Hạ Dương lùi lại một bước, cái mũi to đùng kia cũng tiến lên một bước, cứ thế dí sát vào mặt anh mà ngửi tới ngửi lui.
Hạ Dương suýt chút nữa thì ngất xỉu vì cái mùi khó chịu từ hơi thở của đối phương.
Đang lúc run cầm cập, anh bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Chẳng phải bảo khe nứt không gian ở đây rơi ra đồ ăn sao? Đồ ăn đâu?”
Cả người Hạ Dương cứng đờ, anh chậm rãi quay đầu lại theo tiếng gọi, rồi đập vào mắt là bốn con mắt - bốn con mắt cùng mọc trên một cái đầu.
Anh sợ tới mức hít hà một hơi lạnh, da gà da vịt nổi lên rần rần ngay tức khắc.
Gã “Bành Bành” phiên bản cường hóa đứng trước mặt anh dời cái mũi đi, khẳng định chắc nịch:
“Trên người hắn có mùi đồ ăn.”
Người phụ nữ có bốn mắt, khuôn mặt giống mèo, khắp mình vằn vện đen trắng đầy vẻ hứng thú đánh giá Hạ Dương: “Hắn là đồ ăn à?”
Bên cạnh cô ta là một sinh vật nhỏ thó, đuôi dài, lông lá xù xì màu nâu ấm áp. Nó lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Hình như hắn là tinh linh.”
“Tinh linh?!”
Hạ Dương đột nhiên bị ai đó lôi xệch một cái, lại phải đối mặt với một tên người chim mỏ nhọn.
Đối phương dùng đôi mắt tròn xoe không ngừng soi xét: “Tinh linh mà trông như thế này à?”
Kẻ đuôi dài khẳng định: “Đúng là dáng vẻ này mà, trong lâu đài Ngân Long có tranh bích họa đấy!”
“Không phải bảo tinh linh có cánh sao?” Tên người chim rung rung đôi cánh của mình, lật qua lật lại người Hạ Dương để bới móc, nhưng chẳng thấy cánh nào giấu ở đâu cả.
Kẻ đuôi dài ngơ ngác: “Ơ?”
Nó nhảy đến trước mặt Hạ Dương, ngửa đầu hỏi: “Ngươi không phải tinh linh sao?”
Đại não Hạ Dương đang vận hành điên cuồng, chỉ số CPU lúc này còn quá tải hơn cả khi giải câu toán cuối cùng trong kỳ thi đại học. Lúc này anh nên nói “phải” hay là “không phải” đây?
Dù có thiếu hiểu biết đến đâu, anh cũng nhận ra mình đã xuyên không rồi. Lại còn xuyên đến một nơi hoàn toàn khác biệt với thế giới cũ của mình.
Nơi này không có nhân loại. Nếu không, người ta đã chẳng gọi anh là tinh linh.
Ở đây tinh linh chắc hẳn cũng rất hiếm. Chứ không vì sao bọn họ phải thể hiện như chưa từng được nhìn thấy bao giờ, đến mức phải dựa vào tranh bích họa để nhận diện.
Nơi này đại khái là một thế giới thú nhân, diện mạo khác xa với động vật trên Trái Đất, chẳng rõ trình độ văn minh đến mức nào.
“Tôi... tôi...” Mồ hôi lạnh của Hạ Dương túa ra như tắm, tiến thoái lưỡng nan. Kinh nghiệm làm việc ngắn ngủi bảo anh rằng, trong tình huống chưa rõ ràng, muốn thuyết phục người khác thì tốt nhất đừng nói dối, nhưng cũng đừng quá thật thà.
Hạ Dương chọn cách thành khẩn có kỹ thuật và né tránh vấn đề, giọng anh run rẩy, cân nhắc từng chữ một: “Tôi không phải tinh linh, nhưng tôi cũng không rõ vì sao mình lại giống tinh linh như vậy. Ở quê tôi ai cũng trông thế này cả, xin hỏi đây là nơi nào vậy?”
Đám dân bản xứ mặt thú kia quả nhiên không thông minh bằng con người, nghe Hạ Dương nói xong liền bị cuốn theo câu hỏi của anh: “Đây là lãnh địa của Ngân Long.”
Ngân Long.
Hạ Dương nghe thấy cái tên này lần thứ hai.
Lâu đài Ngân Long.
Lãnh địa Ngân Long.
Nói cách khác, nơi này thuộc về một con rồng? Hay là một đàn rồng? Anh không thể xác định chắc chắn được.
Hạ Dương gật đầu lia lịa, đang run cầm cập định hỏi thêm thì bị gã “Bành Bành” phiên bản cường hóa ngắt lời: “Ngươi từ đâu tới? Tại sao lại rơi vào khe nứt không gian?”
Khe nứt không gian?
Chưa đợi Hạ Dương trả lời, đám dân bản xứ đã tự tranh cãi với nhau trước.
“Không thể nào! Chưa từng nghe nói khe nứt không gian lại rơi ra tinh linh cả.”
“Hắn bảo hắn không phải tinh linh mà.”
“Thế thì càng không thể rơi ra vật sống được.”
“Sao lại không? Ông nội của thúc thúc mụ mụ biểu huynh thân thích nhà ta từng nhặt được đồ sống từ khe nứt không gian đấy,” kẻ đuôi dài ra bộ mô tả một đoạn dài khoảng nửa mét, “Thịt ăn cực kỳ ngon.”
Hạ Dương: [Sao đi đâu cũng nhắc đến chuyện ăn thịt thế này?!]
Nhờ lời nhắc nhở đó, đám dân bản xứ trong phòng bắt đầu nhìn anh với ánh mắt thèm thuồng.
Cô nàng mặt mèo bốn mắt kia, cả bốn con mắt đều xoay tròn, cái nào cái nấy đều lộ vẻ cấp bách và tham lam.
“Trên người hắn có mùi đồ ăn.” “Bành Bành” bắt đầu chảy nước miếng.
Đồ ăn?
Trên người anh đúng là có đồ ăn thật!