Địa Sát Thất Thập Nhị Biến

Chương 5: Trị Quỷ

Trước Sau

break
Điếm gia chuẩn bị sẵn cơm canh, lão đạo cũng vừa vặn mua rượu trở về.
Hai người không vội dùng cơm, trước từ trong hành lý lục ra bài vị của Tổ sư, cung cung kính kính thắp lên hương nến. Lão đạo lại từ trong ngực lấy ra một tấm phù lục, đặt ở trước bài vị. Tấm phù lục này dùng giấy vàng làm nền, chu sa vẽ bùa, ngoài rìa của phù giấy còn dùng chỉ vàng phác họa vân văn.
Đây là thứ quý giá nhất trên người lão đạo, phù lục do Tổ sư gia truyền lại, dùng để bảo mệnh.
Sau đó, hắn gạt đi hồ lô mua rượu bên hông, từ phía sau móc ra một cái hồ lô nhỏ. Trong hồ lô nhỏ này cũng là rượu, có điều không phải là thứ rượu kém chất lượng mà lão đạo mua ngoài chợ, mà là phần tửu thượng đẳng, bình thường luyến tiếc không dám uống, chỉ dùng để phụng tế Tổ sư.
Hắn rút nút gỗ ra, hít sâu một hơi hương rượu, mới cẩn thận từng li từng tí rót một chén, cung kính đặt trước bài vị Tổ sư.
Sau đó, lão đạo liền dẫn Lý Trường An bắt đầu bài khóa hằng ngày.
Việc xong xuôi, liền đem những vật này cẩn thận thu lại, ngay cả chén rượu kia cũng đổ ngược trở vào trong hồ lô.
Sau đó, chén nhỏ đựng rượu kia lão đạo cũng không lãng phí, cầm lên ngửi qua một chút, liền uống một ngụm rượu kém chất lượng mua về. Hắn híp hai mắt, thần sắc say sưa, cứ như ngụm vừa uống không phải là thứ rượu dở trong hồ lô lớn, mà là phần tửu thượng hạng trong hồ lô nhỏ kia.
Lý Trường An thực sự nhìn không nổi nữa.
“Lão nhân gia ngài không thể đem rượu rót vào trong chén rồi tráng uống sao.”
“Tiểu tử ngươi thì hiểu cái gì.” Lão đạo nhàn nhã nói, “Tráng tráng mà uống bất quá chỉ được một chén, ngửi mà uống, vậy mới có thể uống cả một hồ lô lớn!”
Ăn no uống đủ, lão đạo thong thả nói:
“Ta lúc mua rượu liền thuận đường thăm dò tin tức, hiện tại trong Du Lâm thành sinh kế có thể làm chỉ có hai vụ. Một là một hộ họ Chu ở thành bắc gặp quỷ, ta đã thuận đường đi xem, chẳng qua là người chết lưu luyến không đi, không thành khí hậu. Hai là đại hộ nhân gia họ Trương, lát nữa ngươi liền cùng lão đạo ta qua đó dò xét một phen.”
“Vội vã như vậy?” Lý Trường An ngạc nhiên.
Cả quãng đường này ăn gió nằm sương, vào thành rồi, hắn còn tưởng có thể nghỉ ngơi một lát.
“Vội?” Lão đạo vuốt râu một cái, ngược lại trừng mắt nhìn Lý Trường An một cái, “Tiểu tử, ta hỏi ngươi, hành tẩu giang hồ cái gì là quan trọng nhất?”
Lý Trường An cẩn thận nghĩ nghĩ, thông qua một tháng đồng hành vừa qua, Lý Trường An sớm đã sờ rõ gốc gác của lão đạo. Lão đạo này bản sự không lớn, lá gan lại càng không lớn, duy chỉ có một tay bản lĩnh xu cát tị hung là vô cùng lợi hại, từ đằng xa đã có thể ngửi thấy mùi vị nguy hiểm, có nguy hiểm là đã đi vòng qua từ mười dặm ngoài.
Lần trước mạo hiểm cứu Lý Trường An, một là do Quỷ Thị tự có quy củ của Quỷ Thị, hai là đúng như hắn nói hoàn toàn là do Tổ sư gia nhập thân, muốn thu Lý Trường An làm đệ tử.
Thế là, hắn khẳng định chắc nịch nói: “An toàn là quan trọng nhất!”
“Cái rắm!” Ai ngờ, lão đạo lại nhổ một tiếng, “Đương nhiên là ăn cơm quan trọng nhất.”
“Đi thôi.” Lão đạo thu dọn đồ đạc, “Đi theo ta tìm tiền cơm.”
................................
Hai người ở xung quanh lượn lờ một vòng, lại không đi đến trước cửa Trương gia, ngược lại vòng vào một con hẻm nhỏ bên cạnh nhà Trương gia.
Hẻm nhỏ không có mấy người đi qua, vừa vặn tiện lợi cho hai thầy trò hành sự, cũng không phải hai người có ý đồ xấu xa gì, mà là cử động tiếp theo không được thanh nhã cho lắm, không phù hợp với tác phong hình tượng của cao nhân, không nên để ngoại nhân nhìn thấy.
Lão đạo móc ra một mảnh phù giấy, tay bắt pháp quyết, miệng lẩm bẩm niệm chú ngữ, phù giấy kia liền lập tức vô phong tự khởi, hắn lấy phù giấy ở dưới mũi vẽ mấy cái vòng tròn, rồi liền rung động cánh mũi mãnh liệt ngửi.
Phái này của lão đạo gọi là Thượng Cảnh Môn, đạo thống thoát thai từ 《Thái Vi Tam Bộ Bát Cảnh Nhị Thập Tứ Chân Lục》, cái gọi là “Cảnh” tức là thần minh tương ứng với các bộ vị trên thân thể.
Phù chú lão đạo sử dụng chính là “Xung Long Ngọc Thần Phù” mà hắn am hiểu và ỷ trọng nhất, tác dụng chính là đánh thức Tị Thần Xung Long Ngọc, dùng để nhận biết và tìm kiếm yêu quỷ.
Lão đạo đã đem cả người ghé vào trên tường, thuận theo khí vị mà di động đầu, không bao lâu, lại ở chân tường tìm được một cái lỗ chó, vểnh mông lên liền đem đầu chui vào bên trong.
Thế nhưng ngay sau đó.
Hắn liền trực tiếp rút đầu ra, lăn lộn bò lê trốn thật xa, mũi và miệng nhăn nhúm lại một chỗ, không ngừng quạt quạt gió xuống dưới mũi.
Lý Trường An suy đoán: “Rất thối sao.”
Lão đạo không thể đáp lời, chỉ có một mực gật đầu.
“Xác thối?”
Lão đạo lắc đầu.
“Hoàng bì tử?”
Vẫn như cũ lắc đầu.
Chưa chờ Lý Trường An tiếp tục đoán, lão đạo rốt cuộc đã hoà hoãn lại, hắn bực dọc nói: “Là phân chó!”
“Ách...”
Xem ra khứu giác quá linh mẫn cũng không hoàn toàn đều là chuyện tốt, nhìn lão đạo bị thối đến mức phát bực, Lý Trường An sáng suốt quyết định lật qua trang này.
“Có yêu quỷ không?”
“Có.”
Lão đạo kỹ nghệ tinh trạm, có thể ở trong vòng vây của mùi thối khổng lồ tìm ra được một tia manh mối.
“Hung ác không?”
“Tiểu quỷ mà thôi!” Lão đạo khoát tay một cái, “Đi theo vi sư trảm yêu trừ ma.”
Lý Trường An hưng phấn lên tiếng trả lời, xoay người đi hướng đại môn Trương gia, thế nhưng ngay lập tức liền bị lão đạo kéo lại.
“Đi nhầm rồi.”
“Trương gia chẳng phải đi hướng này sao?”
“Đi Trương gia cái gì, đi Chu gia ở thành bắc.”
“Hả?”
................................
“Chu gia nương tử thật là đáng thương mà.”
“Đúng vậy nha, phu quân kia của nàng lúc sống thì du thủ du thực, chết rồi cũng còn muốn quấn lấy không buông, thật là khiến cho mấy mẹ con bọn họ biết làm sao giờ.”
Trên đường phố mấy phụ nữ trung niên tụ lại một chỗ thì thầm to nhỏ, nhân vật chính trong cuộc bàn tán của họ, Chu gia nương tử ôm mấy đứa nhỏ đầy mặt sầu lo.
Mà bọn họ đều không nhìn thấy, ở bên cạnh Chu gia nương tử đang đứng một người nam nhân trẻ tuổi, nam nhân này dùng ánh mắt quyến luyến nhìn mấy mẹ con, nghe thấy lời ong tiếng ve của đám phụ bà lại hung tợn trừng mắt qua, thế nhưng lập tức lại thu hồi ánh mắt, cẩn thận từng li từng tí nhìn sang bên cạnh. Lưu lão đạo một tay phù lục một tay trường kiếm, khí định thần nhàn.
Lão đạo hướng về phía nam quỷ ngoắc ngoắc ngón tay, con quỷ kia liền không tình nguyện xê dịch bước chân, đi tới giữa sân, vừa xoay người liền hiển lộ ra thân hình.
Tiểu chủ, chương này phía sau vẫn còn nha, xin hãy bấm vào trang tiếp theo để đọc tiếp, phía sau càng thêm đặc sắc!
“Á!”
Những người vốn đang lải nhải xem náo nhiệt lập tức bị dọa cho lăn lộn bò lê trốn tránh đến thật xa.
Ngược lại là đứa con nhỏ trong lòng Chu gia nương tử hướng về phía nam tử duỗi ra hai tay, dùng giọng nói sữa ngây ngô gọi: “Cha cha.”
Chu gia nương tử cũng sắc mặt phức tạp nhìn nam quỷ, gọi khẽ một tiếng: “Tướng công.”
Nam quỷ há hốc miệng, lại nói không ra lời.
Mắt lão đạo lại trừng một cái.
Nam quỷ nhận mệnh gật gật đầu, xoay người lại lưng đối với thê tử, hiển lộ ra tướng chết khủng bố.
Nam quỷ sinh tiền nợ một khoản nợ cờ bạc lớn, bị loạn côn đánh chết thanh toán nợ nần, tử tướng khủng bố không nói, toàn thân cũng là vết máu loang lổ, cả con phố đều bị kinh hãi đến mức thở mạnh cũng không dám, Chu gia nương tử cũng che mắt hài tử lại, giọng mang cầu khẩn: “Đạo trưởng.”
Lão đạo gật gật đầu, trường kiếm đưa lên, cao giọng niệm tụng:
“Thập phương chư Thiên Tôn, kỳ số như sa trần, hóa hình thập phương giới, phổ tế độ thiên nhân, ủy khí tụ công đức, đồng thanh cứu thế nhân...”
Nam quỷ nghe xong, trước tiên sửng sốt một chút, liền lập tức quỳ xuống dập đầu bôm bốp.
Nam quỷ thấy Lưu lão đạo chịu vì hắn hao phí pháp lực siêu độ, làm sao có thể không cảm ân đội đức.
Trong tiếng tụng niệm, nam quỷ chuyển thế thăng thiên mà đi.
Pháp sự làm xong, Chu gia nương tử mang xách giỏ trúc đi tới trước mặt lão đạo, lại đột nhiên quỳ xuống dập đầu một cái.
“Đa tạ lão đạo trưởng đã vì tướng công nhà ta siêu độ, nhưng ngày thường trong nhà không có mấy tích lũy, tang sự của tướng công lại đem tài vật hao tổn bảy tám phần, chỉ đành dùng mấy thứ không đáng tiền này tạm thời gán nợ chi phí pháp sự, thứ còn sót lại xin hãy rộng lượng cho thêm mấy ngày...”
Lão đạo vội vàng đem nàng nâng dậy, nhìn xem vật phẩm trong giỏ trúc, chẳng qua chỉ là chút ngũ cốc hạt thô.
Nhìn mấy đứa nhỏ đằng sau nữ tử đang khiếp sinh sinh nhìn mình, lão đạo từ trong giỏ lấy ra một quả trứng gà, cười to nói:
“Chút chuyện nhỏ, không đủ để nhắc tới, có quả kê tử này, thế là đủ rồi.”
Nói xong, vừa quay người, liền biến thành khuôn mặt khổ qua.
Đi vài bước, từ xa xa nhìn thấy Lý Trường An đi thẳng tới, tiến lên liền đem hắn tóm được.
“Ngươi vừa rồi chạy đi nơi nào?”
Hóa ra, pháp sự vừa mới bắt đầu, Lý Trường An liền không thấy tăm hơi.
“Ta...”
Lý Trường An lời mới nói được một nửa, lão đạo liền tinh mắt nhìn thấy trong tay hắn đang cầm một tờ giấy vàng, trong lòng tức thì rợn tóc gáy.
“Đây là cái gì?”
“Huyền Cơ đạo trưởng a!” Đột nhiên, một trung niên nam nhân khuôn mặt phú thái, để râu chuột từ bên cạnh vọt ra, lão đạo tránh né không kịp, liền bị ông ta một tay ôm lấy đùi.
“Còn xin cứu mạng lão gia nhà ta với!”
Nam nhân râu chuột một hồi khóc lóc kể lể, lão đạo mới hiểu rõ vị này chính là quản sự của Trương gia kia, vừa rồi Lý Trường An không làm chuyện gì khác, chính là đi lột bảng vàng, thuận tiện dẫn tới vị quản sự Trương gia này.
Vị quản sự này cũng thật tinh ý, vừa rồi từ lúc nam quỷ xuất hiện cho tới khi được siêu độ, toàn bộ đều lọt vào mắt ông ta.
“Cư sĩ yên tâm, thế hệ tu đạo chúng ta sao có thể phóng túng cho tà quỷ tác oai tác quái!”
Lão đạo một mặt nghĩa chính ngôn từ dọa cho quản sự kia sững sờ, tùy sau liền đem Lý Trường An kéo qua một bên, nóng nảy như lửa đốt đít, thấp giọng chất vấn: “Tiểu tử ngươi làm trò trống gì thế?”
Lý Trường An ngược lại kinh ngạc: “Sư phụ, ngài không phải nói chỉ là một con tiểu quỷ sao?”
“Tiểu quỷ thì sao chứ? Tiểu quỷ thì không hung ác sao!” Vừa nói, lão đạo vừa chỉ chỉ vào Trương gia quản sự kia, “Ngươi nhanh đi qua khước từ chuyện này đi!”
Thế nhưng Lý Trường An lại đứng im tại chỗ không hề nhúc nhích, ngược lại hỏi Lưu lão đạo: “Sư phụ, không biết pháp sự của Chu gia, ngài lấy được bao nhiêu thù lao.”
Lão đạo lão kiểm đỏ lên, biết rõ một màn đánh sưng mặt lên thể hiện hồi nãy của mình bị đồ đệ trông thấy, lại không chịu để mất thể diện, bày ra dáng dấp của sư phụ, còn tự biện giải:
“Ta là dạy dỗ ngươi thế nào? Phái chúng ta đó là lấy tế thế độ nhân làm tôn chỉ, hàng yêu trừ ma làm căn bản, làm pháp sự thì nói cái gì thù lao?!”
Lý Trường An lại thở dài một hơi. Dọc theo đường đi, tác phong lòng dạ mềm yếu này của lão đạo hắn cũng đã thấy nhiều rồi. Lấy bản sự của lão đạo, y thực trụ hành vốn cũng không cần phải hàn vi như thế này, nhưng tiếc là, hắn thứ nhất cẩn thận chặt chẽ, không muốn đón vụ làm ăn lớn, thứ hai lại là lòng dạ mềm yếu, không nỡ nhận tiền tài của nhà nghèo khổ.
Lưu lão đạo làm người quả thật tốt, tiếc là...
Lý Trường An nhìn lão đạo, nói đầy thâm ý: “Sư phụ, chúng ta không còn lộ phí rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương