Tên đuôi dài ngoe nguẩy cái đuôi, gật đầu: “Xem ra ngươi đúng là từ nơi khác tới thật.”
Hạ Dương: "..."
Bỗng nhiên anh lại thấy hơi nghi ngờ. Anh cảnh giác nhìn tên đuôi dài: “Thế còn ngươi...?”
“Ta ăn thịt!” Tên đuôi dài lộ rõ bộ mặt thật: “Trên người ngươi vẫn còn mùi đồ ăn khác, đưa cho ta thứ khác đi thì ta có thể không ăn ngươi.”
Đúng là nói nhảm nhí mà!
Hạ Dương chỉ mặc một chiếc áo thun và quần jean, túi quần chỉ có mỗi cái điện thoại, lấy đâu ra đồ ăn? Anh đào đâu ra đồ ăn cho nó bây giờ?
Hạ Dương đối diện với ánh mắt của tên đuôi dài, túm lấy vạt áo lên ngửi thử, thấp thoáng đúng là có chút mùi dầu mỡ thơm phức, chắc là lúc ăn tối bị dính vào.
Anh lén nhìn về phía cửa, hơi xa. Lại nhìn cái tầm vóc của tên đuôi dài cùng cái đuôi linh hoạt kia, anh cảm thấy tám phần mười là mình chạy không thoát.
Mà cho dù có chạy thắng tên đuôi dài thì vẫn còn mấy đứa kia nữa. Thậm chí có cắt đuôi được tất cả bọn chúng thì bên ngoài kia chẳng biết tình hình thế nào.
Hạ Dương buông vạt áo ra, hít một hơi thật sâu: “Trên người tôi không có đồ ăn, nhưng mà!”
Anh cao giọng, ngăn không cho tên đuôi dài ngắt lời: “Tôi biết làm đồ ăn!”
“Thật không?”
“Thật.” Hạ Dương thề thốt cam đoan. Lúc này tuyệt đối không thể thừa nhận trình độ nấu nướng của mình chỉ giới hạn ở việc nấu mì gói và xào cà chua với trứng.
Hạ Dương hơi chột dạ bổ sung thêm: “Nhưng mà phải có nguyên liệu.”
Tên đuôi dài hồ nghi nhìn anh: “Nguyên liệu gì?”
Lại một luồng gió mạnh quét qua chỗ họ, Hạ Dương vừa mở miệng là gió lạnh ùa vào, khiến anh ho sặc sụa.
Cỏ khô trong phòng bị thổi bay tứ tung, những viên Đá Phát Quang đóng vai trò bóng đèn lăn lóc khắp sàn.
Căn phòng lúc sáng lúc tối, Hạ Dương nhổ bãi cỏ khô vừa bị thổi vào miệng ra, dụi mắt thì chợt thấy ở phía trước, chỗ Đá Phát Quang chiếu tới, có một xiên xúc xích nướng.
Que tre của xiên xúc xích đó mắc kẹt vào khe hở trên sàn nhà, đang bị gió thổi cho lung lay sắp rụng.
Anh vừa định nhắc tên đuôi dài thì bất ngờ từ phía trên có hai cái móng vuốt nhỏ đen thui thò ra.
Một sinh vật nhỏ trông nửa giống sóc nửa giống khỉ từ trên trần nhà thò xuống, chộp lấy xiên xúc xích rồi chạy mất tăm vào bóng tối trên mái nhà.
Hạ Dương: "..."
Cái phòng này rốt cuộc có bao nhiêu người vậy?!
Anh ngửa đầu nhìn kỹ, trong ánh sáng chập choạng, anh thấy ít nhất có ba con “khỉ sóc” tương tự đang tụm lại với nhau, dường như đang chia chác xiên xúc xích kia.
“Rầm” một tiếng, cửa nhà gỗ bị tông mạnh từ bên ngoài, những vị khách mới lại xuất hiện.
Cuộc chiến bất phân thắng bại trong phòng vì
sự xuất hiện của kẻ mới mà có chuyển biến - kẻ mới tới cũng là một người chim.
Kẻ đó là một con chim khổng lồ có thể hình còn lớn hơn cả “Bành Bành”, tay xách một con “chuột nhỏ”, đứng ở cửa nhìn căn phòng cỏ khô bay loạn xạ, nhíu mày nói: “Nhà gỗ tinh linh cấm đánh nhau, sao các ngươi lại đánh nhau ở đây?”
“Bành Bành” suy nghĩ một lát rồi thu tay lại.
Tên người chim vừa đánh nhau với gã hứ một tiếng, cũng không nói gì thêm, bắt đầu sục sạo khắp phòng tìm xúc xích nướng.
Tên người chim cao lớn không rõ tình hình buông con “chuột nhỏ” trong tay ra: “Ngươi bảo khe nứt không gian ở đâu?”
“Chuột nhỏ”: “Ngay trong căn nhà gỗ dưới gốc cây này này, dạo gần đây tối nào cũng có đồ ăn rơi xuống, hôm nay...”
Nó bỗng rung rung mũi, nhìn về phía cái túi giấy đã bị thổi bay vào góc, rồi lại ngẩng đầu nhìn lên trên.
Ba con “khỉ sóc” bám trên mái nhà miệng mồm vẫn còn bóng loáng dầu mỡ. Thấy con chuột nhỏ đang nhìn mình, bọn chúng liền nhe răng đe dọa.
“Chuột nhỏ” im bặt.
Tên người chim cao lớn nhanh chóng nắm bắt được tình hình. Hôm nay tụ tập đông người thế này, bí mật đã chẳng còn là bí mật nữa rồi.
Trong phòng đã bị phá tan hoang, xem ra phần của ngày hôm nay chắc cũng hết rồi.
“Ơ, sao ở đây lại có một con tinh linh thế này?”
Kẻ cao lớn đang thất vọng bỗng phát hiện ra Hạ Dương, “Ngươi cũng định thừa lúc Ngân Long ngủ say để đi trộm mạch khoáng à?”
Hạ Dương: "???"
Không, anh không có. Nhưng dường như anh vừa nghe thấy một thông tin cực kỳ hệ trọng nào đó thì phải.
Lời tác giả:
Herbert đang ngủ: ???