Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 7: Ủng Hộ (1)

Trước Sau

break

Hạ Dương cũng cứng đờ người, vẫn giữ nguyên tư thế bưng bát cơm, đôi mắt hết liếc trái lại ngó phải, khẽ khàng hỏi: “Có chuyện gì vậy ạ?”

“Không có gì, không có gì đâu.” Dì vội vàng gắp miếng thức ăn để che giấu sự bối rối, chẳng kịp nhìn mà gắp trúng ngay miếng ớt đỏ chót.

Mạnh Tự Tuệ là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên: “Chỉ là tụi em thấy hơi bất ngờ thôi.”

Hạ Dương thắc mắc: “Bất ngờ?”

Mạnh Tự Cường bồi thêm: “Quá bất ngờ luôn ấy chứ. Anh, hay là ở ngoài đó anh gặp chuyện gì rồi? Không lẽ là đắc tội với đại ca nào!”

Chưa kịp dứt lời, cả hai mẹ con cùng lúc dẫm mạnh vào chân cậu ta.

Hạ Vân Anh mắng: “Cái miệng chó không mọc được ngà voi.”

Mạnh Tự Tuệ cũng lườm nguýt: “Không biết nói gì thì ngậm miệng lại.”

Hạ Vân Anh tiếp lời: “Mày tưởng anh mày cũng giống như mày đấy à?”

Mạnh Tự Cường ấm ức ra mặt.

Hạ Dương khẽ mỉm cười: “Thật ra, con chỉ cảm thấy ở ngoài đó cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, lại còn xa nhà quá...”

“Cũng đúng thôi, giờ không giống như thời bọn ta ngày trước, công việc khó khăn lắm,” dượng đáp lời, “Lão Lý ở đội xe dượng đấy, con trai lão một năm thay ba công việc, chẳng chỗ nào ra hồn, dượng thấy sắp tới chắc lại nhảy việc tiếp. Còn con gái lão Triệu, học trường danh giá hẳn hoi mà khổ sở không chịu được, ngày nào cũng tăng ca, con bé mới tí tuổi đầu mà quầng thâm mắt rõ to, vợ chồng lão Triệu xót con đến thắt cả ruột. Dượng thấy Dương Dương cũng vậy, gầy rộc cả đi thế kia.”

“Hồi con mới tốt nghiệp dì đã bảo rồi, không ổn thì cứ về nhà. Nhà mình thiếu gì cửa hàng đâu, người ta thuê mặt bằng của mình còn kiếm được tiền, huống hồ mình tự làm, không mất tiền thuê nhà thì lo gì không có miếng cơm ăn? Tại con cứ khăng khăng bảo bạn bè con đều ở lại thành phố lớn, người trẻ ai chẳng muốn bám trụ lại đó phát triển, sợ gọi con về con lại không cam lòng.”

“Giờ thì hay rồi, Dương Dương tự mình muốn về, chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ ý kiến của dì vẫn là đúng nhất, phải không Dương Dương? Ở ngoài kia chịu khổ cực chỉ được cái vẻ ngoài hào nhoáng thôi, mình sống cho mình chứ có sống cho thiên hạ xem đâu. Đi làm thuê cho ai mà chẳng là làm, chi bằng về tự làm chủ cho chính mình.”

Mạnh Tự Cường lập tức hưởng ứng: “Đúng! Bố nói chí phải! Anh Dương tính tình hiền lành thế này, ở ngoài chắc chắn bị bắt nạt, người hiền thì bị người khinh, thà mình tự làm ông chủ cho sướng.”

Cậu ta quay sang túm lấy tay Hạ Dương: “Anh ơi, hay là em làm cùng anh nhé? Anh thuê em đi, một tháng trả em hai ngàn rưỡi là được, ba tháng đầu em làm không công luôn. Anh em mình đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn, được không anh?”

Hạ Dương nhất thời vẫn chưa thích nghi kịp với sự thay đổi chóng mặt này. Anh vốn tưởng đây là chuyện trọng đại, đã chuẩn bị sẵn tinh thần để thuyết phục dì lâu dài, thế mà sao mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ như đã định đoạt xong xuôi thế này?

Thấy Hạ Dương im lặng, Mạnh Tự Tuệ lên tiếng kháy khịa anh trai: “Anh tự tìm không được việc thì đừng có mà bám đuôi người khác. Anh Dương không có nghĩa vụ phải bỏ tiền ra nuôi anh đâu, nhìn anh xem có đáng giá hai ngàn rưỡi không?”

Mạnh Tự Cường cãi lại: “Sao lại không đáng? Anh đi phỏng vấn người ta trả hẳn hai ngàn rưỡi đấy nhé.”

Mạnh Tự Tuệ mỉa mai: “Thế sao người ta không nhận anh?”

Mạnh Tự Cường chống chế: “Tại anh không muốn tăng ca! Một tháng nghỉ có bốn ngày, có là chó anh cũng không thèm làm. Anh Dương ơi, anh cứu em với, trước khi kiếm được tiền anh chỉ cần nuôi cơm em ba bữa là được, em không cần lương cũng hành, chỉ cần anh đóng dấu vào bản thỏa thuận thực tập cho em là tốt lắm rồi.”

Hạ Dương bật cười: “Được rồi, được rồi, anh sẽ trả lương cho em, cũng sẽ đóng dấu cho em, yên tâm nhé.”

Hạ Vân Anh mắng con: “Lương lậu gì cái loại nó, chỉ giỏi chơi bời. Đi học thì lười biếng, thi được cái bằng cao đẳng, mà học cao đẳng cũng chẳng nên thân, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào game. Giờ đến lúc thực tập thì cuống cuồng lên vì không tìm được việc, đáng đời mày! Bố mày đặt tên là Tự Cường với hy vọng mày tự lập tự cường, kết quả thì sao, Mạnh Tự Cường, mày đang nằm mơ để tự cường đấy à?”


break
Trước Sau

Báo lỗi chương