Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 43: Ngô nếp (1)

Trước Sau

break

Vứt hết, vứt hết cho rảnh nợ.

Sau khi đem rác đến điểm tập kết của thị trấn, Hạ Dương cảm thấy cả người nhẹ nhõm, sảng khoái hẳn ra. Hôm nay nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, không thể để loạn cào cào như đêm qua được.

Vứt rác xong về nhà trời cũng vừa hửng sáng. Hạ Dương lấy túi đựng một nửa số đồ ăn vặt không mang đi được hôm qua. 

Bánh quy thì vẫn ổn, để qua đêm vẫn ăn tốt. Chỉ tiếc cho đống xúc xích nướng kia, nằm dưới đất cả đêm thì dù thế nào cũng không bán được nữa. 

Hạ Dương cũng cho chúng vào túi, tạm thời cất vào tủ lạnh. Nếu không hỏng thì để sau này anh tự ăn vậy.

Thu dọn xong xuôi mới có sáu giờ, Hạ Dương vội vàng lăn ra giường ngủ bù. Làm việc liên tục ba đêm hai ngày, anh đã mệt đến mức bắt đầu thấy chóng mặt, ù tai rồi. 

Hạ Dương ngủ mê mệt một mạch đến tận trưa, lúc tỉnh dậy bị ánh nắng gắt gao làm cho giật mình nhảy dựng lên.

Anh vội vàng xỏ giày chạy ra tiệm, thấy Mạnh Tự Cường đang thu tiền. Trái cây cũng đã được đóng hộp, xếp ngay ngắn thành từng hàng trong cửa hàng.

Mạnh Tự Cường thấy anh thì reo lên: "Anh tỉnh rồi à, trưa nay mình ăn gì đây?"

Hạ Dương đáp: "Ăn gì cũng được. Em đến từ bao giờ thế? Sao không gọi anh dậy?"

Mạnh Tự Cường cười hì hì: "Em đến từ bảy giờ rưỡi rồi, thấy anh ngủ ngon quá nên không nỡ gọi."

Hạ Dương thấy hối lỗi: "Chỗ trái cây này đều là em cắt à?"

"Làm sao mà em làm hết được. Tối qua em bảo trái cây cắt sẵn dễ bán, nên sáng sớm nay bố mẹ em dậy từ sớm cắt giúp mình hai thùng mang qua đấy. Đây này, mẹ em sợ không tươi nên còn lót đá vào thùng xốp để giữ lạnh, bán gần hết rồi anh ơi. Anh ra thu tiền đi để em đi lấy thêm hàng."

Hạ Dương nhìn theo hướng cậu ta chỉ, thấy mấy thùng xốp xếp chồng dưới kệ trái cây. Nhìn cảnh đó, mắt Hạ Dương bỗng thấy cay cay. 

Đi làm xa nhà gần một năm trời, anh suýt nữa đã quên mất cảm giác có người thân để dựa dẫm là thế nào. 

Anh cúi đầu nén giọt nước mắt chực trào, đi tới thay Mạnh Tự Cường tính tiền.

Mạnh Tự Cường vui vẻ nhường quầy cho anh. So với việc ngồi một chỗ thu tiền, cậu ta thích được chạy đi chạy lại trong quán và ngoài phố làm việc hơn.

"Mình ăn mì cay thành đô nhé? Lâu rồi không ăn, em đi mua về rồi thêm mỗi người quả trứng vịt trà nữa."

Hạ Dương gật đầu: "Được."

"Thế em đi mua đây. Đúng rồi, sáng nay có người mang máy in đến, em bảo họ lắp ở đây này." 

Mạnh Tự Cường chỉ vào phía góc trong của quầy thu ngân. "Mực lắp xong rồi, cũng kết nối với máy tính rồi, em in thử thấy nét lắm."

Hạ Dương ngớ người: "Chẳng phải gửi chuyển phát nhanh sao?"

Mạnh Tự Cường giải thích: "Không, là một anh lớn trong thành phố mình, nhân tiện chở con đi chơi khu di tích nên mang qua giúp luôn."

Thảo nào hôm qua lúc mua máy, đối phương thấy địa chỉ nhận hàng liền hỏi khu di tích đã mở cửa chưa. Hạ Dương mừng rỡ, lại gần sờ sờ ngắm nghía. 

Cái máy in gia đình nhỏ gọn, trông xinh xắn hơn nhiều so với mấy cái thùng sắt to đùng ở công ty cũ. Chỉ để in ảnh và vài thứ lặt vặt trong tiệm thì thế này là quá đủ rồi.

Lúc Mạnh Tự Cường mua mì về, hai anh em vừa ăn vừa hí hoáy nghiên cứu. Đầu tiên là in mấy dòng: "Trái cây 6 tệ một hộp", "Ngô 3 tệ, trứng vịt trà 1.5 tệ", "Xúc xích nướng 5 tệ 2 cái". 

Chữ in đậm, cỡ lớn, căn giữa, đơn giản và trực quan.

Mạnh Tự Cường cầm tờ giấy A4 mới ra lò dán 
lên cánh cửa gỗ dày nặng có tuổi đời cả trăm năm của nhà họ, đắc ý vô cùng: "Sau này mình tự in quảng cáo, in nhãn dán, à đúng rồi, in cả đề thi cho Tuệ Tuệ nữa! Cho nó làm mệt nghỉ luôn!"

Tiện lợi thật sự! Anh chủ bán máy in cũng vì in bài tập cho con nên mới mua loại này.

Đúng lúc giữa trưa, quảng cáo vừa dán lên đã có khách ghé thăm. Đang giờ cơm nên đâu đâu cũng đông nghịt, quán nào cũng phải xếp hàng. 

Những du khách không muốn chờ đợi hoặc chê đồ ăn vặt đắt đỏ, vừa thấy giá ngô và xúc xích là vào mua ngay, doanh số trái cây thập cẩm cũng rất khá.

Mạnh Tự Cường lẩm bẩm: "Lạ nhỉ, đêm qua ngô, trứng với xúc xích đều thừa mà sáng nay lại sạch sành sanh, chẳng lẽ có người chín giờ đêm còn chưa được ăn cơm sao?"

Hạ Dương ho sặc sụa: "Khụ... ừ thì... có một đoàn khách..."

Mạnh Tự Cường lẩm bẩm: "Ồ, thế thì xem ra buổi tối không nên đóng cửa sớm quá."

Hạ Dương vội phản bác: "Không!! Không không không! Cứ đúng giờ mà nghỉ."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương