Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 16: Thú Cưng (1)

Trước Sau

break

“Ngân Long thực sự đã ngủ say rồi sao?” Gã người chim đang đánh nhau vội vàng hỏi, giọng điệu trở nên dồn dập.

Kẻ cao lớn đáp: “Không sai, khắp lãnh địa Hồng Long đều đang đồn đại như thế. Mấy ngày trước, Ngân Long và Hồng Long giao tranh tại biên giới đầm lầy Ando để tranh giành địa bàn. Họ đánh nhau suốt ba ngày ba đêm, san phẳng cả dãy núi Peya, lưỡng bại câu thương. Giờ cả hai đều đã rút về địa cung trong lâu đài để ngủ đông rồi.”

“Con Chuột Nhỏ” không ngừng gật đầu. Họ là những cư dân bản địa sinh sống ven lãnh địa Ngân Long. Mấy ngày trước khi hai vị lãnh chúa khai chiến, tiếng gầm rú rung trời chuyển đất, ma pháp bùng nổ, biển lửa ngút trời khiến đầm lầy Ando cháy trụi một mảng lớn. Đêm khuya mà bầu trời đỏ rực như máu, làm họ sợ đến mức chẳng dám chui ra khỏi hang.

Cũng chính vì lương thực dự trữ đã cạn sạch, họ mới buộc phải tháo chạy đến khu rừng hoang hẻo lánh xa xôi này để kiếm ăn, rồi tình cờ phát hiện ra căn lều di tích tinh linh có đồ ăn rơi xuống này.

Những kẻ khác nghe xong thì mắt đỏ rực lên. Cả gã “Bành Bành” đang giương cung bạt kiếm lẫn gã người chim nóng nảy đều ngay lập tức lộ vẻ khao khát.

“Ngân Long thực sự ngủ đông rồi!”

“Nghe nói Hồng Long đã xé nát một cánh tay của Ngân Long, còn Ngân Long thì vặt mất một nửa cánh của Hồng Long. Nếu mùa Bạch Phong chưa tới, bọn họ chắc chắn sẽ không tỉnh lại đâu!”

Thế thì tốt quá rồi!

Nghĩ đến những mạch khoáng thạch ma pháp phong phú tại lãnh địa Ngân Long và vùng hoang dã phương Bắc, không ai có thể che giấu nổi sự phấn khích.

Hạ Dương cuối cùng cũng nghe thủng câu chuyện. Hóa ra mục tiêu chính của bọn họ là đá ma pháp. Nhưng mà mùa Bạch  là cái gì nhỉ? Hạ Dương thắc mắc nhưng chẳng dám mở miệng hỏi.

Ngược lại, Kẻ cao lớn mới vào cửa vẫn luôn dồn sự chú ý vào Hạ Dương. Nhận nhầm người rồi nhưng hắn vẫn tiếp tục đưa ra lời mời: “Nếu cậu sẵn lòng đi cùng, đá ma pháp tôi khai thác được có thể chia cho cậu một nửa.”

Những kẻ khác cũng đồng loạt nhìn về phía Hạ Dương. Họ chằm chằm quan sát anh, lại bắt đầu nghi ngờ không biết có phải Hạ Dương đang lừa họ khi bảo mình không phải tinh linh hay không.

Hạ Dương bị nhìn đến mức sởn gai ốc. Dù không biết đá ma pháp cụ thể là cái thứ gì hay có tác dụng ra sao, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến anh chứ?

Đùa à, thừa dịp rồng ngủ để đi trộm quặng? Vạn nhất rồng nó tỉnh dậy thì sao? Hạ Dương vội vàng lên tiếng từ chối. Phải thượng tôn pháp luật thì mới bảo toàn được mạng sống chứ! Anh đâu phải tinh linh gì cho cam, một chút ma pháp cũng không biết, chẳng có thuộc tính cộng thêm nào, chỉ là một nhân loại “máu giấy” đến cái túi quà tân thủ cũng chẳng có đây này!

Hạ Dương xua tay: “Không không không, ngài hiểu lầm rồi. Tôi thật sự không phải tinh linh, thật đấy. Tôi là con người, bị rơi từ cái khe hở gì đó xuống đây thôi, bọn họ đều nhìn thấy mà!”

Kẻ cao lớn nhìn mọi người, những kẻ trong phòng đồng loạt gật đầu xác nhận.

“Tôi không biết đá ma pháp là gì, cũng chẳng có hứng thú với nó.” Hạ Dương vội vã rũ sạch quan hệ, giải thích rõ ràng mình không phải đối thủ cạnh tranh của họ. “Tôi vô tình rơi xuống đây thôi, cũng sẽ không tiết lộ thông tin về Ngân Long hay đá ma pháp cho bất kỳ ai đâu. Tôi chỉ muốn về nhà thôi, làm ơn cho hỏi các vị có biết cách nào để tôi quay về không?”

Thấy mọi người vẫn nửa tin nửa ngờ không đáp lại, Hạ Dương nhỏ giọng tung thêm mồi nhử: “Hình như tôi biết cách đưa đồ ăn đến đây. Chỉ cần giúp tôi về nhà, mỗi ngày tôi đều có thể cung cấp đồ ăn cho mọi người.”

Tên Đuôi Dài: “Ta chỉ nghe nói có đồ rơi từ khe hở không gian vào đây, chứ chưa nghe thấy cái gì rơi ngược ra ngoài bao giờ.”

Người chim: “Ừm... ta cũng chưa từng nghe qua...”


break
Trước Sau

Báo lỗi chương