôn sẻ, tâm trạng cũng khá tốt.
Giang Khương đổ canh ra một chiếc bát giấy nhỏ, nhìn Cố Ứng đang nhắm mắt dưỡng thần, chừa lại một bát nhỏ, lại đổ thêm một bát nữa đưa cho trợ lý ở ghế phụ: “Anh có muốn thử không?”
Trợ lý không ngờ mình cũng có phần, thấy Cố tổng không nói gì, liền vội vàng nhận lấy.
Giang Khương còn để dành phần cho cả tài xế, cuối cùng mới khó xử nhìn sang Cố Ứng.
Ánh mắt này quá khó để phớt lờ, Cố Ứng không chút biểu cảm nhìn Giang Khương.
Giang Khương cong đôi mắt đào hoa, giọng nói mang chút âm mũi càng thêm dịu dàng: “Anh nếm thử đi, đây là quà cảm ơn của tôi dành cho anh.”
Cố Ứng rũ mắt nhìn Giang Khương.
Đường nét lông mày cậu tinh xảo, đôi mắt đào hoa trong đuôi mắt hơi xếch lên nhưng không hề lả lơi, khóe mắt cong cong rất dịu dàng, đồng tử màu hổ phách như màu mật ong, môi đỏ tươi, giọng nói rất nhẹ: “Cảm ơn anh đã đưa tôi về.”