Trước khán đài trống chiêng vang trời, tiếng nhị hồ réo rắt rộn ràng, phía sau một nhóm trẻ con nép sau bức màn đỏ sậm lén lút dòm xem.
Thẩm Diệu lặng lẽ xuất hiện sau lưng bọn trẻ, dọa chúng giật nảy mình hét to.
“…Tỷ nhi! Tỷ nhi đến từ bao giờ thế?” Đứa lanh lợi nhất trong đám trẻ phản ứng đầu tiên, hất tay đẩy người bên cạnh rồi níu lấy tay Thẩm Diệu.
Thẩm Diệu nhướng mày, hỏi đứa nhỏ đó: “Trì Tiểu Tuyền, vừa rồi ai diễn trên đài?”
“Sư huynh Thu Sinh, mọi người ai cũng chen chúc xem.” Thiếu niên được gọi tên ôm lấy cổ tay cô, vô tình khoe ra vẻ thân thiết với cô trước những người khác, đắc ý thu về vô số ánh mắt hâm mộ.
Mấy năm nay, danh tiếng của Nam Thu Sinh ngày càng vang xa, chẳng bao lâu nữa anh cũng sẽ được gọi một tiếng “Ông chủ Nam” như các bậc tiền bối.
Phụ thân đã nói, anh sớm muộn gì cũng nổi tiếng, không chỉ nổi, mà còn chói lọi.
Trì Tiểu Tuyền là trong số đệ tử mới nhận, là đứa trẻ có phong thái giống Nam Thu Sinh nhất. Nam Thu Sinh làm sư huynh thỉnh thoảng sẽ đề điểm đôi câu nhưng vẫn phải cẩn thận, không để lộ hết sở học của mình..
Dẫu sao cũng là cạnh tranh miếng ăn, vả lại Trì Tiểu Tuyền cũng chẳng phải đệ tử thân truyền của mình nên Nam Thu Sinh chẳng trông cậy cậu ta kế thừa tài nghệ trên người, chỉ cần làm tròn chút tình nghĩa sư huynh đệ là đủ.
Thẩm Diệu vén rèm, xuyên qua khe hở nhìn Nam Thu Sinh trên khán đài, trâm ngọc sáng chói đầy đầu, tà váy xoay chuyển thướt tha.
Dưới lớp son phấn rực rỡ, dáng vẻ mỹ nhân yêu kiều, dung mạo tuyệt diễm. Đặc biệt là tay áo trắng trong như có linh tính, khi thu khi thả, bay bổng phiêu diêu. Tà áo buông lơi, nửa che nửa hở, để lộ ánh mắt long lanh đưa tình, phong tình vô hạn.
Giữ nguyên tư thế để lộ tư thái nhân vật, Nam Thu Sinh phát hiện Thẩm Diệu đang nấp sau rèm. Trong bóng tối, nửa khuôn mặt cô lộ ra, thần sắc hờ hững, không lạnh không nóng, tựa như cười mà chẳng phải cười.
Cô chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến anh an lòng.
Ánh mắt Nam Thu Sinh lướt thấy cô, bất giác phân tâm. Động tác tuy vẫn giữ trọn phong thái kiêu kỳ của vai diễn nhưng nhân lúc xoay người tới góc khuất tầm, anh lén liếc Thẩm Diệu một cái, ánh mắt hờn dỗi như trách móc.
Đã đến quấy nhiễu lòng anh rồi thì cứ ngoan ngoãn đứng yên ở đó đi.
Thẩm Diệu bật cười khẽ, đưa tay che miệng nghiêng mặt đi, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, cố che giấu nét mặt mình.
Mặc cho Trì Tiểu Tuyền khó hiểu dò xét, tâm trí Thẩm Diệu đã quay về cái đêm trước lần lần đầu tiên Nam Thu Sinh hát chính trên sân khấu.
Hai năm trước, bọn họ mới mười bốn tuổi.
Buổi diễn tập kết thúc sớm, cha Thẩm rất hài lòng, cẩn thận căn dặn nhiều điều rồi bảo Nam Thu Sinh nghỉ ngơi thật tốt, tránh ảnh hưởng buổi diễn ngày mai.
Buổi đầu tiên là bước ngoặt quan trọng, danh tiếng của Nam Thu Sinh có thể vang xa hay không, đoàn hát nhà họ Thẩm có thể nở mày nở mặt hay không, đều phụ thuộc vào ngày mai.
Vì để chuẩn bị cho ngày này, cha Thẩm đã bỏ ra một số tiền lớn bao trọn nhiều phòng trong tửu lầu để đoàn kịch nghỉ ngơi, bên dưới lầu chính là sân khấu.
Nam Thu Sinh nán lại hậu đài tới cuối cùng.
Trang sức chưa cởi, trâm cài váy lụa, Nam Thu Sinh ngồi thẳng lưng trước gương. Trong gương, hoa điền làm tôn lên vẻ đẹp kiều diễm hòa cùng hoa điền, mỹ nhân dưới ánh đèn càng nhìn càng có phong vị.
Nghe thấy cửa nhỏ “két” một tiếng, gương mặt không biểu cảm của mỹ nhân bỗng nhếch môi cười.
Tựa hoa lê nở rộ giữa đêm tuyết, khoảnh khắc ấy làm lòng người rung động.
Thẩm Diệu trấn tĩnh lại, thầm nghĩ gương mặt này đã nhìn suốt bao năm, vậy mà yêu lực vẫn chẳng hề suy giảm.
“Lại đây, ngồi xuống.” Nam Thu Sinh vẫy tay với Thẩm Diệu, bất mãn hừ một tiếng: “Đến trễ quá rồi đấy.”
Dù làm hành động như vậy, anh cũng vẫn quyết giữ vẻ tao nhã tới cùng.
“Sao vậy? Muốn Xuân Hương lén lút tới đây đêm nay là trong bụng tiểu thư đang có tính toán gì đây?” Thẩm Diệu vịn ghế ngồi xuống bên cạnh Nam Thu Sinh, khơi lại câu đùa đã cũ giữa hai người.
Nhiều năm tu dưỡng, Nam Thu Sinh đã sớm quen, xem như không nghe thấy.
“Nhắm mắt lại.”
Thẩm Diệu làm theo, rất là nể mặt chàng kép tương lại của thành này: “Ôi chao, ngươi đây là tính làm ảo thuật cho ta sao?”
“Ồn ào.”
Cô nhắm mắt, dựa vào cảm giác lành lạnh, trong đầu tái hiện lại quỹ đạo ngón tay Nam Thu Sinh.
Nhẹ nhàng, tỉ mỉ, mềm mại.
Thỉnh thoảng, đầu bút lông mềm nhẹ chạm lướt trên má cô, hòa cùng nhịp thở khẽ khàng của người trước mặt tạo ảo giác như bị lông mi anh quét qua.
Đầu ngón tay chấm vào thứ gì đó, ban đầu còn do dự chạm nhẹ, rồi dần mạnh dạn hơn, lướt dọc theo viền môi, lực đạo vừa phải.
Thẩm Diệu có thể cảm nhận được Nam Thu Sinh khẽ nín lại một hơi, điều chỉnh nhịp thở. Khi nhắm mắt, mọi thứ xung quanh bỗng trở nên nhạy cảm hơn.
Món trang sức nặng trịch được cẩn thận đeo lên đầu cô.
“Mở mắt.” Giọng anh khàn khàn.
Không biết từ lúc nào mà Nam Thu Sinh đã cởi hí phục, tháo hết mũ đội đầu, tất cả đều đặt lên trên người Thẩm Diệu.
Thẩm Diệu nhất thời không nói ra được thành lời.
Nam Thu Sinh khoác đại một chiếc áo thường, nhét bộ hí phục vào tay cô, nhìn dáng vẻ cô lặng thinh không nói một lời, rồi liếc gương lạnh nhạt nói: “Không biết ai từ nhỏ đã cứ la hét đòi đóng vai tiểu thư, cả ngày chỉ muốn sờ thử y phục một lần, cũng quên mất vì chuyện này mà ăn biết bao nhiêu trận đòn. Giờ cho thử rồi lại làm mặt lạnh. Bình thường cứ kẹp thương đeo gậy châm chọc ta là tiểu thư kiêu kỳ, cũng không ngẫm lại xem rõ ràng bản thân mới là người khó hầu hạ nhất.”
Thẩm Diệu ngơ ngác ôm bộ váy trong tay, bước ra sau bình phong thay đồ. Nam Thu Sinh lười biếng tựa lên bàn trang điểm, tẩy sạch lớp hóa trang trên mặt, khoác hờ chiếc áo ngoài lên vai.
Hôm nay anh thật sự rất mệt.
…Thẩm Diệu đúng là đồ ngốc, anh đã chuẩn bị lâu như vậy, thế mà lại uổng công vô ích!
Nam Thu Sinh tức đến thầm nghiến răng nghiến lợi trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản như không. Những năm qua ở bên Thẩm Diệu đã luyện được tính kiếm chế khá tốt.
Phía sau, từng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Trong tấm gương đồng chạm khắc hoa văn, phản chiếu bóng dáng một tiểu thư yểu điệu, chỉ là trên gương mặt cô lại thoáng vẻ ngẩn ngơ.
“… Nam… Thu… Sinh?” Thẩm Diệu dè dặt gọi tên anh.
Nam Thu Sinh giật mình ngẩng đầu, sững sờ trước dung nhan phản chiếu trong gương.
Thẩm Diệu sầu khổ đỡ món trang sức trên đầu, lắp bắp nói: “Ai nha, mau qua giúp ta một chút, nặng quá, còn chặt nữa. Không hiểu sao bình thường các ngươi chịu được…”
Nam Thu Sinh quay đầu lại, qua dáng vẻ luống cuống của cô, bớt chợt nhìn thấy bóng hình năm xưa, hai đứa trẻ từng lén lút tụm đầu dưới ánh nến, tỉ mỉ ngắm nghía từng món trang sức.
Anh đứng dậy bước qua, nhẹ nhàng áp trán mình lên trán Thẩm Diệu.
“Xuân Hương à.”
“…Hử?”
“May mà sư phụ không cho nàng lên sân khấu. Nếu không sau này nàng muốn đóng vai tiểu thư, e là ta phải hao tâm tổn trí đổi vai mất.”
“Hả?”
“Diệu tỷ nhi muốn đóng Lệ Nương, ta nhất quyết sẽ không để kẻ khác diễn Liễu Sinh.”