Mạnh Tự Cường vẫn lỳ: "Thì em ngủ lại đây luôn, cũng đâu có thiếu chăn màn. Không có sự đồng ý của dì thì em không đời nào để anh chạm vào dao đâu."
Anh chàng streamer thấy vậy liền tiến lại gần: "Chào soái ca, khay trái cây bán thế nào đấy?"
Hai người cùng ngẩng lên, vừa thấy ống kính điện thoại, Hạ Dương đã "vèo" một cái lẩn mất tích: "Dọn hàng rồi!"
Mạnh Tự Cường thì ngược lại hoàn toàn, cậu ta tươi cười: "Sáu tệ một hộp! Một nửa là dưa hấu, chỗ còn lại muốn lấy quả gì thì tùy chọn, có gì trên sạp là chọn được hết!"
Cậu ta còn ghé sát màn hình chào hỏi:
"Chào mừng mọi người đến du lịch! Mọi người cứ tìm đúng bảng hiệu "Cửa hàng tiện lợi Tiểu Hạ" nhé, đến đây tôi mời ăn trái cây. Cái gì cơ? "Bảo anh đẹp trai vừa chạy ra bán hàng đi" á? Không được đâu, anh đó là ông chủ, anh ấy không nghe lời tôi đâu. Có những loại quả gì á? Để tôi dẫn mọi người vào xem, muốn ăn gì cứ chọn thoải mái."
Trong khi đó, phía sau hậu trường, Hạ Dương đang nhìn đồng hồ với vẻ mặt tuyệt vọng: [Làm ơn đi! Nghỉ làm đi mà!]
Cố tình Mạnh Tự Cường vừa gọi, trên đường lại có thêm mấy khách du lịch bước vào quán.
Thanh bình luận lúc này tràn ngập tiếng [ha ha ha], [càng đuổi càng muốn xem], [đã nói là nhiệt tình hiếu khách cơ mà].
Hạ Dương lo sốt vó, cuối cùng cũng kịp ứng phó xong đám khách hàng và anh chàng streamer trước tám giờ bốn mươi phút.
Nghe nói Mạnh Tự Cường phải đuổi theo chuyến xe buýt cuối cùng, anh chàng streamer cũng ngại không dám lôi kéo họ tương tác thêm nữa.
Dưới sự gợi ý của Mạnh Tự Cường, anh ta chuyển sang đi xem chương trình trình diễn ánh sáng buổi đêm.
Hạ Dương bắt đầu giúp Mạnh Tự Cường thu dọn đồ đạc, cậu ta liền mếu máo ra vẻ đau lòng: "Anh ơi, dù em biết anh muốn đóng cửa sớm để làm sáng tác, nhưng hồi anh ở nhà em, ngủ phòng em, lúc nào em cũng nhiệt liệt chào đón anh mà."
Hạ Dương: "..."
[Anh chẳng qua là sợ lát nữa mình đột nhiên biến mất, hoặc là cả hai đứa cùng biến mất một lúc thì em bị dọa cho khiếp vía thôi!]
Hạ Dương sốt ruột thúc giục: "Không phải em bảo phải về nhà lấy cái loa à?"
"Ờ đúng rồi!"
Mạnh Tự Cường mới sực nhớ ra.
Lúc trước cậu ta còn chê việc vừa thái trái cây vừa rao hàng quá lộn xộn, mà Hạ Dương thì khăng khăng không chịu ra cửa rao hộ, nên cậu ta mới nhớ ra nhà mình có một cái loa cầm tay loại ghi âm được, mang qua đây dùng cho ngày mai là vừa đẹp.
Nhưng mà: "Thế chỗ dưa hấu còn thừa này..."
Hạ Dương: "Để anh bán! Em cứ đi đi, anh bán thêm lát nữa."
Mạnh Tự Cường gật đầu: "Được, nhưng mà anh đừng có động vào dao đấy nhé. Chỗ còn lại cứ giảm giá bán tống bán tháo cho xong đi. Anh mà lại cắt vào tay nữa là mẹ em cầm dao chém em mất."
Chẳng qua là hồi đó anh trượt tay một cái lúc thái rau, không cẩn thận cứa vào ngón tay thôi mà? Chuyện từ tám đời mười kiếp nào rồi chứ!
Ai mà chẳng có vài "lịch sử đen tối" trong bếp cơ chứ? Hơn nữa vết thương bé tí tẹo, anh lại nhanh lành da, làm gì mà dì nhỏ phải nói quá lên như kiểu ngón tay anh sắp rụng tới nơi không bằng.
Dù Hạ Dương có nói thế nào, Mạnh Tự Cường cũng nhất quyết không cho anh chạm vào dao.
Cậu ta nhanh nhẹn thu dọn dao kéo mang vào bếp rửa sạch rồi cất kỹ, sau đó tháo găng tay chạy ra quầy cầm điện thoại: "Tám giờ bốn mươi rồi, anh ơi em đi nhé! Bán không hết thì anh tự xử đi nha."
Dứt lời, cậu ta chạy biến đi như một cơn gió.
Hạ Dương gọi với theo: "Nhìn đường đấy!"
Ba phút sau, Hạ Dương vừa mới bắt đầu chọn đồ muốn mang theo cho tối nay thì Mạnh Tự Cường lại như một cơn lốc xoáy lao ngược trở lại: "Suýt nữa thì quên, túi thơm!"
Tác giả có lời muốn nói:
Du khách: Làm gì có kiểu khách còn chưa đi mà chủ đã đòi đóng cửa tan làm? Khiếu nại!
Hạ Dương: Tôi sắp "bay màu" tới nơi rồi đây này! Ai không chịu đi mau là tôi bắt qua dị thế giới làm công không công cho hắc bang bây giờ!
Có ai muốn đi làm "lao động khổ sai" ở dị thế giới không nào? Giơ tay điểm danh cái coi!