Mập quản sự đi trước một bước.
Khi hai sư đồ theo sau đến bên ngoài Trương phủ, đại môn Trương gia đang rộng mở, vừa thấy bóng dáng hai người, liền có một đám người nhao nhao ùa ra, cung cung kính kính nghênh đón hai sư đồ vào trong phủ.
Nhìn giá thế này, Trương gia này sợ là bị quỷ vật kia gieo rắc tai họa không hề nhẹ.
Vào đến đại đường.
Lão đạo đánh giá đám người trong sảnh đường. Đám người này tuy rằng đại đa số sắc mặt tiều tụy, nhưng giữa ấn đường không hề có dấu vết bị tà dịch xâm nhập.
Hắn nhìn về phía Lý Trường An, Lý Trường An cũng lắc đầu, đôi mắt này của hắn cũng không nhìn thấy quỷ vật gì.
Trên bảng văn viết rất rõ ràng, người gặp quỷ là gia chủ Trương gia.
Thế là Lý Trường An trực tiếp hỏi: "Không biết Trương viên ngoại đang ở nơi nào?"
Thế là đám người kia lại tựa như ong vỡ tổ dẫn hai người tới một gian sương phòng.
Trong sương phòng đặt mấy chiếc ghế thái sư, trên chủ vị có một nam nhân mặc y phục hoa lệ đang bệnh tật ủ rũ tựa lưng vào, người này sắc mặt xanh mét, hốc mắt trũng sâu, ai nấy đều nhìn ra được hắn đã mệnh vi khinh ti, thảo nào không ra cửa nghênh đón, đây hẳn là Trương viên ngoại bị quỷ quấn thân rồi.
Lão đạo đang muốn tiến lên hành lễ.
Lý Trường An liền giữ chặt lão lại, chỉ chỉ bả vai Trương viên ngoại, nơi đó đang ngồi một tiểu quỷ có hình dạng trẻ sơ sinh, da dẻ xanh đen, toàn thân phù thũng. Nó giẫm lên vai Trương viên ngoại tự chơi đùa một mình, thỉnh thoảng lại dùng cái miệng thâm tím dán vào tai Trương viên ngoại, cặp má xẹp lép bỗng phồng lên một cái, Trương viên ngoại liền rùng mình một trận.
Lão đạo từ trong tay áo rút ra một tấm phù lục, lần này lại là "Linh Chung Sinh Thần Phù", dùng để thức tỉnh Mục thần. Lão cầm phù giấy quơ nhẹ trước mắt, nhìn về phía bả vai Trương viên ngoại, sắc mặt tức khắc ngưng trọng hẳn lên.
Trương viên ngoại này vẫn còn chút khí lực để mở miệng, hắn đã bị con quỷ này hành hạ đến sợ hãi, thấy sắc mặt lão đạo trầm trọng, không khỏi lo lắng hỏi: "Huyền Cơ đạo trưởng, con quỷ này người cũng không... rất khó đối phó sao?"
Lão đạo đáp phi sở vấn, chỉ nói một câu: "Hung tàn lắm."
Nghe vậy, sắc mặt thất vọng của Trương viên ngoại tràn đầy ra mặt, hắn u u thở dài: "Vông duyên vô cớ, đây là quỷ vật phương nào muốn tới hại tính mạng Trương mỗ ta?"
"Quỷ vật gì?" Lão đạo ha ha cười một tiếng, "Tự nhiên là lệnh thiên kim rồi."
Sắc mặt Trương viên ngoại không vui: "Đạo trưởng đừng nói đùa."
"Nói đùa?" Lão đạo lại hỏi ngược lại, "Viên ngoại những năm này chẳng lẽ không dìm chết hài nhi sao?"
Nghe lão đạo nói thế, Trương viên ngoại sững sờ một lát, đến khi hoàn hồn, trong ánh mắt thế mà lại mang theo một tia nhẹ nhõm.
Ở thời đại mông muội sức sản xuất không phát triển, đại đa số khu vực đều có ác tục dìm chết nữ anh, ngay cả không ít hộ gia đình lớn cũng không thoát khỏi cách nghĩ này, xem ra Trương gia cũng là như thế.
Trương viên ngoại mang theo một tia may mắn cuối cùng, hỏi: "Không còn cách nào khác sao? Cầu đạo trưởng cứu ta một mạng."
Ai ngờ, lão đạo lại đưa ra câu trả lời hoàn toàn trái ngược.
"Ai nói không có cách? Lão đạo ta muốn lập đàn làm pháp!"
Ở phương thế giới này, đạo sĩ cùng hòa thượng từ trước đến nay đều là lực lượng nòng cốt trừ tà diệt yêu, thế nhưng xét về mặt cạnh tranh, hòa thượng vẫn luôn không thắng nổi đạo sĩ. Vì sao? Còn không phải bởi vì thời điểm đạo sĩ tự mình giải quyết không xong, có thể lập đàn làm pháp, thỉnh các vị Tổ sư cùng với Thần minh tới trợ uy sao.
Trong giới có một câu nói —— Không có vấn đề gì là lập đàn một lần không giải quyết được, nếu có, vậy thì đem pháp đàn dựng cao thêm chút nữa. Ngoài ra, câu nói này là do Lý Huyền Tiêu nói.
Sai bảo chúng nhân Trương phủ đi chuẩn bị đồ dùng lập đàn.
Lý Trường An tiến đến bên cạnh lão đạo, hỏi:
"Tiểu quỷ này thật sự lợi hại như thế, cần phải lập đàn mới có thể giải quyết sao?"
Lòng vòng suốt đoạn đường này, lập đàn chỉ xuất hiện trên miệng lão đạo, chưa bao giờ trả giá bằng hành động thực tế, đương nhiên nguyên nhân chủ yếu chính là nhát gan.
"Lập đàn cũng chưa chắc có thể đối phó." Nào ngờ lão đạo lại đập tan khí thế hung hăng vừa rồi, thở dài một hơi, chỉ vào quỷ anh kia nói, "Tạo nghiệt mà, đứa nhỏ kia cũng không biết đã đầu thai vào Trương gia này bao nhiêu lần, lần nào cũng bị dìm chết, không biết chết đi sống lại bao nhiêu lần mới tích tụ ra oán khí bực này!"
Lý Trường An nghe xong mím mím môi, nửa ngày sau mới tiếp tục hỏi: "Vậy lập đàn gì?"
Pháp đàn cũng không phải tùy tiện là có thể dựng lên, mỗi loại pháp đàn đều có phù lục, pháp khí, bước đi, kinh văn chuyên môn của riêng mình, các loại cơ xảo đều là bí truyền không thể tiết lộ của các phái. Thượng Cảnh phái chẳng qua chỉ là một đạo phái nhỏ, pháp đàn khoa nghi truyền lại bất quá chỉ có hai ba loại.
Lão đạo cũng từng giảng giải đại khái cho Lý Trường An qua rồi.
"Dùng Chư Chân Trấn Ma Đàn Nghi sao?"
Lão đạo quay đầu nhìn quỷ anh kia hồi lâu, thần sắc do dự không định, cuối cùng vẫn thở dài một tiếng, nói: "Dùng Xá Tội Siêu Hóa Đàn Nghi đi."
………………………………
Biệt viện Trương gia.
Viện môn đóng chặt.
Mà ở bên kia sân viện, Trương viên ngoại nằm ở trên ghế, thế mà tinh lực chống đỡ không nổi, đã ngủ say sưa.
"Sư phụ?" Lý Trường An chỉ chỉ viên ngoại.
"Vô ngại." Lão đạo khoát khoát tay, "Ngủ say tổng tốt hơn là lúc tỉnh."
Sau đó, lão liền ra hiệu cho đồ nhi chuẩn bị sẵn sàng, chân đạp Thất Tinh bộ, trong miệng niệm tụng kinh văn: "Nguyên Thủy Thượng Đế, chân phù sắc hành. Nguyên Thủy Thái Chân, Ngũ Linh Cao Tôn. Thái Vi Hạo Ánh, Động Diệu Bát Môn. Ngũ Lão Cáo Mệnh, Vô U Bất Văn..."
Hành qua một đoạn khoa nghi, lão đạo nháy mắt ra hiệu.
Lý Trường An đã chờ đợi từ lâu, vội vàng bê ra một chậu gỗ nhỏ đặt ở giữa sân viện, bên trong chậu là sữa người vừa mới tìm được, lại thêm vào đường phèn, hai thứ này là vật hấp dẫn tiểu hài tử nhất, xem như gãi đúng chỗ ngứa của nó, dùng để dẫn dụ quỷ anh rời khỏi người Trương viên ngoại, để lão đạo thuận tiện làm pháp.
Lão đạo kết một cái pháp quyết.
Quỷ anh kia tựa hồ ngửi thấy mùi vị gì đó, liền dùng cả tay lẫn chân bò từ trên người Trương viên ngoại xuống, y y nha nha bò tới bên cạnh chậu gỗ nhỏ.
Dưới ánh mắt quan sát căng thẳng của Lý Trường An cùng Lưu lão đạo, quỷ anh trước tiên dùng mũi ngửi ngửi, vòng quanh bên chậu vài vòng, cuối cùng rốt cuộc không cưỡng lại nổi thiên tính, cắm đầu chui vào trong chậu.
Sữa này bên trong đã bỏ thêm phù thủy đặc chế, quỷ anh này vừa chạm vào liền có chút đầu óc choáng váng.
Kế hoạch đã hoàn thành một bước lớn, Lý Trường An đang định thở phào nhẹ nhõm một hơi nghẹn ở lồng ngực, bên tai liền vang lên tiếng hô vội vã của lão đạo.
"Nhanh!"
Lão đạo đã ném ra một đạo lệnh bài, múa tay múa chân, trong miệng vội vã niệm ra kinh văn: "Chu Tước Lăng Quang, Thần Uy Nội Trương. Sơn Nguyên Tứ Trấn, Quỷ Binh Đào Vong..."
Lý Trường An rùng mình một cái, một bước liền sải bước phóng tới bên cạnh quỷ anh, cầm một sợi chỉ đỏ tròng vào người quỷ anh, bởi vì sợ đánh thức quỷ anh, cũng không dám trói quá chặt, sau khi trói sơ qua xong, liền dùng đinh gỗ đóng trên mặt đất.
Ghé sát lại gần, Lý Trường An mới phát hiện, dưới lớp da xanh đen của quỷ anh này ẩn hiện những đốm vằn màu trắng, thân thể sưng vù làm nó lớn hơn không chỉ một vòng, thế nhưng mắt tai mũi miệng lại không bị sự phù thũng che lấp, chỉ là trong hốc mắt không có nhãn cầu, trong miệng không có đầu lưỡi, ngũ quan đều là những cái hố đen ngòm, nhìn lại càng thêm phần khủng khiếp.
Chờ đến khi Lý Trường An thối lui ra sau, chỉ cảm thấy trên trán lành lạnh, đưa tay lên quẹt một cái, toàn là mồ hôi lạnh.
Những việc có thể làm đều đã làm xong, chỉ còn lại có một bước siêu độ cuối cùng.
Sự thuận lợi ở các bước đi trước làm cho hai sư đồ đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm, việc siêu độ phía sau cũng phi thường thuận lợi.
Dưới sự giúp đỡ của việc lão đạo thỉnh động thần minh, hung lệ chi khí của quỷ anh dần dần tiêu tan, thân thể cũng từng chút từng chút từ hình dáng chết thảm phù thũng biến thành dáng vẻ của một hài nhi bình thường.
Thời gian một nén nhang trôi qua, quỷ anh chỉ còn lại nửa thân là có chút phù thũng.
Nhưng đột nhiên.
"Có quỷ!"
Một tiếng thét chói tai vang lên cực kỳ không đúng lúc.
Nguyên lai là Trương viên ngoại từ từ tỉnh lại, vừa mở mắt liền nhìn thấy một hài nhi nửa thân dưới đều là màu xanh tím phù thũng, theo bản năng liền hoảng sợ hét lên.
Vừa hé miệng hắn liền ý thức được có gì đó không ổn, vội vàng che miệng lại.
Thế nhưng.
Quỷ anh đã bị kinh động tỉnh giấc!