Ả A Tây cầm xấp ảnh lật qua lật lại, đối với những bức hình này thì yêu thích không buông tay, nhưng trong lòng lại đầy rẫy nghi hoặc. Bốn con mắt của ả tranh nhau tìm góc độ để nhìn, ả giơ ảnh lên cao, xoay đủ hướng mà vẫn không tài nào hiểu nổi đây là loại ma pháp gì tạo ra.
Ả đảo mắt, đặt tấm ảnh xuống rồi nói với Hạ Dương: "Ngươi dạy ta loại ma pháp này đi, ta sẽ không ăn thịt ngươi nữa."
Ma pháp? Hạ Dương ngẩn người. Thôi thì cứ coi như khoa học cũng là một dạng ma pháp đi. Chẳng qua, loại ma pháp này làm khó anh quá, điện thoại có mang sang được đâu!
"Ách..." Hạ Dương lộ vẻ khó xử. Nếu mang được điện thoại sang thì anh chẳng ngại chụp cho ả vài tấm rồi đem về in ra tặng, khổ nỗi đồ điện tử không qua được cửa ải không gian. Nhưng nhìn ánh mắt nguy hiểm của ả A Tây, Hạ Dương nào dám nói thật. Anh gãi gãi mũi, chột dạ đáp: "Cái này... ma pháp cao cấp này tôi không biết." (Vật lý từ cấp hai đến cấp ba anh đều học không vào mà).
Ả A Tây gằn giọng: "Ngươi không biết?!"
Hạ Dương lập tức chữa cháy: "Nhưng tôi có thể học! Nếu cô giúp tôi tìm được cha mẹ, hoặc có thông tin về họ, tôi sẽ dạy cho cô!"
Ả A Tây nhìn anh đầy vẻ khinh bỉ lẫn hoài nghi: "Ma lực của ngươi yếu như sên, mà đòi học được ma pháp cao giai sao?"
Hạ Dương: "... Tôi... tôi có thể chép lại bí kíp pháp thuật cho cô."
Ả A Tây: "Chép lại?"
Hạ Dương: "Đúng thế! Tuyệt đối chi tiết, bảo đảm cô đọc là hiểu." (Chỉ cần ả không chê khó, từ nguyên lý thấu kính đến kỹ thuật in ấn, anh có thể mua đủ sách giáo khoa từ cấp hai đến tiến sĩ cho ả luôn).
Đồng tử của ả A Tây chấn động dữ dội. Hạ Dương thế mà có cả sách ma pháp! "Ngươi thật sự chép được?"
"Ừ."
Thật khó hiểu, một kẻ ma lực yếu ớt mà lại có thể chép được sách ma pháp sao? Chẳng lẽ trong bộ tộc của hắn có đại pháp sư lợi hại nào đó? Ả A Tây hồ nghi nhìn Hạ Dương. Cái bộ dạng này, diện mạo này, lại còn biết cả ma pháp cao giai và có sách ma pháp... Hắn chắc chắn có liên quan đến Tộc Tinh Linh!
Ả A Tây suy tính một hồi, cân nhắc lợi hại rồi quyết định trước khi làm rõ lai lịch của Hạ Dương thì cứ quan sát thêm đã. Ả hừ hừ hai tiếng, xem như chấp nhận đề nghị của anh, không đòi ăn thịt anh nữa: "Được rồi."
Hạ Dương thở phào nhẹ nhõm. Anh vội vàng thừa thắng xông lên, đem xấp ảnh nhỏ đã cắt sẵn chia cho từng cư dân bản địa trong căn lều: "Nào, ai có manh mối sẽ có hậu tạ. Phiền mọi người hỏi giúp tôi cả người thân bạn bè nữa nhé, cảm ơn, cảm ơn mọi người nhiều."
Một cô bé thuộc Tộc Chuột nhỏ thó nhìn tấm hình trong tay mình rồi nhìn sang tấm của bạn, thấy hình ảnh khác nhau bèn ngẩng đầu nhìn Hạ Dương: "Ta muốn hai tấm."
"Được chứ." Hạ Dương chọn một tấm ảnh in trên giấy bóng đưa cho cô bé: "Tấm này bền lắm."
Cô bé Tộc Chuột rụt rè gật đầu, rất vui sướng vì nhận được một bức tranh trang trí. Bích họa của Tộc Tinh Linh quá lớn cô bé không mang đi được, nhưng tấm này thì tuyệt quá! Vừa đẹp vừa nhẹ, mang về hang đặt cạnh hoa khô và hương thảo thì hết ý! Cô bé hớn hở chạy đi chia sẻ ý tưởng với tộc nhân.
Động tác phát ảnh của Hạ Dương bỗng khựng lại. Nhìn đám Tộc Chuột cao trung bình mười mấy centimet, tấm ảnh thẻ hai phân của anh chẳng phải chính là... kích cỡ bích họa sao? Cảm giác "xã hội tử" (xấu hổ muốn độn thổ) này ai thấu cho anh đây... Anh không dám tưởng tượng nếu bố mẹ biết chuyện, chắc sẽ phải đi từng nhà đòi lại ảnh quá.
Được truyền cảm hứng, đám sinh vật nhỏ nhiệt tình hẳn lên, nhao nhao đòi Hạ Dương cho loại giấy ảnh bền chắc. Cảm giác trơn láng, hoa văn tinh tế, xịn hơn hẳn mấy cái lá cây, quan trọng là nhìn đẹp xỉu! Hạ Dương nhắm mắt đưa chân: Phát hết!
Lũ nhỏ mãn nguyện ngắm nghía "bức họa" của mình. Điểm trừ duy nhất là tranh không vẽ Tộc Chuột hay Tộc Đuôi Xù. Nhưng nghĩ lại tranh không vẽ mấy gã hàng xóm đáng ghét, cũng không vẽ mấy tộc nhiều chân hay không chân gớm ghiếc, tụi nó lập tức thấy cân bằng ngay. Thôi thì Tinh Linh cũng được, Tinh Linh đẹp mà!