Editor: L’espoir
*
Sau khi màn đêm dài, bên ngoài rất yên tĩnh.
Không khí trong phòng có chút nặng nề, Chu Diệu Huy đáp ứng chuyện mà Sayphone nói nhưng không vội rời đi: “Nhưng bố à, bố cũng đừng nói như A Khôn dọa người, lúc trước Miêu Ngang Đăng ăn cây táo, rào cây sung tính kế bố, chính A Khôn đã chạy về cứu mạng chúng ta. Lúc ấy hắn còn nói, chỉ là cứu bố, con thì tiện thể mang theo thôi, không phải còn bị bố mắng một trận đó sao?”
Nhắc đến chuyện cũ vào sáu năm trước, Sayphone vẫn còn nhớ như in, người mà ông đích thân bồi dưỡng lên phó lãnh đạo, tướng quân vũ trang Miêu Ngang Đăng âm thầm hợp tác với đối thủ, bao vây Sayphone và con trai lớn Chu Diệu Huy - quản lý việc làm ăn cùng với những người thân cận đã giúp đỡ ông trong công việc doanh trên núi Kachin ở phía bắc Miến Điện.
Suy cho cùng, lúc ấy Chu Dần Khôn chỉ mới mười chín tuổi, vừa mới tiếp nhận quân vũ trang không lâu đã dẫn người chạy tới, sau khi đấu súng trong rừng rậm hai ngày hai đêm, Miêu Ngang Đăng bị hao tổn lộ ra sơ hở, bị một khẩu súng cối trực tiếp lao tới bắn nát nửa người, thịt nát văng tung tóe khắp nơi.
Chu Dần Khôn kéo Sayphone và những người khác lên trực thăng, một ngọn lửa thiêu chết tám ngàn quân vũ trang dưới tay Miêu Đăng Ngang.
Ngọn lửa núi thiêu rụi mấy ngày cuối cùng mới được khống chế, đống thi thể đầy đất, bao gồm cả quân vũ trang, vừa có người già, phụ nữ và trẻ em của hàng trăm hộ nông dân sống trên núi.
Chu Dần Khôn thậm chí còn không chớp lấy một cái.
Chỉ là sau lần đó, Sayphone muốn thu hồi quân vũ trang, nhưng đã bất lực.
Chu Dần Khôn bắt đầu lập nghiệp vũ khí, Sayphone không kiểm soát được, bây giờ hắn làm vũ khí xong chán và muốn làm ma túy, dù cho bất cứ điều gì Sayphone cũng sẽ không đồng ý.
Nghe Chu Diệu Huy nói xong, Sayphone cười mắng hai câu: “Con lừa cứng đầu này đã hai đêm nay không được ăn ngon, nửa đêm không tìm thấy nó, năm nay nó đã hai mươi lăm tuổi rồi, tính tình vẫn như hồi còn bé.”
Trong phòng dần dần vang lên tiếng cười, hai bố con lại trò chuyện một lát, Chu Diệu Huy mới rời đi.
Nhiệt độ ban đêm so với ban ngày thấp hơn vài độ, Sayphone đứng ở cửa nhìn Chu Diệu Huy trở về phòng, lại nghiêng đầu nhìn về phòng nhà gỗ đối diện.
Cửa nửa mở, không có ai trong đó.
Sayphone quạt quạt bồ, đi xuống bậc thang trước nhà, chậm rãi xuyên qua con đường nhỏ bên cạnh cửa hàng.
Vào lúc rạng sáng, trên đường phố không có bóng người và xe, chỉ có một hoặc hai đèn đường cũ nát không bật lên được.
Vào ban ngày, bên bờ sông ồn ào, cũng chỉ còn lại bàn ghế trống rỗng, đến nỗi bóng người ngồi bên bờ sông vô cùng nổi bật.
Ngay sau khi Sayphone băng qua đường, người ngồi bên bờ sông quay đầu lại.
Chỉ là thấy người tới, không phản ứng, lại quay đầu lại.
“Làm gì, luẩn quẩn trong lòng nên muốn nhảy sông tự vẫn?” Sayphone đi qua, ngồi trên ghế nhỏ của những vị khách ăn cá nướng vào ban ngày.
Người bên cạnh không nói gì.
“Còn nhớ khi còn bé cậu lén nghịch súng, bị ném xuống sông không?”
Lời này vừa nói ra, người bên cạnh cuối cùng cũng lên tiếng.
“Sao có thể không nhớ rõ, bị ném xuống tiện đà học bơi.” Chu Dần Khôn tự rót cho mình một ly rượu, không mặn không nhạt nói theo một câu: “Bốn tuổi ngâm mình dưới sông Mekong một ngày không ai để ý, cuối cùng còn phải tự leo lên bờ, phải cảm ơn ông già bố rồi.”
Sayphone ngồi ở bên tay trái của hắn, nghe hắn nói chuyện âm dương quái khí cũng không tức giận: “Đúng vậy, leo lên còn muốn tiếp tục chơi, xem lời nói của ông đây nhà cậu thành rắm.”
Chu Dần Khôn nghe xong lời này liếc nhìn ông: “Buổi tối không ngủ được tán gẫu những chuyện này làm gì.”
“Vừa mới nói chuyện với anh cả cậu, nó không giống cậu không kiên nhẫn như vậy.”
Chu Dần Khôn càng không kiên nhẫn.
“Nhưng chẳng nói gì khác, nói đến vết thương lúc trước của cậu thôi, bây giờ thì sao rồi, cánh tay dùng vẫn được chứ?”
“Rất tốt, trúng thêm hai phát nữa cũng không thành vấn đề.” Chu Dần Khôn không nghĩ vậy.
Sáu năm trước, hắn đã đi đến rừng Kachin để tìm Sayphone, cuối cùng bị đạn lạc bắn xuyên qua vai khi hắn lên máy bay trực thăng.
“Chậc.” Giọng điệu của Sayphone không vui: “Ít nói mấy chuyện xui xẻo này đi.”
“Cậu đỡ đạn thay cho bố, cứu ta và anh cả cậu một mạng trong mưa bom bão đạn, bố sẽ ghi nhớ cả đời này.”
Chu Dần Khôn hừ lạnh: “Đừng, phải nói thẳng là, con không muốn cứu Chu Diệu Huy, là anh ta mặt dày dính thật chặt vào bố nên mới mang anh ta lên thôi.”
“Không biết nói chuyện đúng không?”
Chu Dần Khôn lại uống thêm một ly nữa.
Sayphone nhìn vào rượu hắn uống, có lẽ biết hắn đã làm gì đêm qua.
Trên trấn nhỏ Mae Sai không mua được rượu ngon, không biết là do ngày hôm qua hai bố con tan rã không vui, hay là vì chỉ thèm cái này, Chu Dần Khôn mới đi ra ngoài lăn lộn cả đêm, mua rượu ngon về.
Ông cụ cầm quạt bồ trong tay gõ gõ bàn: “Cho ta một ly đi. Lâu lắm rồi ta không uống cái này.”
Chu Dần Khôn nhíu mày: “Độ này cao, uống cái gì mà uống.”
“Độ cao hơn đầu, còn tốt hơn là cậu luôn chọc ta tức giận. Lần trước nếu không phải ta bảo anh trai cậu đi nói chuyện với chính phủ Mumbai, có phải cậu thật sự chuẩn bị đánh đến cùng với tên điên Dharavi đó không? Thằng nhóc như cậu được bao nhiêu cái mạng mà có thể lăn lộn như thế?”
Chu Dần Khôn không cho là đúng, hắn nhìn cái thứ đeo trên cổ tay phải: “Có cái này thì sợ gì.”
Trên cổ tay là chuỗi Phật châu mà người mẹ Hà Kinh Đình đã đích thân đến miếu thỉnh, tự tay xâu thành, mời cao tăng khai quang, thành kính cầu nguyện thờ cúng trước Phật 49 ngày, cuối cùng mới đeo trên tay hắn.
Sau khi đeo nó, không tháo xuống nữa.
Chu Dần Khôn chưa bao giờ tin những thứ này, nhưng thực sự có những sự trùng hợp ngẫu nhiên, ví dụ như sau khi đeo chuỗi Phật châu này, hắn đã lướt qua tử thần mấy lần.
Nhìn thấy chuỗi Phật châu này, sẽ nghĩ đến Hà Kinh Đình.
Đó là một người đàn bà cực kỳ xinh đẹp nhưng lại vô cùng quật cường, cả đời này bà đều sống tùy ý cuồng vọng, mặc dù cuối cùng mối quan hệ của bà và Sayphone đi vào bế tắc, nhưng trước sau chưa bao cúi đầu cái đầu cao quý của bà, nói ra một lời mềm mỏng.
Có thể làm cho người như vậy thành kính quỳ trước Phật cầu nguyện, cũng chỉ có con trai bà là Chu Dần Khôn.
Nhìn thấy chuỗi Phật châu, Sayphone tự nhiên cũng sẽ nghĩ đến người đàn bà đó, chỉ là ông không nói nhiều, đổi đề tài: “Chuyện của Ngô Bang Kỳ, ta đã nói với anh cả cậu rồi.”
Chu Dần Khôn vuốt chuỗi Phật châu, cúi đầu, không nhìn ra thần sắc trong màn đêm.
“Bố.” Hắn gọi một tiếng.
Sau đó rót thêm một ly rượu vang nữa.
Sayphone nghiêng đầu nhìn hắn, nhưng tầm mắt Chu Dần Khôn không nhìn Sayphone, mà nhìn Miến Điện bên kia sông, nơi bố con họ từng cùng nhau sinh sống mười mấy năm.
Chu Dần Khôn vừa rót rượu xong nhưng không uống, chỉ là ngón tay chậm rãi vuốt ve mép ly rượu.
“Những gì Chu Diệu Huy có thể làm, con đều có thể làm. Anh ta không dám nhưng con dám. Những gì bố muốn, con có thể làm được tất cả. Nhưng hắn muốn cái gì bố đều cho, vì sao thứ mà con muốn bố lại không chịu?”
Những lời này, cũng là lần đầu tiên Chu Dần Khôn mặt đối mặt hỏi ông.
Sayphone cũng không bất ngờ, ông nhìn về phía cùng chỗ đối diện, giọng nói bình tĩnh: “Khôn, con muốn làm gì cũng được. Nhưng kinh doanh ma túy, vĩnh viễn không được.”