Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 27: Thấp Thỏm

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Cô gái dốc hết toàn lực mạo hiểm cả tính mạng để chạy trốn, nhưng khóe môi người đàn ông trước mắt này đang nhếch lên ý cười, còn quan sát cô từ trên xuống dưới, dường như cảm thấy bộ dáng chật vật bẩn thỉu này của cô rất thú vị.

 

Hắn sẽ không quan tâm đến cô ư?

 

Sau khi sợ hãi, thất vọng và thấp thỏm như thủy triều dâng lên, cô gái trông mong nhìn Chu Dần Khôn, khóc đến cực kỳ đáng thương.

 

“À ừm, Khôn.” A Khẳng tiến lên: “Cậu biết cô gái này?”

 

Đây không phải là cô gái từng đi theo Chu Dần Khôn đấy chứ? A Khẳng cũng quan sát Chu Hạ Hạ, dù nhìn thế nào cô cũng chẳng thấy đầy đặn.

 

Nhưng…

 

Khuôn mặt và làn da này này, quả thật cũng khá đẹp.

 

Khuôn mặt còn không lớn bằng một bàn tay, làn da vừa trắng vừa mềm, đầu mũi nhỏ nhắn môi đỏ thẫm, đôi mắt nước mắt lưng tròng nói chuyện, có lẽ là bởi vì tuổi còn nhỏ, ánh mắt đó tràn đầy ngây ngô, là loại tinh khiết chưa từng bị người khác lây nhiễm.

 

Loại tinh khiết này vừa có thể kí©ɧ ŧɧí©ɧ du͙© vọиɠ bảo vệ của đàn ông, vừa có thể…

 

Khơi dậy du͙© vọиɠ ngược đãi của đàn ông.

 

Nhưng ngay cả khi đi theo Chu Dần Khôn, hắn không phải là loại người sẽ để phụ nữ trong lòng.

 

Mọi người ở đây đều im lặng quan sát, sống chết của cô gái đang phụ thuộc vào suy nghĩ của Chu Dần Khôn.

 

Nếu hắn muốn bảo vệ cô, một câu là đủ.

 

Nếu không có ý định bảo vệ, thì cô gái chạy trốn trước mặt mọi người này, sẽ có kết thúc tàn nhẫn hơn là bị bán đi.

 

Dù sao cũng không thể để cho cô gái mở đầu này, làm những người phụ nữ ở đây sinh ra tâm tư trốn thoát.

 

Nghe A Khẳng hỏi như vậy, Chu Hạ Hạ khẩn trương nhìn Chu Dần Khôn, vừa vặn hắn cũng đang nhìn cô, nhất thời bốn mắt nhìn nhau.

 

Trong mắt người đàn ông chỉ có sự hài hước, còn trong mắt cô gái lại tràn đầy cầu xin.

 

Cô thật sự sợ Chu Dần Khôn sẽ mặc kệ cô, thậm chí còn to gan, muốn kéo tay hắn.

 

Sau đó, cô nhìn thấy vết sẹo xấu xí trên tay phải của hắn.

 

Hạ Hạ nghẹn một hơi ở cổ họng, đây là do cô cắn, vậy mà đã để lại vết sẹo rõ ràng đến vậy.

 

Nước mắt chảy dài trên mặt đất, Chu Dần Khôn thấy bàn tay cô gái vươn ra lại rụt trở về, bả vai gầy yếu khóc đến run lên, cái đầu nhỏ tuyệt vọng cúi xuống, sau gáy trắng nõn sạch sẽ lung lay ánh mắt người.

 

Thật giống con chó mà hắn nuôi lúc trước, khi đói cực kỳ lại phát hiện không có thức ăn, đầu tiên là khát vọng nhìn hắn, sau đó là mất mát cúi đầu, cuối cùng là ngoan ngoãn nằm sấp bên chân hắn.

 

Chu Dần Khôn đứng lên.

 

“Khôn, nếu cậu thích thì mang đi!” Trong lòng A Khẳng có chút khẩn trương.

 

Rõ ràng biểu cảm của Chu Dần Khôn không thay đổi, nhưng hắn lại cảm thấy sống lưng lạnh lẽo.

 

“Anh A Khẳng…” Chu Dần Khôn cười cười: “Cháu gái của tôi, tôi không mang đi được?”

 

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của A Khẳng và người đàn ông vạm vỡ đang che mắt thay đổi rõ rệt, ngay cả Ngô Bang Kỳ vốn đứng xem cũng híp mắt sau khi nghe thấy những lời này, tầm mắt dừng trên người Chu Hạ Hạ.

 

Tất cả mọi người có mặt ở đây thật sự có chút không tin, đây là nói đùa hay nói thật?

 

Chu Dần Khôn cúi đầu nhìn cô gái còn đang quỳ trên mặt đất: “Đi được không?”

 

Chu Hạ Hạ khóc càng lợi hại, nhưng lần này rốt cuộc cùng đã yên tâm khóc, Chu Dần Khôn không mặc kệ cô.

 

Lúc này cánh tay nóng lên, là một bàn tay đầy hình xăm nắm lấy cô.

 

A Diệu chỉ nhẹ nhàng nâng lên, cô gái đã được nhấc lên.

 

Tinh thần thả lỏng, mới cảm giác được trên người không thoải mái.

 

Vừa đứng thẳng, cô đau đến hừ nhẹ.

 

Tầm mắt của Chu Dần Khôn rơi xuống dưới, dừng lại trên đùi cô.

 

Cô đang mặc váy đồng phục học sinh đến đầu gối, bắp chân trần trụi, vết máu trên đó đặc biệt rõ ràng.

 

Chu Dần Khôn nhíu mày.

 

Trong lòng A Khẳng run lên: “Khôn, cái đó——”

 

Chỉ là còn chưa dứt lời, Chu Dần Khôn đã rời đi.

 

A Diệu ôm ngang Chu Hạ Hạ, trên người cô còn có vết máu bẩn thỉu, Chu Dần Khôn đương nhiên sẽ không đụng vào, Chu Hạ Hạ nằm trong ngực A Diệu, ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Chu Dần Khôn.

 

Cô biết chỉ cần hắn ở đây, nơi này sẽ không có ai dám khi dễ cô.

 

A Khẳng vội vàng đuổi theo, dù là bối rối đến đâu hắn cũng không dám chậm trễ những vị khách quý này, gọi chuyên gia dẫn Ngô Bang Kỳ đi phòng riêng vừa đề cập đến.

 

*

 

Trong phòng, A Diệu đặt Chu Hạ Hạ lên giường, ga trải giường trắng như tuyết lập tức dính vết máu.

 

Hạ Hạ được nhặt về một mạng cảm giác được đau đớn giữa hai chân, không ngừng nức nở.

 

Cô rất muốn khóc một trận, nhưng Chu Dần Khôn lại ngồi trên sô pha ngay bên cạnh, cô không dám lớn tiếng khóc.

 

Sau khi buông cô xuống, A Diệu đứng lại hai giây, lại nhìn về phía Chu Dần Khôn.

 

“Tìm người đó cho nó đi.” Chu Dần Khôn châm một điếu thuốc.

 

“Vâng.”

 

A Diệu vừa mở cửa phòng, đã nhìn thấy vẻ mặt ông chủ A Khẳng của Bất Dạ Thành đang thấp thỏm và lo âu ở bên ngoài.

 

“Anh Khôn.” A Khẳng vừa mới đi vào, Hạ Hạ đã vội vàng dùng chăn che chân.

 

Vừa rồi tầm mắt của A Khẳng đã quan sát của cô từ trên xuống dưới, Hạ Hạ cảm giác được, tầm mắt ấy giống như tầm mắt của những người đàn ông ghê tởm bên ngoài lồng kính.

 

Lúc này A Khẳng nào còn tâm tư nhìn cô nữa, hắn không dám ngồi xuống nói chuyện trước mặt Chu Dần Khôn.

 

“Xin lỗi, thật sự xin lỗi, những chuyện này đều là người bên dưới làm, những người đó không biết hai chữ to này, ngay cả tôi cũng không quen biết người, họ lại càng không biết, chúng tôi thật sự không biết cô gái này là người của cậu.”

 

Chu Dần Khôn mỉm cười.

 

Nụ cười này, trong lòng A Khẳng càng run rẩy hơn, vội vàng nói: “Cậu yên tâm, người bên dưới đều rất tuân thủ quy tắc, tuyệt đối không dám làm điều gì khác.”

 

“Ý này của anh, máu trên đùi của nó là do tự nó làm, không liên quan đến anh. Đúng không?” Chu Dần Khôn cười tủm tỉm hỏi.

 

“Không, không phải.” A Khẳng mồ hôi đầy đầu.

 

“Anh Khôn, đã mang đến người.” Lúc này, A Diệu dẫn theo một nữ y tá người Thái Lan đi vào.

 

A Khẳng như sắp được đại xá: “Anh Khôn, đây là nhân viên y tế chuyên nghiệp cho các trận thi đấu quyền anh, là chuyên nghiệp đó, vừa vặn có thể kiểm tra! Nếu thực sự… Thật sự có người khi dễ người của cậu, anh Khôn muốn làm thế nào thì làm thế đó, tôi tuyệt đối không nói hai lời!”

 

Chu Dần Khôn xua xua tay, ý là bảo y tá kiểm tra Chu Hạ Hạ trước.

 

Có lẽ y tá biết đang muốn kiểm tra cái gì, lại nhìn thấy cô gái trên giường tuổi còn rất nhỏ, bên này còn có ba người đàn ông lớn.

 

Cũng may có một cái rèm che, y tá mím môi, đi qua kéo rèm lên.

 

Bằng cách này, không gian giữa giường và ghế sô pha được chia thành đôi.

 

Chu Dần Khôn nhìn A Diệu, người sau hiểu ý: “Anh A Khẳng, người mà anh Khôn muốn tìm, còn phải phiền anh.”

 

Lời nói khá khá lịch sự, a Khẳng mới phản ứng lại: “Đúng đúng! Thật xin lỗi, tôi lập tức xách thứ không có mắt kia đến đây cho anh Khôn!”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc