Hôm ấy, Thẩm Diệu không nói với cha, chỉ cẩn thận dặn dò công việc lại cho đám đệ tử mới rồi lén lút đi đến tửu lâu nhà họ Lý. Mấy đứa trẻ mới vào gánh hát, vốn cũng không tránh được chuyện phải làm việc vặt, chạy việc cho các sư huynh đã hoặc sắp thành danh. Đợi đến khi xem đủ, luyện chắc căn bản, sư phụ nhận ra ưu khuyết rồi mới được dốc lòng truyền dạy.
Sau khi trình vé cho tiểu nhị đứng trước cửa sân khấu tửu lâu, Thẩm Diệu buông rèm che, men theo khu vực ghế trên vé mà chọn một góc yên tĩnh ngồi xuống một mình, sau đó lập tức có người bước tới rót trà cho cô.
Thẩm Diệu khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn, nâng chén trà nhấp một ngụm rồi liếc nhìn lên sân khấu. Xem ra là cô đến sớm, ngồi được một lúc rồi mà vở diễn vẫn chưa bắt đầu, bên dưới đã chật kín khán giả, thậm chí bên ngoài kệ gỗ đặt đầy bình sứ cũng có không ít người chen chúc đứng xem.
Vị trí của cô không tệ, vừa vặn thấy rõ sân khấu mà vẫn tránh được ánh nhìn của người khác. Cô nương gia một thân một mình ngồi hàng ghế trước quá bắt mắt, lỡ đâu bị kẻ vô lại nào trông thấy gây chuyện thì phiền phức. Từ đây, cô cũng có thể nhìn ra phong cảnh bên ngoài qua ô cửa sổ. Cơn gió nhẹ lướt qua, lá cờ nhà họ Lý phần phật tung bay, phía dưới vẫn không ngừng có khách kéo đến.
Người nọ tuy độc miệng nhưng lại tinh tế, dù có cho cô thứ tốt cũng chẳng bao giờ chịu để miệng thiệt.
Thẩm Diệu không ưa cái miệng của Nam Thu Sinh, thế nên luôn thích trêu chọc anh. Chọc cho anh tức đến mức nghẹn lời, chỉ có thể gọi tên cô mà không thể phản bác là thú vị nhất, đôi mắt xinh đẹp long lanh kia cứ trừng trừng nhìn cô đầy uất ức, đáng thương đến mức nửa lời nói nặng cũng chẳng thốt ra nổi.
Từ nhỏ Thẩm Diệu đã quen bắt nạt anh. Chỉ biết rằng chọc cho cậu tức giận đến đỏ cả hai má trông rất vui, chứ chẳng biết tiết chế chút nào, trêu ghẹo đến phát điên rồi, còn phải dày công nghĩ cách dỗ dành cậu nữa.
Nhưng dỗ người đối với Thẩm Diệu chẳng phải chuyện khó, cô có một người cha cả ngày mặt nặng mày nhẹ, động một chút là quở mắng, lớn lên trong gánh hát, nhìn sắc mặt người ta mà sống, có ai mà cô không dỗ được, có chuyện gì mà cô không hạ mình xuống được?
Ngày nào cũng vậy, chọc ghẹo xong lại đi dỗ dành, cứ lặp lại như thế hết lần này đến lần khác, chỉ có hai người họ là không thấy phiền.
Ở bên nhau lâu ngày, Nam Thu Sinh cũng dần nhìn thấu bản tính ngấm ngầm gian xảo của Thẩm Diệu, bèn lười chấp nhặt với cô, cứ để mặc cô trêu chọc. Chỉ khi bị chọc tức quá mức mới bất đắc dĩ nhéo tai cô một trận, còn hôm nào tâm trạng tốt thì diễn kịch cùng cô cũng không phải không thể.
Nam Thu Sinh thường chế giễu cô, tỷ nhi đúng là một đoá hoa đẹp —— từ gốc đến ngọn đều không có tim.
Hễ khoác lên mình bộ y phục của tiểu thư, trang điểm lộng lẫy một chút là ai cũng tấm tắc tán thưởng anh tư thái ung dung, phong hoa tuyệt đại, thế nhưng nào ai hay, sau lớp xiêm y lộng lẫy ấy là một tiểu tử tính khí bướng bỉnh khiến Thẩm Diệu đau đầu.
“Ngươi chỉ biết chọc ghẹo ta, chỉ biết gây hoạ cho mình ta!” Khi bị cô trêu đến phát cáu, Nam Thu Sinh cũng từng nói lời cay nghiệt: “Trên đời này, Diệu tỷ nhi căn bản không để tâm tới một chuyện nào cả, hết lần này tới lần khác chỉ có mình ta xui xẻo, bị người mẹ tạo nghiệp kia bán vào đây, trở thành trò đùa cho tỷ nhi mỗi ngày!”
Ôi chao, Thẩm Diệu cũng biết bản thân có chút tật xấu.
Bằng không sao lúc ấy cô còn ngơ ngẩn nghĩ rằng, tên này sao mà tức giận mắng người cũng đẹp thế nhỉ? Nếu mà khóc chắc còn đẹp hơn?
“Tỷ nhi cố ý gây họa cho ta, coi như là nghiệp chướng của ta, ta nhận. Chỉ xin người đừng cứ nhắm vào mình ta, phải gây hoạ cho cả người khác nữa đi, ta thề từ nay không hát hí nữa, nguyện đến trước Phật tổ ngày đêm quỳ tụng A Di Đà Phật!”
Giận rồi.
Nói xong mới nhận ra mình lỡ lời, anh bèn quay đầu đi, nhưng ánh mắt vẫn lén lút dõi theo cô, cắn răng cũng không chịu nói một câu mềm mỏng.
Thôi được rồi, cô biết mình sai rồi.
Lông cừu cũng không thể cứ đè một con mà cạo, Nam Thu Sinh nói có lý. Thẩm Diệu cảm thấy mình quá đáng thật, đổi thành người khác bắt nạt cô gần mười năm, dù là Bồ Tát cũng phải nổi giận.
Có lý, có lý.
Vậy nên Diệu tỷ nhi thực sự đã vui vẻ chạy đi gây hoạ cho người khác.
Đến khi lương tâm cô chợt nảy sinh chút cắn rứt, chủ động giữ khoảng cách, không đến trước mặt Nam Thu Sinh lắc lư gây phiền phức nữa mà đi cùng với Trì Tiểu Tuyền vẫn luôn bám lấy cô, vốn cho rằng đã không có chuyện gì rồi, kết quả thì sao?
Tên kia vô duyên vô cớ nổi trận lôi đình, giận đến mức đòi bỏ bỏ gánh không làm, nhất quyết bắt cô đến vẽ mặt cho anh.
May mà cái tính tình kia của Nam Thu Sinh có nóng thì cũng chẳng dữ nổi. Cùng lắm là liếc xéo người ta một cái, quái gở đôi câu, thỉnh thoảng lại như một đứa trẻ con lén nắm lấy tay áo Thẩm Diệu, làm tay cô ở trong không thể động đậy. Miệng thì cứ liên tục trách cô vụng về, vẽ mặt cũng không biết, nhưng đồng thời, nói xong còn mượn ống tay áo rộng thùng thình của bộ hí phục che đi động tác của mình, len lén luồn ngón tay vào tay áo cô, nắm tay cô, khẽ đan mười ngón vào nhau, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô.
Những lời bóng gió mỉa mai ấy đương nhiên không phải là nói với Thẩm Diệu, anh cũng chỉ có lòng muốn gỡ lại chút thể diện, chứ nào đâu dám thật sự nổi giận với tỷ nhi.
Nói ra toàn lời ẩn ý, bề ngoài trách tỷ nhi vụng về nhưng thực ra đôi mắt cứ liên tục phóng dao về phía Trì Tiểu Tuyền, kiểu gì cũng thấy chướng mắt.
Cuối cùng, anh cố tình xoay người, ngồi chễm chệ hướng về phía Trì Tiểu Tuyền, bảo Thẩm Diệu cúi đầu rồi ghé sát tai cô, thì thầm một tràng dài những câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Tính ta vốn rất tốt, đời này xui xẻo thì nhận thôi, nghĩ lại bị ngươi gây họa cũng chẳng sao”, “Mấy kẻ không liên quan kia, đừng có suốt ngày giày vò người ta”, “Ngươi cứ gây hoạ cho mình ta là được rồi, người khác không chịu nổi thói xấu của ngươi đâu” vân vân.
“…”
Tuy là nói nhỏ nhưng lại vừa đủ cho người đối diện nghe rõ từng chữ.
Nói không phải cố ý thì ai mà tin cho nổi?
Thẩm Diệu lúng túng, nhìn về phía Trì Tiểu Tuyền đã đen cả mặt. Cậu ta ngại thân phận sư huynh đệ, về sau còn cần Nam Thu Sinh giúp đỡ, dù bất mãn đến méo cả lông mày cũng chẳng thể nổi cáu, chỉ đành giả vờ như không nghe thấy mà cho qua chuyện.
Thật khó xử, đây chẳng phải là gần thì chê phiền, xa rồi lại nhớ à, rốt cuộc cũng chẳng thể thoát khỏi nhau.
Thẩm Diệu bĩu môi, liếc nhìn mỹ nhân trên sân khấu một cái.
Giọng hát thanh thoát êm dịu như tiếng châu rơi ngọc rơi trên mâm ngọc, phía dưới không ngớt lời khen ngợi. Còn Thẩm Diệu, cô vỗ tay theo, mỉm cười nhìn kẻ mười năm trước còn là đứa bơ vơ không nhà, giờ đã thành danh.
Tiểu thư mà, đương nhiên là khó hầu hạ.
Thẩm Diệu nghĩ tất cả đều là nhân quả, thiện ác có báo, ai bảo cô bắt nạt người ta, giờ cũng đến lúc phải trả lại rồi.