[Du Du Thế Giới] Hôm Nay Người Đẹp Hệ Quyến Rũ Đã Thượng Vị Chưa?

Chương 1: Cấp trên của chồng (1)

Trước Sau

break

“Tối nay công ty tăng ca, anh không về ăn cơm tối đâu, đừng đợi anh.”

Giang Khương rũ mắt nhìn tin nhắn vừa nhận được trong điện thoại, hàng mi dài rậm khẽ run lên, nhưng khóe môi lại gợi lên một nụ cười dịu dàng êm ái.

Không về càng tốt, đoán chừng gã chồng chết tiệt đang quấn quýt dính lấy cậu thụ vạn người mê, tối uống rượu vào lại làm mình làm mẩy, cậu chẳng buồn hầu hạ.

“Mỹ nhân Khương Khương, cậu đừng buồn, tên Bạch Lê đó căn bản không thể sánh bằng cậu đâu. Chồng cậu chắc chắn chỉ là nhất thời mù mắt mới ở bên cạnh cậu ta! Đợi khi biết được điểm tốt của cậu, anh ta sẽ lập tức quay về tìm cậu thôi!”

Hệ thống 555 cẩn thận dỗ dành đại mỹ nhân dịu dàng, chỉ sợ ký chủ buồn bã rơi lệ.

Dù sao thì Giang Khương trông thật thanh lãnh và dịu dàng, chiếc cổ trắng ngần cúi gập, hàng mi khẽ run rẩy, trông vô cùng đáng thương, khiến người ta nhịn không được muốn che chở.

Giang Khương híp mắt cười, đặt điện thoại xuống, lấy hộp giữ nhiệt múc món canh cá diếc vừa nấu xong, cất giọng nhẹ nhàng trêu chọc hệ thống: “Cảm ơn cục cưng đã an ủi, vậy bây giờ chúng ta đi đưa cơm cho Phó Giản thôi.”

“Hôm nay là sinh nhật anh ấy, dạ dày anh ấy lại không tốt, uống rượu vào sẽ khó chịu lắm.”

555 quả thực đã bị người ký chủ xinh đẹp, tốt bụng lại dịu dàng này làm cho mê mẩn. Bị đóa hoa sen trắng vạn người mê câu dẫn mất chồng mà cậu vẫn chẳng oán giận chút nào.

Thậm chí, rõ ràng biết chồng đang ở cùng thụ vạn người mê, cậu vẫn không quản đường xá xa xôi mang theo canh nóng tự tay hầm đi đưa.

Thật sự quá xinh đẹp, quá dịu dàng rồi.

“Mỹ nhân Khương Khương, cậu thật tốt!”

Giang Khương bật cười một tiếng, ý cười trên khóe môi càng sâu hơn.

Chà, để trốn cái tên Chủ thần tồi tệ kia, nhiệm vụ tạm thời nhận này có vẻ cũng khá thú vị.

Nhiệm vụ này vốn thuộc nội dung của tổ “Tiểu đáng thương làm bao trút giận”, nhưng thế giới vì một vài lý do mà sụp đổ, độ khó nhiệm vụ của tổ “Tiểu đáng thương” cũng vì thế mà tăng cấp.

Nhiệm vụ chuyển thành tiểu đáng thương đi công lược nam chính công.

Và ở thế giới đầu tiên này, nam chính thụ vạn người mê là một đóa sen trắng, lúc nào cũng vụng về nhưng vô cùng đáng yêu. Sau khi tốt nghiệp vào làm ở công ty, cậu ta không chỉ có chồng sắp cưới là tổng giám đốc hộ tống bảo vệ, mà còn có vị đàn anh dịu dàng bên cạnh chăm sóc.

Rất không may, vị đàn anh dịu dàng ấy lại chính là chồng của Giang Khương ở thế giới này. Ừm, thế giới này nam với nam có thể kết hôn, bởi vì đây là thế giới ABO.

Cậu là một Omega, là thanh mai trúc mã với vị đàn anh dịu dàng Phó Giản kia. Một A một O, độ tương thích rất cao, nên cứ thế tự nhiên mà kết hôn.

Vốn dĩ tình cảm của hai người không quá sâu đậm, nhưng cũng đều ôm suy nghĩ muốn nghiêm túc gìn giữ cuộc hôn nhân này. Tuy nhiên, tất cả những điều đó đã hoàn toàn tan vỡ sau khi thụ bạch liên hoa xuất hiện.

Phó Giản sau khi kết hôn thì gặp được đàn em khóa dưới Bạch Lê, một người chu đáo hơn, cần được bảo vệ hơn. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nhưng vì đã kết hôn, anh ta chỉ có thể mang theo tâm trạng chua xót, thấp hèn ở bên cạnh chăm sóc với tư cách là bạn bè.

Đúng là tình sâu nghĩa nặng mà.

Nếu người này không phải là chồng mình, Giang Khương có khi đã vỗ tay tán thưởng cho cái câu chuyện máu chó này rồi.

Nhưng bây giờ...

Chậc.

Cậu chỉ có thể nói may mà đối tượng công lược của cậu ở thế giới này không phải Phó Giản, mà là... chồng sắp cưới của thụ bạch liên hoa, đồng thời cũng là cấp trên trực tiếp của chồng cậu, Tổng giám đốc Tập đoàn họ Cố, Cố Ứng.

Giang Khương cẩn thận đậy kín nắp hộp, sau đó đi rửa tay.

Khi nhìn vào chính mình trong gương, cậu hài lòng nở một nụ cười dịu dàng. Rất tốt, vẫn là khuôn mặt của chính mình.

Chỉ có điều, thân thể nguyên chủ vốn dĩ không tốt, sắc mặt tái nhợt nên che lấp đi vài phần nhan sắc. Từ khi cậu xuyên qua, sắc mặt hồng hào hẳn lên, đôi mắt đào hoa long lanh sóng nước.

Cộng thêm nụ cười dịu dàng mang hương vị trà xanh đặc trưng, chẳng có ai có thể thoát khỏi cái bẫy dịu dàng của cậu cả.

Dù sao thì trước đây cậu cũng từng là người công lược cấp S của tổ Bạch nguyệt quang, cậu không tin là mình không câu dẫn được chồng sắp cưới của thụ bạch liên hoa.

Ai ăn mãi cháo trắng rau dưa mà chẳng muốn thử chút mỹ vị cơ chứ.

“Cạch...”

Cánh cửa bị đôi tay thon dài trắng trẻo đóng lại.

Hơn mười phút sau, Giang Khương đã đến tầng trệt của Tập đoàn họ Cố.

Vừa bước vào, cậu đã bị tiếp tân chặn lại hỏi: “Xin chào anh, xin hỏi anh tìm ai? Anh đã có hẹn trước chưa ạ?”

Giang Khương đương nhiên là chưa, cậu khẽ mỉm cười: “Tôi không có hẹn trước, tôi đến đưa đồ cho chồng tôi, xin hỏi tôi có thể đợi anh ấy ở đây một lát được không?”

Cô bé tiếp tân bị nụ cười của cậu làm cho ngẩn ngơ, sau đó vội vàng đáp: “Đương nhiên, đương nhiên là được ạ, anh cứ ngồi ở sô pha bên này nhé.”

Giang Khương nhắn cho Phó Giản một tin, hỏi anh ta có thể xuống một lát không, cậu đang ở dưới công ty.

Vừa nhắn xong, bên ngoài trời đổ mưa như trút nước.

Giang Khương nhớ lại cốt truyện gốc. Tối nay là ngày đầu tiên của kỳ phát tình của cậu, tuy đã tiêm thuốc ức chế nhưng vẫn rất khó chịu. Cậu gọi điện cho Phó Giản, nhưng không ai bắt máy.

Thế là nguyên chủ lại tiêm thêm một liều thuốc ức chế, cuối cùng vì quá liều mà ngất xỉu, lại trúng lúc trời mưa to nên bị cảm lạnh, sốt cao không tỉnh, ngay cả tuyến thể quan trọng nhất của Omega cũng bị tổn thương.

Và trong khi cậu đau đớn chờ đợi chồng bắt máy, thì người chồng ấy lại đang hôn Bạch Lê, lần đầu tiên nhận ra thứ tình cảm trái luân thường đạo lý của bản thân.

Thật là một trò cười.

Thang máy chuyên dụng mở ra, một người đàn ông vóc dáng cao lớn bước ra, liếc mắt một cái đã nhìn thấy thanh niên đang ngồi trên ghế sô pha ở khu vực chờ.

Thanh niên rất trắng, trắng đến mức gần như phát sáng dưới ánh đèn. Cậu nghiêng mặt, càng tôn lên đường nét khuôn mặt thanh thoát, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ hồng.

Mái tóc dài ngang vai buộc hờ phía sau, vài lọn tóc buông xõa lướt qua gò má, khiến khí chất thanh lãnh u buồn của cậu thêm vài phần dịu dàng vấn vương.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của anh, cậu từ từ nhấc mi, mờ mịt nhìn sang, giây tiếp theo lại nhoẻn một nụ cười dịu dàng, coi như chào hỏi.

Cố Ứng khựng lại một chút, cũng gật đầu đáp lại, không nhìn thêm nữa.

Vừa bước tới cửa, anh nghe thấy thanh niên có vẻ như đang nhận điện thoại, khẽ “vâng” một tiếng.

“Không ở công ty sao? Vâng, vậy em về nhà đợi anh trước, hay là em qua chỗ mọi người liên hoan tìm anh nhé?...”

“Dạ dày của anh lúc nào cũng dễ khó chịu, em nấu canh cá diếc rồi, tiện thể mang qua cho anh luôn.”

“Không sao đâu, mưa không lớn lắm, em có mang ô, gọi xe qua đó sẽ không bị ướt đâu.”

“Vậy được, lát nữa gặp.”

Cố Ứng đứng ở cửa chờ tài xế lái xe tới, trong đầu chợt xẹt qua một ý nghĩ, thanh niên kia dường như chỉ cầm hộp giữ nhiệt chứ không hề cầm ô.

Ý nghĩ vừa lóe lên, thanh niên đã bước ra cửa đứng cạnh anh, cúi đầu hì hục bấm điện thoại, đoán chừng là đang gọi xe.

Một lúc sau, thanh niên khẽ thở dài, lại gọi điện cho ai đó, có chút khó xử nói: “Lâm Lâm, cậu bây giờ có tiện không?”

“Không sao, cậu cứ bận đi, nhớ mặc thêm áo kẻo cảm lạnh nhé.”

Có lẽ là không gọi được xe, mà bạn bè cũng không có thời gian.

Đến khi tài xế tới, cầm ô đi tới đón anh, Cố Ứng ma xui quỷ khiến thế nào lại liếc nhìn thanh niên một cái.

Anh bấy giờ mới phát hiện thanh niên rất cao ráo, cũng không ngửi thấy mùi Pheromone, có thể là một Beta.

Cố Ứng lên tiếng: “Cậu đi đâu?”

Thanh niên sững người một lát, đọc tên một hội sở.

Tình cờ đó cũng là nơi Cố Ứng định đến, anh gật đầu: “Tiện đường, lên xe đi.”

Thanh niên vô cùng ngại ngùng, nhưng sau một thoáng do dự vẫn bước lên xe.

Sau khi lên xe, Giang Khương đặt bát canh trong tay xuống, nhìn người đàn ông đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần ở hàng ghế sau.

Lúc nãy khi mở cửa xe, cậu vừa cầm ô vừa cầm hộp giữ nhiệt nên không tiện, người đàn ông này lại chẳng nói chẳng rằng mà giúp cậu mở cửa xe.

Chỉ là, trên ngón tay anh đã dính nước mưa.

Giang Khương lấy một chiếc khăn tay ra: “Anh có muốn lau tay trước không?”

Giọng cậu dịu dàng êm tai. Cố Ứng mở mắt liếc nhìn một cái, cũng không từ chối.

Trong xe yên tĩnh mười mấy phút, cuối cùng cũng tới nơi.

Giang Khương bước xuống xe trước, chống tay vào cửa xe nói khẽ: “Khăn tay anh cứ giữ lấy đi ạ, hôm nay trời mưa, biết đâu lại có lúc dùng đến.”

“Hôm nay cảm ơn anh đã giúp đỡ.”

Dáng vẻ cậu nghiêng đầu, rũ mắt, mỉm cười nhẹ nhàng cảm ơn thật sự quá đỗi dịu dàng vấn vương, khiến cơn mưa to trút nước cũng giống như bối cảnh của một bộ phim nghệ thuật.

Cố Ứng rũ mắt: “Không cần.”

Là không cần giữ lại khăn tay hay không cần cảm ơn, điều đó thì không rõ.

Nhưng trước mắt xem ra, là mang ý nghĩa phía sau.

Cậu nghe thấy tiếng hệ thống 555 reo lên vui sướng trong đầu: “Mỹ nhân Khương Khương! Độ hảo cảm của đối tượng công lược đã tăng lên 10 rồi!”

Ý cười trên khóe môi Giang Khương càng sâu hơn.

“Vậy, tạm biệt anh.”

Cửa xe đóng lại phát ra một tiếng “Cạch...”.

Cố Ứng rũ mắt nhìn chiếc khăn tay tỏa ra một mùi hương dìu dịu trong tay.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương