Đông Cung Sủng Phi

Chương 1

Trước Sau

break

“Mau lên, mau lên! Mấy thứ đó... phải mạnh tay vào!”

Một buổi sáng tinh mơ, khu sân phía bắc vắng vẻ của Đông cung bỗng trở nên rộn ràng. Công việc của các thái giám, cung nhân tạp dịch không quá gấp gáp nên ai nấy đều tò mò muốn biết rốt cuộc có chuyện gì, nhao nhao kéo nhau đến viện nhỏ phía đông bắc.

Ngôi nhà ấy là nơi ở của bốn vị thiếp hầu của Thái tử.

Tuy nói thiếp hầu không có danh phận chính thức, trong Đông Cung họ nửa chủ nửa tớ, thậm chí đến giờ vẫn chưa được diện kiến Thái tử điện hạ, nhưng dù sao trên danh nghĩa họ đã là người của Thái tử. Bởi vậy, tiểu viện kia được xem là một nơi khá tươm tất trong số những khu ở của cung nhân cánh bắc.

Mọi người tụ tập trước cửa sân, ánh mắt xuyên qua khoảng sân nhỏ hẹp, lờ mờ thấy Lưu cô cô bị dội cho ướt như chuột lột, đang quỳ rạp chật vật trong chính sảnh. Bốn vị thiếp hầu đều có mặt, ba người phân ngồi hai bên, còn ngồi ở vị trí chủ tọa chính là vị họ Sở kia. Nói lời dễ nghe thì là thiên kim của cố thừa tướng, nói lời khó nghe chút thì là nữ nhi của tội thần.

Nhưng những lời khó nghe đó chẳng có ích gì, bởi vì tất cả mọi người đều không thể phủ nhận vị Sở thị mười sáu tuổi này, là một đại mỹ nhân.

Trong sách vở liên quan đến mỹ nhân xưa nay có rất nhiều mỹ từ, nào là khuynh quốc khuynh thành, nào là dung mạo như tiên nữ, nhưng phần lớn cung nhân không được đọc nhiều, nhất thời không nghĩ ra được những từ đó. Họ chỉ cảm thấy vừa nhìn thấy Sở thị, bốn phía đều như sáng bừng lên.

“Người có thể khiến kẻ khác ai nấy đều mắt sáng rỡ lên, thì đó chính là mỹ nhân thật sự!” Các cung nhân đã bàn tán như vậy từ khi nàng được ban thưởng vào Đông cung.

Bình thường, sẽ có người thêm vào một câu: “Đáng tiếc lại chẳng thấy được mặt Thái tử điện hạ.”

Sở Di ngước mắt nhìn ra bên ngoài, cũng không sợ bọn họ nhìn.

Dù sao, kẻ đang mất mặt lúc này đâu phải nàng!

Thời gian quay ngược lại một lát trước đó, nàng nhét bạc cho một tiểu thái giám, bảo hắn đi mời Lưu cô cô chăm sóc khuê phòng đến, sau đó liền móc một thùng nước bẩn treo lơ lửng trên khung cửa phòng.

Ba vị khác đều sợ ngây người, Vân Thi gan nhỏ nhất ôm cánh tay nàng run lẩy bẩy, hỏi nàng liệu có quá đáng không.

Lúc ấy, Sở Di cười lạnh một tiếng, chống nạnh nói: “Chỉ nói miệng thì ta sao đấu lại người đã ở trong cung hơn hai mươi năm? Thôi thì cứ dùng hành động thực tế cho nhanh!”

Cứ như vậy, Lưu thị đẩy cửa bước vào, liền bị dội thẳng một xô nước bẩn vào mặt. Khí thế của bà ta dù mạnh đến đâu, lúc này cũng phải suy yếu đi nhiều. Sở Di ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, thản nhiên nói một tiếng “Quỳ xuống”, bà ta còn đang kinh hồn liền quỳ xuống ngay.

Đến giờ, bà ta cũng đã quỳ được một lúc, bên ngoài vừa vặn lại có người tụ tập vây xem, Sở Di thấy thời cơ vừa đẹp, bèn nhấp một ngụm trà, nhẹ nhàng mở lời: “Lưu cô cô à, chớ trách chúng ta giày vò người. Chúng ta đã đưa vải vóc may quần áo mùa đông cho người từ lúc chưa lập thu, chính là sợ người bận rộn không rảnh làm. Nhưng bây giờ đã lập đông rồi, mà chỗ người đến cả mảnh vải cũng chưa cắt, cố ý để mấy tỷ muội chúng ta chịu rét đúng không?”

“Không, không phải...” Lưu thị có chút lắp bắp, rồi lại trấn tĩnh lại, cố gắng nặn ra một nụ cười, người đầy nước bẩn: “Các vị nương tử bớt giận, bớt giận, trong đó có hiểu lầm. Nô tỳ quả thật là bận, loay hoay không thể phân thân, tuyệt không phải cố ý lạnh nhạt các vị.”
 

Sở Di đã sớm đoán được bà ta sẽ nói thế, liền cười nhạt, giọng lười biếng: “Ta nói là sợ ngươi vội, chẳng qua là muốn cho ngươi một đường lui để nhận lỗi. Chứ không phải để ngươi được nước làm tới mà định lừa gạt bọn ta.”

Lưu thị giật mình mạnh, ngập ngừng ngước mắt nhìn nàng.

Sở Di từ trên cao nhìn xuống cũng lạnh nhạt nhìn bà ta: “Ngươi và hai cung nữ dưới tay ngươi, là do Thái Tử Phi chỉ định may quần áo cho chúng ta. Ngươi ngược lại hay thật, chỉ lo nịnh bợ Từ trắc phi, đúng không? Chậc...”

Một tiếng tắc lưỡi, nàng khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú: “Người ta ai cũng muốn tiến cao, ngươi muốn dựa vào chỗ quyền thế cũng không sai. Nhưng Lưu cô cô à, làm người cũng nên chừa đường lui cho mình chứ? Ngươi cứ làm tốt việc của mình rồi hãy đi lấy lòng Trắc Phi, ta vốn cũng chẳng muốn quản ngươi. Nhưng giờ ngươi làm thế, bỏ mặc bọn ta hoàn toàn, vậy ngươi nói xem, ta tìm ngươi tính sổ là đúng, hay là phải ngồi chờ chết cóng ở Đông cung mới đúng?”

Lưu thị không dám lên tiếng, Sở Di à cười khẽ, tiếng nói chậm rãi càng thêm thong thả: “Hơn nữa, ngươi không sợ sao? Lỡ sau này trong bốn người chúng ta có người được sủng ái, đến lúc đó ngươi có hối hận cũng không kịp đâu.”

Điều này Sở Di thật sự không thể hiểu nổi. Con người ai chẳng muốn tìm chỗ tốt hơn, đó là chuyện bình thường, trong chốn quan trường cũng vậy thôi. Nhưng người này lại hoàn toàn không hiểu đạo lý “thêm một người bạn là thêm một con đường”. Chỉ vì muốn nịnh bợ một phía, mà sẵn sàng quay lưng, đối đầu với phía còn lại, thật ra, hoàn toàn không cần phải làm đến mức đó!

Lưu thị bị nàng nói đến hoàn toàn sợ hãi, miệng há hốc nhưng câm lặng không thốt nên lời.

Sở Di cũng cảm thấy mình nói đã gần đủ, lại nhấp một ngụm trà, rồi tổng kết: “Được rồi, những chuyện khác ta không nói nữa. Trước buổi trưa ngày mai, bốn người chúng ta mỗi người phải thấy được một bộ quần áo mùa đông. Số còn lại ngươi đưa đến cho chúng ta trong vòng mười ngày. Nếu có ăn bớt nguyên vật liệu, ngày sau chúng ta sẽ tìm ngươi tính sổ tiếp.”

Nói đoạn, nàng dừng lại, ánh mắt nhìn về phía đám người đang xem náo nhiệt ngoài cửa viện, âm lượng đề cao thêm vài phần: “Đương nhiên, chuyện chúng ta bị lạnh cũng không thể hoàn toàn trách ngươi. Việc cắt xén than sưởi, chúng ta cũng sẽ tính toán rõ ràng.”

Đám gười bên ngoài, mặc kệ có liên quan hay không, đều vô thức rùng mình. Sở Di khẽ nâng cằm, mang theo vài phần chán ghét khoát tay với Lưu thị: “Ngươi lui xuống đi.”

Lưu thị dập đầu với nàng, rụt rè cáo lui. Sở Di cũng không còn tâm trạng nán lại trong chính sảnh này, nàng đứng dậy đi thẳng về phòng, để lại ba người kia trong sảnh lớn mắt nhìn nhau, tiêu hóa màn lập uy vừa rồi.

Sở Di đúng là có vài phần chán ghét, nhưng không chỉ nhắm vào Lưu thị. Chủ yếu là vì nàng thấy chính mình quá thảm hại. Mấy năm qua, nàng đã trải qua biết bao biến cố: từ một tiểu thư con quan thừa tướng rơi xuống thành nữ nhi tội thần. Nàng không bị sung làm nô tỳ, nhưng lại phải lấy thân phận nô tỳ để được ban vào Đông cung làm thiếp hầu.

Nhưng trên thực tế, nàng xuyên không đến Đại Ứng triều này mới sáu tháng.

Kịch bản này quả thực thê thảm đến mức nàng nghi ngờ mình có phải xuyên thành nhân vật phản diện hay pháo hôi không.

Sau này nàng cố gắng tỉnh táo lại một chút, cảm thấy dù thế nào đi nữa, cũng phải nỗ lực sống thật tốt.

Là thiếp hầu của Thái tử, cách dễ dàng nhất để sống tốt có lẽ là tranh sủng, sống dưới cánh chim của Thái tử nhất định cơm áo không thiếu. Nếu lại giành được một danh phận chính thức, thì dù sau này thất sủng cũng không cần lo, có thể bị bắt nạt chút ít, nhưng từ ăn ở cho đến chi tiêu nhỏ nhất đều có người cung phụng.

Nhưng con đường này, Sở Di trong lòng rất rõ ràng rằng mình không thể đi.

Thứ nhất, nàng vốn không phải kiểu người giỏi đấu đá ngầm. Thứ hai, nàng cũng chẳng thể tranh giành tình cảm vì một kẻ mà mình không hề yêu thích.

Nếu nói đến chuyện nàng làm tốt nhất, thì đó chỉ có thể là “đối đầu thẳng mặt”, cách duy nhất để khiến người khác không dám ức hiếp mình.

Giống như những gì nàng vừa làm với Lưu thị.

Không thể phủ nhận, cách làm này rất có hiệu quả, ngươi xem Lưu thị chẳng phải đã bị dọa sợ rồi sao?
 

Nhưng sống như vậy thật sự rất mệt mỏi. Dù việc xé toang mặt nạ của người khác có thể khiến lòng thanh thản hơn là chơi trò mưu kế, nhưng suy cho cùng, cả hai đều khiến người ta hao tâm tổn trí như nhau.

Vì thế, Sở Di trở về phòng, ủ rũ suốt nửa ngày mới dần bình tâm lại. Đến sáng hôm sau, khi Vân Thi gõ cửa bước vào, nàng mới chịu mở miệng nói chuyện trở lại.

Hai người chào nhau bằng một chút lễ nghi đơn giản, rồi cùng nhau ngồi xuống sập La Hán. Trong phòng lạnh, Sở Di pha một chén trà hạnh nhân nóng hổi mời Vân Thi. Vân Thi dò xét sắc mặt nàng một hồi, ngập ngừng nói: “Sở tỷ tỷ, than sưởi của chúng ta... vẫn chưa có ai đưa tới!”

Sở Di ngồi xuống phía bàn bên kia: “Ta biết.”

Vân Thi im lặng, Sở Di lại tiếp lời: “Khoản chi tiêu này vốn do Lưu Thanh trực tiếp quản lý. Cả khu phía bắc có hơn ba mươi người, trừ bốn người chúng ta ra, đều nằm trong quyền hắn. Ta biết, hắn không dễ đối phó như Lưu thị đâu.”

Vân Thi khó hiểu: “Vậy lời tỷ tỷ nói hôm qua, chẳng phải là nói suông sao?”

“Không nói suông đâu.” Sở Di khoát tay: “Tiên lễ hậu binh, lời đó ta nói ra là để người khác nghe. Giờ ta hoàn toàn có thể báo chuyện này lên Thái tử phi. Đến khi Thái tử phi truy hỏi, cũng chẳng ai nói được rằng ta không cho hắn cơ hội.”

Lời này dọa Vân Thi đến tái mặt: “Tỷ... muốn đến chỗ Thái Tử Phi để tố cáo ư?!”

“Vì sao không?” Sở Di hỏi ngược lại: “Ta trên danh phận đã là người của Thái tử, chẳng lẽ không thuộc về Thái Tử Phi quản lý ư?”

“Nói thì nói như thế, nhưng...” Sắc mặt Vân Thi vẫn rất khó coi: “Tỷ không nhận ra Thái Tử Phi không muốn cho chúng ta tiến về phía trước ư?”

Sở Di gật đầu: “Ta nhận ra.”

Cái “phía trước” mà Vân Thi chỉ, là khu cung thất rộng lớn phía nam nơi các nàng ở, chiếm khoảng bốn phần năm tổng diện tích Đông cung. Bao gồm cả khu làm việc, đọc sách của Thái tử và khu hậu trạch nơi các phi tần có danh phận chính thức ở.

Những nơi đó, mấy người các nàng bình thường không được phép đến. Các nàng chỉ có thể hoạt động trong khu vực cánh bắc này, nơi Thái tử hoàn toàn không đặt chân tới. Nguyên nhân rất đơn giản, chỉ là Thái Tử Phi không muốn các nàng gặp Thái tử mà thôi.

Nhưng đồng thời, Sở Di cũng nhận ra, Thái Tử Phi Triệu thị không muốn mang tiếng là bạc đãi hạ nhân.

Điểm này có thể thấy qua đủ thứ chuyện nhỏ trước đó. Sau khi các nàng vào Đông cung, đã trải qua hai tiết Trung thu và Trùng Dương, Thái Tử Phi đều cho Đại cung nữ bên cạnh đích thân mang quà bánh mùa tiết đến ban thưởng.

Sau Trung thu là sinh thần của Sở Di, Đại cung nữ lại đến một chuyến nữa, ban thưởng cho nàng một bộ trâm cài, còn giúp Thái Tử Phi nhắn lời: “Thái tử phi nói, nhà Sở nương tử gặp nạn, nhưng chuyện triều đình không trách được nương tử. Nương tử đã vào Đông cung, cứ an tâm sinh hoạt, nếu có gì cần, cứ cho người đến Nghi Xuân Điện bẩm báo một tiếng.”

Thực ra, lời đó phần lớn chỉ là nói cho có vẻ dễ nghe, nhưng cũng đủ để thấy rõ ý của Thái tử phi.

Sở Di nghĩ thầm, trong mắt Thái tử phi, chỉ cần các nàng không tìm cách tiếp cận hay quyến rũ Thái tử, thì nàng ta cũng sẵn lòng để mọi người sống yên ổn, nhờ đó giữ được danh tiếng là người hiền đức.

Nhưng nếu Sở Di cứ cam chịu bị bắt nạt, sống nhún nhường mãi, thì một khi chuyện đó bị lộ ra, trái lại còn khiến Thái tử phi mang tiếng là người bất công và mất thể diện.

Nhưng Vân Thi không nghĩ như vậy, muội ấy cẩn thận khuyên nàng: “Tỷ tỷ đừng làm vậy, Đông cung cũng thế, hay hậu cung của Hoàng thượng cũng thế, chuyện ngậm bồ hòn chịu đựng xưa nay không ít, nhưng chưa từng nghe qua ai lại thẳng thừng đi tố cáo như vậy.”

“Chưa từng như thế thì có nghĩa là đúng sao?” Sở Di hỏi lại, mượn lời của tiên sinh Lỗ Tấn để đáp ngược.

Vân Thi á khẩu không trả lời được, ngẩn người, rồi lại hỏi: “Vậy tỷ định làm thế nào?”

Sở Di đứng dậy đi thẳng ra ngoài: “Ta đi thẳng đến Nghi Xuân Điện đây.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc