Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 12: Đèn Đâu Rồi? (3)

Trước Sau

break

Mạnh Tự Cường nhún vai làm mặt quỷ với Hạ Dương. Cậu đang bận bổ dưa hấu cho khách, tay chân lấm lem, khách đưa tiền mặt thì cứ ném vào hộp, bận quá nên quên béng mất việc ghi chép chứ bộ. 

[Tiền thì em thu đủ, không thiếu một xu nào đâu nhé!]

Cả nhà cùng xúm vào giúp Hạ Dương trông quán nửa ngày, đợi anh bắt đầu quen tay mới yên tâm.

Bữa tối cả nhà lại quây quần bên nhau. Dì nhỏ giúp anh dọn dẹp xong xuôi, còn không quên dặn là nếu em họ đã tới làm thuê cho anh thì anh phải ra dáng ông chủ một chút. 

Không được để Mạnh Tự Cường nghịch điện thoại, chơi game, cũng không cho nó bỏ đi chơi rông trong giờ làm, phải bắt nó làm việc cho ra trò.

Sau đó, dì mới mang theo quà cáp Hạ Dương mang về, cộng thêm túi bánh thịt bò mà Mạnh Tự Tuệ gọi điện đòi mua lúc tan học, cả nhà lên xe về quê.

Trước khi đi, dì còn dặn thêm: "Ngày thường ít khách, khoảng bảy tám giờ là con đóng cửa được rồi. Buổi tối nhớ khóa cửa cẩn thận nghe chưa?"

"Con nhớ rồi dì, dì dượng đi đường cẩn thận ạ."

Hạ Dương vẫy tay chào gia đình dì nhỏ, nhìn theo chiếc xe taxi của dượng ra đến đường lớn mới quay vào tiệm.

Anh ngước nhìn tấm biển hiệu đã được thay mới hoàn toàn với dòng chữ "Cửa hàng tiện lợi Hạ gia", lòng vẫn còn chút bồi hồi. Bước vào tiệm, anh nhìn quanh một lượt, chọn một cuốn sổ tay trên kệ để chép lại những lưu ý trong mảnh giấy nháp lúc chiều vào. 

Vừa định viết, anh sực nhớ ra mình chưa thanh toán, liền vội vàng quét mã vạch trên sổ để tự tính tiền cho chính mình.

Sau khi chép xong ghi chú, Hạ Dương nhập các khoản thu chi hôm nay vào file trên máy tính. Ghi chép và đối soát tiền mặt xong xuôi, anh lại đi quanh nhà một vòng để vừa nhớ giá cả, vừa sắp xếp lại những món hàng bị xới tung ban ngày.

Đi được hai vòng, anh lại lấy chổi và cây lau nhà ra vệ sinh lại một lượt. Vẫn không thấy khách nào tới, Hạ Dương nhìn đồng hồ, thấy các nhà hàng xóm đều đã tắt đèn đi ngủ, anh cũng bắt đầu thu dọn để đóng cửa.

Khi mọi thứ đã xong xuôi, Hạ Dương chợt nhận ra máy nướng xúc xích vẫn còn đang bật. 

Anh hơi lúng túng: [Xúc xích mà cứ nướng cả đêm thế này thì ngày mai chắc nổ bung bét hết mất nhỉ? Có nên cất vào tủ lạnh không ta?]

Anh chạm thử, thấy xúc xích vẫn còn rất nóng, cho ngay vào túi nilon hay túi giữ tươi chắc chắn là không ổn. 

Nghĩ đoạn, Hạ Dương lấy cái túi giấy mà ông chủ tiệm bánh thịt bò lúc chiều cho thêm. Túi giấy đó khá lớn, đựng được nhiều, cứ cho vào túi giấy để nguội bớt rồi mới bọc túi nilon bỏ vào tủ lạnh sau.

Hạ Dương dùng kẹp gắp xúc xích, mới cho được nửa túi thì đột nhiên bóng đèn trên đầu chớp tắt một cái. Anh theo bản năng ngẩng lên, nhưng đập vào mắt không phải là trần nhà quen thuộc.

Nhìn lớp vân gỗ lạ lẫm phía trên, Hạ Dương đứng hình. Nguồn sáng cũng có gì đó sai sai. [Đèn đâu rồi? Đèn của mình đâu?]

Ánh đèn biến mất, một bóng đen khổng lồ từ phía trên đổ ập xuống. Hạ Dương vẫn giữ nguyên tư thế ngửa đầu, kinh hoàng nhìn thấy một đôi mắt thú màu vàng rực giữa bóng tối. Đôi mắt ấy tròn xoe, sáng quắc, khảm trên một khuôn mặt heo rừng đầy lông lá màu nâu vàng.

Phía dưới đôi mắt đó, hai chiếc răng nanh chìa ra khỏi môi, dựng ngược lên đầy uy hiếp ở hai bên cái mũi màu vàng nghệ. Trông nó giống hệt như một phiên bản khổng lồ, quái dị và dữ tợn của chú heo Pumbaa trong phim hoạt hình.

"Bành Bành" đang nhìn chằm chằm vào anh. Đôi mắt của phiên bản nâng cấp này sáng như gương, Hạ Dương thấy rõ hình ảnh chính mình đang run cầm cập trong đôi đồng tử lớn ấy.

Con quái vật tiến lại gần, cái mũi to tướng màu vàng nghệ dí sát vào mặt anh, gần như bao trùm lấy cả khuôn mặt Hạ Dương. Tầm nhìn của anh bây giờ chỉ còn sót lại hai cái lỗ mũi siêu đại đang phập phồng liên tục.

Hạ Dương run rẩy dữ dội hơn, mọi khớp xương đều thoát khỏi sự kiểm soát của lý trí. Chân anh nhũn ra, tay run bắn, chiếc kẹp và túi xúc xích trên tay rơi xuống đất cái "lạch cạch".

Lời tác giả: 

Chú thích: Bành Bành chính là chú lợn rừng trong phim Vua Sư Tử. 

Ngày đầu tiên làm ông chủ của tiểu Hạ: Buổi sáng đi xe lửa, buổi trưa liên hoan, buổi chiều buôn bán, chạng vạng liên hoan, buổi tối đổi địa điểm tiếp tục buôn bán... 

Thật phong phú, đặc biệt và dài lâu vô cùng...

Đặc biệt cực kỳ dài luôn...

Chủ yếu là tạo sự bất ngờ không kịp trở tay.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương