Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 8: Ủng Hộ (2)

Trước Sau

break

Dượng đang yên đang lành bỗng dưng “trúng đạn”, khẽ nháy mắt với vợ, lầm bầm: “Chẳng phải lúc trước bà cũng bảo tên này hay sao?”

Hạ Vân Anh gắt: “Tôi làm sao biết được nó càng lớn càng đổ đốn thế này!”

Mạnh Tự Cường đã quá quen với những lời mắng mỏ của mẹ nên chẳng để tâm, cậu ta gõ gõ xuống bàn: “Mẹ, mẹ à, đang nói chuyện của anh họ mà!”

Hạ Vân Anh lườm con trai một cái, rồi quay sang cháu trai với vẻ mặt ôn tồn: “Về nhà cũng tốt, gần nhà có gì còn bảo ban nhau, lại còn tiện bề qua lại thăm nom bà ngoại.”

Bà ngoại nãy giờ vẫn ngơ ngác, nghe nhắc đến mình liền hỏi: “Mọi người nói gì đấy? Thuê mướn gì, nhà cửa gì, chẳng phải Dương Dương đang ở nhà rồi sao?”

Hạ Vân Anh giải thích: “Vâng, Dương Dương tốt nghiệp rồi mẹ ạ, chúng con bảo nó về đây làm việc, để lúc nào rảnh là nó lại sang thăm mẹ ngay.”

Bà ngoại thắc mắc: “Chẳng phải Dương Dương sắp vào đại học sao?”

Hạ Dương đáp: “Con tốt nghiệp đại học rồi bà ạ.”

Bà ngoại sửng sốt: “Tốt nghiệp bao giờ? Sao mẹ con không nói với bà? Mẹ con đâu rồi?”

Lại một vòng luẩn quân bắt đầu, Mạnh Tự Tuệ mệt mỏi thở dài. Cô biết ngay mà, cứ hễ biểu ca về là bà ngoại kiểu gì cũng phải hỏi đi hỏi lại mười lần xem dì hai đang ở đâu.

Bữa tối ồn ào nhưng ấm cúng kết thúc, cả nhà đã đạt được đồng thuận, nhiệt liệt hoan nghênh Hạ Dương nghỉ việc về quê khởi nghiệp làm ông chủ. Thậm chí, họ còn bàn xong cả mặt hàng kinh doanh - một tiệm tạp hóa nhỏ kết hợp bán trái cây.

Về nguồn hàng và kênh phân phối, Hạ Dương hoàn toàn mù tịt, nhưng nhờ có gia đình làm chỗ dựa nên mọi chuyện đều ổn thỏa. 

Dì đã mở cửa hàng trái cây hơn mười năm, dượng thì lái taxi hơn hai mươi năm, quan hệ rộng khắp. Từ việc nhập hàng ở đâu, lấy loại nào, bày biện kệ hàng ra sao, bán giá thế nào, anh đều không phải lo nghĩ.

Hạ Dương chỉ việc quay lại xử lý nốt công việc hiện tại, thuận lợi xin nghỉ rồi về tiếp quản cửa hàng là xong. Các khâu chuẩn bị ban đầu, thậm chí Mạnh Tự Cường còn xông xáo làm nhiều việc hơn cả anh.

Đêm đó, Hạ Dương và Mạnh Tự Cường lại nằm chung một giường như hồi nhỏ. Đại Cường còn an ủi anh: “Em từng làm thêm ở cửa hàng tiện lợi rồi, xếp hàng, tính tiền, chạy chương trình em đều rành hết, anh cứ yên tâm giao cho em!”

Hạ Dương vừa buồn cười vừa cảm động, thầm nghĩ: [Mình có vô dụng quá không nhỉ, khi mà cả em trai lẫn em gái đều luôn tìm mọi cách lo lắng cho mình như vậy.]

Hai anh em vừa chơi game vừa tán dóc cho đến tận mười một giờ rưỡi, khi dượng gõ cửa giục đi ngủ mới thôi. Hạ Dương rúc mình trong chăn, lắng nghe tiếng máy điều hòa rì rầm. 

Đây là lần đầu tiên kể từ khi đi làm, anh được đi ngủ trước mười hai giờ đêm. Chăn bông ấm áp, mang theo một mùi hương khiến lòng người bình lặng.

Đó là mùi vị của gia đình. Hạ Dương hít một hơi sâu, rồi chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Ở bên kia, Hạ Vân Anh lại trằn trọc mãi không ngủ được.

Mạnh Quảng Hoành hỏi: “Mấy giờ rồi còn không ngủ đi?”

Hạ Vân Anh không những không ngủ mà còn bật dậy: “Ông bảo Dương Dương về trấn mình buôn bán liệu có ổn không?”

Mạnh Quảng Hoành đáp: “Sao lại không ổn? Thằng bé chỉ hơi hướng nội một chút thôi, bà làm như nó ngốc lắm không bằng. Chẳng phải nó tự thi đỗ đại học rồi tự tìm được việc đó sao? Mở cái siêu thị nhỏ có khó gì đâu, mình lo giúp nó khâu nhập hàng là được. Hay là sau này tôi không chạy tuyến ga tàu nữa, chuyển sang chạy mạn khu di tích, ngày nào cũng ghé qua cửa hàng xem sao.”

Hạ Vân Anh thở dài: “Tôi không lo chuyện đó, Dương Dương không làm được thì còn có thằng Cường.”

Con trai mình thế nào bà hiểu rõ, tuy học hành không tới đâu, tính tình có chút lười biếng, nhưng việc đối nhân xử thế thì không thành vấn đề, lại còn hoạt bát từ nhỏ, vừa hay bù trừ cho tính cách của Hạ Dương.

Mạnh Quảng Hoành hỏi tiếp: “Thế bà còn lo cái gì?”

Hạ Vân Anh ngập ngừng: “Tôi chỉ sợ... nó vừa về, hàng xóm láng giềng lại nhắc lại chuyện của vợ chồng chị tôi...”

Nghe đến đây, Mạnh Quảng Hoành cũng lặng người.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương