Thẩm Tích trầm ngâm một lát rồi nói: "Vậy thì đi đi. Ngươi làm việc lanh lợi, sang đó giúp ta để mắt một chút, đừng để bọn họ gây ra chuyện gì."
Câu nói này khiến cả Trương Tế Tài và Chu Minh đều mừng rỡ vô cùng.
Điều Trương Tế Tài muốn là không để Chu Minh ngày ngày lượn lờ trước mặt Thái tử, tránh cho sau này hắn nảy sinh lòng tham mà chiếm mất vị trí của mình. Còn Chu Minh, hắn tự biết không đấu lại Trương Tế Tài, chỉ mong sau này vẫn còn cơ hội lộ diện trước mặt Thái tử, để không phải cả đời bầu bạn với đám tạp dịch kia.
Thế là, Trương Tế Tài không nói thêm gì nữa, chỉ một mực kính cẩn cúi người. Chu Minh cũng không khóc lóc, dập đầu thật mạnh rồi nói: "Vâng, hạ nô nhất định sẽ cẩn thận hơn, nếu có xảy ra sai sót gì, hạ nô sẽ lập tức về bẩm báo với điện hạ."
Thái tử gật đầu, Chu Minh lại dập đầu một cái nữa rồi cáo lui.
Trong thư phòng lại trở về yên tĩnh. Thẩm Tích đọc xong tấu chương, viết lời phê rồi cho người mang ra ngoài giao cho thái phó.
Ở khu phía bắc, mọi người nghe nói quản sự mới là người được điều từ bên cạnh Thái tử tới, ai nấy đều thấy mới lạ.
Chuyện này nói ra cũng thật chua xót, tuy cùng là cung nhân trong Đông cung, nhưng cấp bậc trong cung rất nghiêm ngặt, cung nhân với cung nhân cũng có sự khác biệt. Đối với những hoạn quan đã có chút địa vị như Trương Tế Tài hay Chu Minh, các chủ tử ở trên là nhân vật lớn. Nhưng đối với những cung nhân tầng dưới chót, những người căn bản không được gặp chủ tử, thì đám hoạn quan này cũng đã là nhân vật lớn rồi.
Vì thế trong nhất thời, người đến nịnh bợ Chu Minh không hề ít. Có người muốn nghe ngóng chuyện thú vị bên cạnh Thái tử, nhưng nhiều hơn là muốn tạo quan hệ, mưu tính một chút cho tiền đồ của mình.
Các vị thiếp cũng đều có suy nghĩ riêng. Sở Di vốn không hứng thú với chuyện tranh sủng, thà rằng ru rú trong phòng cho qua mùa đông. Vân Thi thì nhát gan, từ lúc vào Đông cung đến giờ chuyện gì cũng răm rắp nghe theo Sở Di, thấy nàng không động tĩnh, Vân Thi cũng án binh bất động.
Hai người còn lại thì khác. Đêm đó Bạch thị liền lấy bạc tích góp được mang qua biếu, sáng hôm sau Liêu thị cũng đi một chuyến.
Sở Di đối với chuyện này chẳng mảy may để tâm, nhưng lúc Liêu thị trở về lại nói với nàng: "Muội nên cẩn thận một chút, Chu công công mới tới kia hình như có chút ý kiến với muội."
Sở Di trong lòng giật thót: "Sao lại có ý kiến?"
Liêu thị nhíu mày: "Ta cũng không nói rõ được, chỉ là hắn hỏi không ít chuyện liên quan đến muội, nhưng thái độ thì lại không mấy hiền lành."
Điểm này, mấy ngày sau Sở Di đã cảm nhận được. Nàng thỉnh thoảng chạm mặt Chu Minh, hắn quả thực luôn dùng giọng điệu chua ngoa, liếc mắt nhìn nàng, cứ như thể nàng thiếu tiền hắn vậy.
Nhưng có lẽ vì Thái tử phi vừa mới xử lý Lưu Thanh, nên sự khó chịu của Chu Minh tạm thời cũng chỉ dừng lại ở mức “giọng điệu chua ngoa”, chứ không gây khó dễ gì cho nàng, nên nàng cũng lười để ý.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua, bất tri bất giác đã đến cuối năm.
Gần Tết, khắp nơi đều bận rộn. Từ ngày hai mươi lăm tháng Chạp, trong kinh thành đã bắt đầu lục tục đi lại chúc Tết. Trong cung cũng vậy, các nữ quyến đi lại càng thêm thân tình, không ít mệnh phụ phu nhân bình thường không mấy nổi bật cũng nhân cơ hội này đến bái kiến Thái tử phi.
Thái tử Thẩm Tích cũng rất bận rộn. Một là các huynh đệ đã ra ở riêng vào cung chúc Tết trưởng bối, gần như đều sẽ ghé qua thăm hắn. Hai là bản thân hắn là bậc tiểu bối, lại là con trưởng. Hậu cung của phụ hoàng, những phi tần cấp thấp hắn không cần đến gặp, nhưng mấy vị phi tần cao vị đã nhìn hắn lớn lên, lễ nghĩa của hắn cũng không thể thiếu.
Vì thế, sáng sớm ngày hai mươi bảy tháng Chạp, trời còn chưa sáng, Thẩm Tích đã đến ngoài cung Khôn Ninh.
Lúc đó Hoàng hậu vừa trang điểm xong, nghe nói Thái tử đến, lập tức cho người mời hắn vào.
Thẩm Tích sớm đã chúc Tết Hoàng hậu, nói vài câu may mắn. Hoàng hậu ra vẻ từ mẫu, cũng đáp lại vài câu tốt lành, sau đó là những lời giáo huấn như “con phải làm gương cho các đệ”, “đừng để phụ hoàng của con thất vọng”.
Phần lớn thời gian Thái tử đến gặp Hoàng hậu đều diễn ra như vậy.
Một lát sau, sắc trời đã sáng hơn.
Hoạn quan lúc này đến bẩm báo: "Nương nương, các cung tần phi gần như đã đến đủ cả."
"Ồ." Hoàng hậu khẽ cười, lại nhìn về phía Thái tử, nói với hắn: "Thư mẫu phi của con gần đây tinh thần không được tốt lắm, lại còn phải ngày ngày đến chỗ ta thỉnh an, cũng thật vất vả. Vừa hay hôm nay con ở đây, lát nữa cứ cùng nàng về trước đi."
Thái tử gật đầu đồng ý, liền cáo lui khỏi tẩm điện. Hoạn quan nhanh nhẹn bên cạnh đi trước một bước đến ngoại điện nơi các phi tần đang chờ, mời những phi tần trẻ tuổi, địa vị thấp ra sau tấm bình phong lánh mặt.
Lúc Thái tử đi đến ngoại điện, bên ngoài cũng chỉ còn lại mấy vị trưởng bối có thân phận tôn quý. Thẩm Tích hành lễ, nói với Thư phi lời Hoàng hậu vừa dặn, hai mẫu tử liền cùng nhau lui ra ngoài.
Ra khỏi cửa lớn cung Khôn Ninh, Thư phi thở dài một tiếng: "Tam đệ và Ngũ đệ của con tuổi ngày một lớn, mẫu hậu của con hai năm gần đây càng lúc càng không nén được lòng."
Thẩm Tích không bình luận, chỉ nhẹ giọng đáp một tiếng "Vâng".
Những tranh đấu này, không ai mang ra nói thẳng, bề ngoài vĩnh viễn là mẫu hiền con hiếu, huynh đệ hòa thuận.
Nhưng sau lưng, ai mà không rõ?
Thái tử Thẩm Tích xếp thứ hai trong số các hoàng tử, là con của Nguyên hậu.
Nguyên hậu sinh hắn xong thì tổn hại thân mình, chưa đầy một năm đã qua đời, Thẩm Tích liền được giao cho đường muội của Nguyên hậu là Thư phi nuôi dưỡng.
Sau này, Hoàng đế lập Kế hậu. Kế hậu có Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử. Kế hậu tất nhiên phải vì tương lai của con mình mà mưu tính, làm một vị thân vương nhàn tản dĩ nhiên là tốt, nhưng vị trí Thái tử của Thẩm Tích vẫn khiến người ta thèm muốn.
Ngoài ra, đại ca của Thẩm Tích, nhi tử của Hoàng Quý phi là Thẩm Huyền cũng không phải không có dã tâm.
"Con cẩn thận hơn một chút." Thư phi khẽ thở dài: "Trước mặt lão Tam và lão Ngũ, con vẫn phải làm tốt vai trò của một người câ ca. Đừng để phụ hoàng của con cảm thấy là con gây khiến huynh đệ ly tâm, khiến cho phụ tử cũng sinh xa cách."
Thẩm Tích gật đầu: "Mẫu phi yên tâm, nhi thần trong lòng biết rõ."
Thư phi lại nói: "Bên phía đại ca con, Trắc phi qua năm mới cũng sắp sinh rồi, lễ của con cũng không được thiếu."
Thẩm Tích không nhịn được bật cười: "Mẫu phi."
Thư phi nhìn về phía hắn, hắn có chút bất đắc dĩ: "Nhi thần qua năm mới là mười chín rồi."
Thư phi hơi sững sờ, rồi chợt hiểu ý hắn, cũng bật cười thành tiếng: "Phải phải phải, con cũng là người đã thành gia lập thất, mẫu phi không nên dặn dò nhiều như vậy."
Sau đó, hai người trở nên thoải mái hơn, dọc đường chỉ nói những chuyện phiếm. Mấy ngày Tết, hai người cũng không nhắc lại những chủ đề nặng nề này.
Mùng tám tháng Giêng, Đông cung lại truyền ra tin vui, Thái tử phi Triệu Cẩn Nguyệt đã có tin mừng.
Tin tức vừa lan ra, các cung đều đưa đồ tới, Hoàng hậu thưởng cho Thái tử phi một tấm bình phong bằng ngọc, dùng cả khối ngọc thạch, giá trị liên thành. Hoàng đế không tiện tự mình thưởng, liền thưởng cho Thái tử mấy con ngựa Hãn Huyết Bảo Mã quý hiếm.
Chuyện vui này khiến kinh thành xôn xao từ mùng tám tháng Giêng cho đến cuối tháng. Giữa lúc đó, Trắc phi trong phủ Hoàng trưởng tử sinh hạ trưởng tôn cho Hoàng gia, cũng không thể lấn át được sự chú ý của chuyện này.
Trong Nghi Xuân điện, Triệu Cẩn Nguyệt dĩ nhiên cũng rất vui mừng. Trước đây khi Từ trắc phi được sủng ái, nàng ta vẫn luôn lo lắng Trắc phi sẽ sinh nhi tử hay nữ nhi, địa vị của mình trong Đông cung sẽ càng thêm bất ổn. Bây giờ thì tốt rồi, cuối cùng ông trời cũng có mắt, dù Từ trắc phi có được sủng ái thế nào, vẫn là nàng ta, vị chính phi này, mang thai trước.
Trong lòng Triệu Cẩn Nguyệt vốn thích nữ nhi, nhưng bây giờ, nàng ta vô cùng hy vọng lần này là một nhi tử, để củng cố vị trí trưởng tử của Đông cung trước.
Từ trắc phi hợp ý Thái tử hơn nàng ta, điểm này trong lòng Triệu Cẩn Nguyệt biết rõ. Giờ đây mình lại mang thai, rất nhiều chuyện không thể làm được, Thái tử dù có nghĩ đến đứa con trong bụng nàng ta, số lần đến Nghi Xuân điện có lẽ vẫn sẽ giảm bớt.
Mười tháng trôi qua, về mặt tình cảm, nàng ta còn có thể so được với Từ trắc phi bao nhiêu, e rằng là không thể.
Chuyện này khiến Triệu Cẩn Nguyệt có chút bối rối. Cơm nước không vào thì chưa đến nỗi, nhưng thỉnh thoảng thất thần thì có. Bạch Nhụy rất nhanh đã đoán ra tâm tư của Thái tử phi, liền nghĩ kế nói: "Bên cạnh điện hạ nếu có người có thể thay người phụng dưỡng Thái tử trong những ngày này, chuyện này chẳng phải..."
Triệu Cẩn Nguyệt nghe vậy, mày khẽ nhíu lại.
Ý của Bạch Nhụy rất đơn giản, chẳng qua là bảo nàng ta chọn một vị thiếp hầu, thay nàng tâ phụng dưỡng Thái tử. Thiếp hầu không có vị trí chính thức, lấy danh nghĩa cung nữ ở lại Nghi Xuân điện cũng không sao, vừa hay có thể thay nàng ta giữ chân Thái tử ở Nghi Xuân điện.
