Rất nhanh sau đó, mỗi người trong lều đều có một tấm, Hạ Dương chỉ còn lại mấy tấm in trên giấy thường. Kỳ lạ là bao bì nhựa thì không mang qua được, nhưng giấy ảnh lại thành công.
Hạ Dương không hiểu nguyên lý, nhưng thôi kệ, ngày mai anh sẽ mang thêm nhiều ảnh nữa! Chỉ cần khuếch tán được hình ảnh đến nhiều dân bản địa, cơ hội tìm thấy bố mẹ sẽ cao hơn. Sáng mai về nhà anh phải mua ngay cái máy in mới được.
Tuy nhiên, không phải ai cũng hứng thú với tranh ảnh. Với những kẻ đang đói thì tranh không ăn được làm sao hấp dẫn bằng mùi hương thức ăn đang lan tỏa. Chỉ sau vài phút hứng khởi ban đầu, tất cả lại đổ dồn ánh mắt vào thùng giấy. Ả A Tây nhân lúc Hạ Dương đi phát ảnh đã mò đến cạnh thùng lục lọi.
Không ăn thịt Hạ Dương là một chuyện, còn ăn đồ ăn anh mang đến lại là chuyện khác. Ả nhanh chóng lôi ra mấy cây xúc xích nướng. Đêm nay không có kẻ phá đám nào tranh giành, ả có thể ăn cho thỏa thích.
Đến khi Hạ Dương phát ảnh xong, ả A Tây đã ngồi xổm một góc xử đẹp ba cây xúc xích, bộ dạng vô cùng thỏa mãn.
Hạ Dương: "..."
Ả A Tây lười biếng vẫy vẫy tấm ảnh: "Ta sẽ giúp ngươi truyền tin."
Hạ Dương nghiến răng: "Vâng, cảm ơn cô." (Không chọc vào được, anh nhẫn!)
Các dân bản địa khác cũng bắt đầu rục rịch, nhưng vì không mạnh bằng ả A Tây lại thêm kiêng kị "ma pháp cao cấp" của Hạ Dương nên vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Họ nhìn ra được ma lực của Hạ Dương chỉ ngang ngửa Tộc Đoản Miệng hay Tộc Chuột, nhưng bù lại anh cao to, sức dài vai rộng, đánh nhau thật thì chưa biết ai thiệt đâu.
Cách sinh tồn của các tộc nhỏ yếu là nhạy bén và lẩn tránh. Đặc biệt đang là mùa Phong Thảo, thức ăn dồi dào thì cứ ăn nhiều, đẻ nhiều cho khỏe, tích trữ lương thực để đến mùa Bạch Phong còn có sức mà chống lại bọn cướp hang.
Huống hồ Hạ Dương nhìn giống Tộc Tinh Linh, lỡ anh có họ hàng Tinh Linh nào lợi hại thì sao? Quan trọng nhất là anh có thể khuân đồ ăn từ dị thế giới sang! Muốn phát triển lâu dài thì phải biết nhìn xa trông rộng.
Thế là, Tộc Chuột và Tộc Đuôi Xù cùng cử ra một đại diện để đàm phán với Hạ Dương. Vị đại diện trẻ tuổi đứng trịnh trọng trước mặt anh, bắt đầu lời chào theo đúng lễ nghi:
"Hỡi người phương xa đến từ khe hở thời không của dị thế giới mang dáng dấp của Tộc Tinh Linh đi tìm người thân, ta là Tháp Tháp thuộc Tộc Chuột, đại diện cho những thành viên Tộc Chuột hiếu khách, đoàn kết sống dưới hang đất và những thành viên Tộc Đuôi Xù cẩn trọng sống trong hốc cây, gửi lời chào đến ngài, hỏi thăm quý danh của ngài và mong muốn nhận được tình hữu nghị từ ngài."
Hạ Dương bị một tràng tiền tố dài dằng dặc làm cho choáng váng. Anh mất một lúc mới phản ứng kịp, vội vàng ngồi xổm xuống để nhìn thẳng vào vị đại diện Tộc Chuột vạm vỡ này: "Ngài hỏi tên tôi phải không?"
Tháp Tháp gật đầu.
Hạ Dương: "Tôi tên là Hạ Dương."
Tháp Tháp thân thiện hỏi tiếp: "Vậy chủng tộc của ngài là gì?"
Hạ Dương: "Nhân loại."
Tháp Tháp: "Chào ngài Hạ Dương thuộc chủng tộc Nhân Loại."
Hạ Dương: "..."
[Tuy không sai nhưng nghe cứ sai sai thế nào ấy.]
"Cứ gọi tôi là Hạ Dương được rồi. Tôi họ Hạ, tên Dương."
"Họ" nghĩa là gì? Tháp Tháp hơi lúng túng, thận trọng thử gọi: "Ngài Hạ?"
Hạ Dương: "Gọi thế cũng được."
Tháp Tháp quay lại nhìn đồng đội, lũ nhỏ xì xào: "Lạ quá!", "Phải gọi bằng tôn xưng chứ!", "Đúng đấy, gọi thế thất lễ chết đi được."
Hạ Dương: "...?"
Tháp Tháp cũng thấy kỳ, bèn trưng cầu ý kiến: "Gọi là Ngài Nhân Loại không được sao?"
Hạ Dương đầy đầu chấm hỏi: "Hả???"
Tháp Tháp nghiêm túc: "Hay là ta gọi ngài là Ngài Đến Từ Dị Thế Giới nhé, hoặc là Ngài Đến Từ Khe Hở Không Gian."
Hạ Dương: "..." (Thế còn quái đản hơn nữa!) "Không không, cứ gọi tôi là Hạ Dương đi."
Tháp Tháp: "Không được, sao chúng ta có thể gọi thẳng tên ngài như vậy, quá thất lễ."
Hạ Dương: "Vậy thì Ngài Hạ? Không thì gọi là Tiểu Hạ cũng được."
Lũ Tộc Chuột: "Tiểu Hạ là cái tên quái quỷ gì thế? Gọi bậy bạ ngài sẽ bị chê cười đấy."