Cậu ta tìm thấy mấy túi hương thảo đã đóng gói sẵn ở quầy thu ngân: "Đúng rồi, cái đơn đặt trái cây anh gửi cho mẹ em chưa?"
"Gửi rồi, anh đưa em thêm một bản nữa này." Hạ Dương đặt cái thùng xuống, xé tờ giấy ghi chép từ cuốn sổ tay đưa cho Mạnh Tự Cường.
Họ không ngờ lượng khách du lịch lại đông đến thế, doanh số trái cây vượt xa mong đợi nên tối nay phải đặt thêm hàng, chủng loại cũng phong phú hơn.
Sáng mai cần dùng đơn mới này để đối soát với tài xế giao hàng. Dì nhỏ không quen xem đơn trên điện thoại, Mạnh Tự Cường cầm bản viết tay của Hạ Dương về thì em gái Mạnh Tự Tuệ sẽ không cần phải chép lại giúp mẹ nữa.
Mạnh Tự Cường liếc sơ qua rồi khen ngợi: "Viết rõ ràng thật đấy, chữ anh đẹp hơn hẳn cái chữ như gà bới của con bé Tuệ."
Hạ Dương giục: "Không kịp xe bây giờ!!"
Mạnh Tự Cường cầm tờ giấy lại chạy đi như bay.
Hạ Dương chỉ biết lắc đầu, rõ ràng chữ của ba anh em đều là do mẹ anh dạy, chỉ có mỗi Mạnh Cường là cái mông không chịu ngồi yên để luyện chữ, thế mà còn chẳng biết xấu hổ đi chê em gái.
Nhìn đồng hồ, anh cũng phải khẩn trương chuẩn bị. Lục thùng lớn, bới thùng nhỏ, lồng hộp giấy này vào hộp giấy kia, tháo bao bì, sắp xếp đồ đạc...
Hạ Dương cuống đến mức mồ hôi vã ra như tắm.
[Lắm túi đóng gói thế này làm gì không biết? Thật là chẳng bảo vệ môi trường tí nào!]
Đã hơn tám giờ năm mươi rồi mà anh còn chưa đóng cửa tiệm. Hạ Dương vội vàng bê cái ghế dài nghỉ chân và bảng giá ở trước cửa vào trong rồi khóa cửa lại.
Lúc này anh mới phát hiện máy nướng xúc xích vẫn chưa tắt, nồi ngô với trứng vịt trà cũng chưa cất vào tủ lạnh.
Hạ Dương cuống cuồng cả chân tay. Trong tình thế cấp bách, anh lao vào bếp lấy hai cái chậu inox nhỏ, đổ hai hộp trái cây chưa bán hết cùng với ngô và trứng vịt trà vào đó.
[Mang đi, mang đi hết.]
Vẫn còn rác chưa đổ! Hạ Dương ngắt nguồn điện cái nồi nấu, rồi vội vàng xách túi rác đựng vỏ trái cây định chạy ra cửa sau vòng ra ngoài đổ. Chẳng ngờ anh vừa nhấc cái túi lên thì cảm giác xuyên không đột ngột ập đến mà không hề báo trước.
Túi nilon biến mất, tay Hạ Dương hẫng một cái, và rồi một tiếng "ào" vang lên, cả túi vỏ trái cây đổ tung tóe đầy đất.
Hạ Dương đứng ngơ ngác giữa một "sân khấu" rực rỡ sắc màu của đủ loại vỏ trái cây: vỏ dưa hấu, vỏ dưa lưới, vỏ chuối, vỏ kiwi, vỏ thanh long...
Bên cạnh đó là một cái thùng giấy và hai cái chậu inox rơi lăn lóc, khiến đống đồ ăn vặt, trái cây miếng, ngô và trứng vịt trà lăn lộn giữa đống rác rưởi kia.
Cảnh tượng muôn màu muôn vẻ, rực rỡ vô cùng, nhưng chẳng màu nào "đẹp" bằng sắc mặt của Hạ Dương lúc này.
Mặt anh hết trắng lại hồng, hồng chán lại chuyển sang xanh, xanh rồi lại tái mét, trong đầu như có mười vạn con lạc đà chạy loạn xạ. Giữa mùi thơm nồng nặc của trái cây, tâm trạng Hạ Dương chỉ còn lại duy nhất một âm thanh gào thét:
[Aaaa!!]
[Aaaaa!!!]
[Aaaaaaaa!!!]
[Để anh chết đi cho xong!!!]
Trong căn nhà nhỏ, những cư dân bản địa "cũ" lẫn "mới" với đủ mọi hình dáng cao thấp mập ốm đang xôn xao bàn tán xem tối nay Hạ Dương sẽ mang đến thứ gì, thì bỗng nhiên một tiếng "ầm" vang lên khiến tất cả đều ngơ ngác.
"A!"
"Tới rồi!"
"Oa! Nhiều đồ quá!"
Họ theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, không hề bị nứt hay thủng lỗ nào. Quả không hổ danh là khe hở không gian, thật kỳ diệu!
Một người mới lần đầu đến lễ phép lên tiếng: "Ngài chính là người đến từ dị thế giới..."
Nhưng đám người quen đã tham dự bữa tiệc tối qua thì gào lên: "Ngài Không Muốn Nói Chuyện ơi, có thể khai tiệc được chưa?"
Hạ Dương: "..."
Lúc này, Ngài Không Muốn Nói Chuyện thật sự là đặc biệt không muốn mở miệng tí nào. Anh sống trên đời hơn hai mươi năm, cao lớn chừng này rồi mà chưa bao giờ gặp phải tình huống "xấu hổ muốn độn thổ" như lúc này.
Hạ Dương lấy tay che mặt: "Ăn đi... không phải, đợi đã!"