Về phần sau khi nàng ta sinh con xong, ban thưởng cho vị thiếp hầu đó một danh phận đàng hoàng cũng không thành vấn đề. Dù sao dưới mắt đã có một Từ trắc phi, sau này Đông cung cũng sẽ có thêm nhiều phi tần, thêm một người cũng không nhiều.
Triệu Cẩn Nguyệt khẽ gật đầu: "Ngươi nói xem, ai là người phù hợp?"
Bạch Nhụy cười cười: "Nô tỳ và bốn vị ở phía bắc kia chưa từng quen biết. Nhưng nhìn qua, có vẻ Sở thị là người đẹp nhất. Xuất thân của nàng, từ nhỏ hẳn cũng đọc không ít sách, không đến mức không có chuyện gì để nói với Thái tử điện hạ."
Những lời Bạch Nhụy nói đều có lý, nhưng Triệu Cẩn Nguyệt suy nghĩ một hồi, vẫn lắc đầu: "Tính tình của nàng quá xốc nổi. Nếu lại được sủng ái, e rằng càng khó kiềm chế."
Nàng ta trước đây từng nghĩ đến việc lôi kéo Sở thị, cũng sẵn lòng trải đường cho nàng. Nhưng chuyện than sưởi lần trước khiến nàng ta luôn cảm thấy Sở thị có chút được lý không tha người.
Thôi bỏ đi. Được lý không tha người trong cung không phải là chuyện tốt. Trong cung cần sự hòa thuận khắp nơi, cần sự ôn hòa, giữ lễ.
Bạch Nhụy thuận theo ý Thái tử phi suy nghĩ, rồi lại nói: "Vậy còn có Vân thị, không nói nhiều lời. Nô tỳ mấy lần đi ban thưởng, nàng đều có chút rụt rè, cẩn thận dè dặt, đối với nô tỳ rất khách khí, đối với thưởng ban của điện hạ cũng vô cùng cảm kích."
Chỉ riêng lời miêu tả này, Triệu Cẩn Nguyệt nghe đã thấy thư thái: "Như vậy tốt." Nàng ta chậm rãi gật đầu: "Vậy cứ truyền lời đi, bảo nàng tắm gội sạch sẽ, tối đến hầu bữa."
Thái tử phi triệu Vân Thi hầu bữa, thánh chỉ này ở khu phía bắc như một hòn đá ném vào mặt hồ yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều rất tò mò, nhưng tò mò cũng vô dụng, trong nhất thời không ai vào được phòng của Vân Thi.
Thái tử phi sai bốn cung nữ đến hầu hạ Vân Thi trang điểm thay quần áo, bận rộn đến tận chiều. Gần đến giờ dùng bữa, Vân Thi trong vòng vây của bốn người trực tiếp rời khỏi khu phía bắc, hướng đến Nghi Xuân điện.
Sở Di đứng ở cửa phòng mình nhìn Vân Thi rời đi, cho đến khi bóng lưng cũng không còn thấy nữa, nàng mới cười khẽ một tiếng, quay người trở về phòng.
Nàng cảm thấy Vân Thi có được cơ hội này là rất tốt.
Dù sao đây cũng là thời đại mà chế độ một phu nhiều thê hoàn toàn hợp pháp, lại được chấp nhận từ trong lòng người. Thân phận của các nàng đã không thể thay đổi được, Vân Thi có thể tiến lên là một chuyện tốt.
Trong lòng Sở Di, bản thân nàng hoàn toàn không có hứng thú với chuyện này, nhưng điều đó không xung đột với việc cảm thấy vui mừng cho Vân Thi.
Sau ngày hôm đó, Vân Thi không bao giờ trở lại nữa, nghe nói là đã ở lại Nghi Xuân điện. Cùng là thiếp hầu, Liêu thị và Bạch thị đều có chút ghen tị, than thở Vân Thi số tốt, nhưng suy nghĩ của Sở Di lại khác với họ.
Nàng ngược lại có chút lo lắng cho tương lai của Vân Thi, bởi vì đã hơn nửa tháng trôi qua, cũng không thấy Thái tử hay Thái tử phi cho Vân Thi một danh phận.