Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 42: Quét Dọn (4)

Trước Sau

break

Anh tiện tay nhặt một nắm cỏ khô, túm lại thành một cái chổi nhỏ rồi quét vài cái xuống đất: "Đây gọi là quét dọn."

Sau đó anh chỉ vào phần sàn nhà vừa được quét xong: "Quét xong rồi thì sẽ sạch sẽ."

"Ồ!"

Nhưng mọi người lại nảy ra thắc mắc mới: "Tại sao lại phải quét dọn?"

"Ở đây sạch mà."

"Có thấy phân hay sâu bọ gì đâu, cũng chẳng có mùi hôi thối."

Hạ Dương: "???"

Cái đầu nhỏ của anh vừa trải qua một cú sốc văn hóa cực lớn. Cái gì cơ?!

"Không phải cứ có mùi thối mới phải quét, ở đây toàn là đất cát..."

Đám dân bản địa lại bắt đầu lầm bầm: "Đất cát á? Ngài muốn quét dọn đất cát sao?"

"Tại sao lại phải quét đất?"

Cả cái vùng hoang dã này chỗ nào chẳng là đất. Làm gì có chỗ nào không có đất đâu?

"Tôi thấy ngồi thế này ổn mà."

"Đúng đấy, đúng đấy, không có phân là sạch rồi."

"Tôi thích đất."

"Tôi cũng thích đất, chúng tôi sống trong hang ngầm toàn là đất thôi."

Huống hồ đây cũng chẳng phải là sào huyệt của họ, việc gì phải đi quét dọn vệ sinh cho người khác chứ? Họ không thể hiểu nổi cái yêu cầu kỳ quặc này của Hạ Dương nên đồng thanh phản đối.

Hạ Dương: "..."

Thôi được rồi.

Hạ Dương tung chiêu cuối: "Nhưng mà ai quét sạch sẽ thì chỗ đồ này sẽ thuộc về người đó."

Tất cả: "..."

Một lát sau, một gã có cái đuôi vừa dài vừa xù xì ngập ngừng một chút rồi dùng đuôi quẹt quẹt đống đất trên sàn: "Như thế này à?"

Hạ Dương: "Đúng rồi!"

Ngay lập tức, cả căn phòng đầy những cái đuôi bắt đầu vẫy loạn xạ. Nhưng những cư dân chưa bao giờ có khái niệm quét rác mà lại cùng nhau vung vẩy đuôi thì kết quả đúng là một thảm họa. 

Đứa này vừa quét xong thì đứa bên cạnh lại quạt đất sang, đứa bên cạnh quét xong thì đứa bên cạnh nữa lại hất bụi tới. Đứa đuôi dài thì quất trúng đứa đuôi ngắn, đứa to xác thì hất văng cả đứa nhỏ con.

Trong phút chốc, cả căn phòng bụi bay mù mịt, tầm nhìn giảm xuống số không.

"Khụ khụ khụ!"

"Hắt xì! Hắt xì!"

Bản thân Hạ Dương cũng hắt hơi liên tục, anh phải bịt mũi hét lên: "Thôi đừng quét nữa!"

Cuối cùng, Hạ Dương ngồi bệt trên một khoảng đất trống mà các cư dân bản địa vừa hợp lực "làm sạch" giúp anh theo kiểu "không hiểu nhưng vẫn chiều lòng", rồi bắt đầu tiến hành giao dịch.

Nhưng trong đầu anh lúc này chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất: [Mình phải mang giẻ lau! Ngày mai nhất định mình phải mang giẻ lau sang đây!!!]

​Buổi sáng, Hạ Dương trở về nhà với tâm trạng đầy buồn bực.

​Tiếp sau đó lại là điệp khúc tắm rửa và giặt giũ vào sáng sớm. 

Lần này giặt xong, anh lục lọi tìm hai chiếc áo cũ bằng cotton thấm hút tốt, cắt thành giẻ lau rồi nhét vào thùng giấy, sau đó giấu chiếc rương kỹ dưới gầm giường. 

Xong xuôi, anh mới ra tiệm dọn dẹp đống hỗn độn tối qua để lại.

​May mắn là ở thế giới này có túi nilon, rác rưởi còn lại vẫn nằm yên trong túi, những thứ tối qua không mang đi được vẫn còn nguyên trong hộp nhỏ. Chẳng biết cái logic xuyên không này rốt cuộc là thế nào nữa.

​Lần này anh đã thành công xách túi rác lên mà không bị "tấn công" lần thứ hai. Hạ Dương xách cái túi nhẹ bẫng đi được vài bước, do dự một chút rồi lại nhặt mấy miếng vỏ dưa hấu lớn, còn tươi ra, đem trải trong sân phơi nắng. 

Anh thấy đám dân bản địa nhỏ bé ở dị thế giới kia có vẻ rất thích ăn vỏ dưa hấu. Cứ ủ trong túi thì dễ hỏng, phơi khô bớt nước chắc họ cũng không ngại đâu nhỉ?

Còn lại mấy thứ khác, Hạ Dương đem vứt hết. Ít nhất thì vỏ dưa hấu là thứ duy nhất anh còn thấy "có thể chấp nhận được".

Bà ngoại anh từng kể hồi trẻ bà còn dùng vỏ dưa hấu để làm món ăn nữa. Bỏ đi cũng phí, nếu họ thích ăn thì coi như là không lãng phí vậy. 

Còn về vỏ thanh long hay vỏ chuối, Hạ Dương thật sự không hiểu nổi đám dân bản địa lớn nhỏ bên kia làm sao mà nuốt trôi được.

Tác giả có lời muốn nói:

Đám dân bản địa: Sinh vật dị thế giới đúng là làm màu.

Đám động vật nhỏ: Đừng có mà vơ đũa cả nắm, làm màu rõ ràng chỉ có con người thôi!

Ngoài ra, sao lại có người thật sự đăng ký đi làm lao động khổ sai thế kia? Các tình yêu ơi, chuyện này là sao vậy cà?


break
Trước Sau

Báo lỗi chương