Đan Hoàng Võ Đế

Chương 37: Vũ Điệu Nơi Đại Hoang

Trước Sau

break

 

"Hắn không có ý tốt đâu, ngươi cẩn thận một chút." Khương Nghị nhắc nhở Yến Khinh Vũ.

"Liên quan gì đến ngươi?" Yến Khinh Vũ xoay người đi vào Yến phủ.

"Ta tìm ngươi giúp một việc." Khương Nghị bước nhanh đuổi theo.

"Không giúp!"

"Là chuyện liên quan đến Uyển Nhi."

Khương Nghị đưa trang sách vẽ Cửu Chuyển Kim Dương Sâm trong đồ sách [*] cho Yến Khinh Vũ.

Yến Khinh Vũ nghi ngờ liếc hắn một cái, mới miễn cưỡng nhận lấy.

"Thứ này thích những gì đẹp đẽ thuần khiết, lại rất có linh tính, cho nên ta muốn mời ngươi đến Đại Hoang nhảy múa, xem có thể dụ nó ra được không."

"Nhảy múa? Làm vậy được sao?"

"Được hay không cứ thử xem đã. Nếu thật sự dụ được nó ra, Uyển Nhi sẽ được cứu."

"Tại sao lại tìm ta?"

Yến Khinh Vũ hơi do dự, không phải không muốn giúp, mà thật sự cảm thấy chuyện này hơi không đáng tin.

Vả lại, chạy tới nơi sâu trong Đại Hoang nhảy múa ư?

Cũng nghĩ ra được trò này.

"Ngươi nguyện ý thay Uyển Nhi đợi Sinh tử đài, chính là xem Uyển Nhi như muội muội rồi, ta tin tưởng ngươi."

"Còn gì nữa?"

Còn nữa? Khương Nghị nghĩ ngợi, suýt nữa buột miệng nói ra ngươi là xử nữ [*], may mà chú ý tới ánh mắt có phần sắc bén của Yến Khinh Vũ, liền đổi giọng: "Trong tất cả nữ hài tử ở Bạch Hổ Thành, ngươi và Uyển Nhi nhà ta là xinh đẹp nhất, ta chỉ có thể tìm ngươi thôi."

Khen người ta còn kéo theo cả muội muội nhà mình?

Yến Khinh Vũ khẽ hừ một tiếng, nhét lại đồ sách cho Khương Nghị: "Ta về thay y phục."

"Không vội, ta đi cắt đuôi đám người Sinh Tử Môn trước đã. Ngươi đến bên ngoài Đệ Ngũ Yếu Tắc đợi ta." Khương Nghị rời đi, cố tình lượn vài vòng trong thành, mua chút đồ để thu hút đám người Sinh Tử Môn kia, sau đó mới thong thả quay về sơn lâm.

Hoàng Hùng lại một lần nữa trơ mắt nhìn Khương Nghị tiến vào sơn lâm, nơi đó có hơn nghìn Huyền Giáp Vệ trấn thủ, hắn cũng không dám dễ dàng mạo hiểm.

"Tiểu tử này rốt cuộc khi nào mới vào Đại Hoang?"

"Hắn không ngốc, biết đã chọc vào chúng ta, vào Đại Hoang sẽ bị theo dõi."

"Vấn đề là chúng ta phải đợi tới khi nào? Các phân đội khác đều đang chấp hành nhiệm vụ, còn chúng ta cứ ở đây chờ suông thế này?"

Môn đồ Sinh Tử Môn bắt đầu nóng nảy, bọn họ chưa từng nghĩ tới việc lại không làm gì được một tên nhóc con.

Hoàng Hùng sắc mặt âm trầm nói: "Tiếp tục đợi! Ta nhất định phải lấy mạng hắn!"


Bên ngoài Đệ Ngũ Yếu Tắc, Yến Khinh Vũ khoác một chiếc áo choàng dày, nấp dưới bóng cây. Thấy Khương Nghị đi ra, nàng vén áo choàng lên hỏi: "Thế nào rồi?"

Nàng cố ý thay một bộ trường quần [*] màu trắng tuyết, làn da vốn trắng nõn càng thêm sáng ngời.

Mái tóc dài đen nhánh, như thác đổ buông xoã sau lưng, thêm vài phần phiêu dật.

Tuổi mười bốn xuân xanh khắp người toả ra hơi thở thanh xuân, ánh nắng tươi sáng xuyên qua kẽ lá chiếu lên người nàng, đẹp đến không thể tả xiết, tựa như một tinh linh trong rừng rậm.

Chỉ là trang phục này ở trong rừng sâu Đại Hoang đầy rẫy nguy hiểm thì quá khác biệt, chính nàng đứng đó cũng thấy hơi ngượng ngùng.

Khương Nghị đi một vòng nhìn xem, gật đầu nói: "Được rồi. Đi thôi."

Yến Khinh Vũ rất cạn lời, đánh giá cao nhất của ngươi chỉ là một câu "được rồi" thôi sao?

Khương Nghị dẫn Yến Khinh Vũ vào Đại Hoang, trên đường khéo léo tránh né các tán tu [*] khác, rời khỏi khu vực an toàn, tiến sâu vào vùng nguy hiểm.

"Nơi này có vẻ không tệ."

Đến giữa trưa, bọn họ tìm được một sơn cốc có phong cảnh tươi đẹp.

Ba ngọn núi cao trăm mét bao quanh, núi non hùng vĩ, cây cối um tùm.

Một thác nước vắt ngang, đổ xuống ào ạt, va vào hồ nước trong sơn cốc, làm tung lên hơi nước mờ ảo khắp cốc.

Trong sơn cốc cỏ cây tươi tốt, hoa dại khắp nơi, khiến lòng người thư thái sảng khoái.

"Ta chỉ cần nhảy múa ở đây là được?"

Yến Khinh Vũ khá hài lòng với hoàn cảnh nơi đây, chỉ là tuy tên nàng là Khinh Vũ (nhảy múa nhẹ nhàng), nhưng bình thường toàn múa đao kiếm, rất ít khi nhảy múa, càng đừng nói là nhảy trước mặt một nam hài tử, lại còn là một tên tiểu sắc lang [*].

"Cứ nhảy tùy ý, chỉ cần có thể dụ Cửu Chuyển Kim Dương Sâm ra là được."

"Nơi này rất nguy hiểm, ngươi nhất định phải trông chừng giúp ta, có mãnh thú xuất hiện phải lập tức nhắc ta."

"Yên tâm."

Khương Nghị nhìn quanh bốn phía, leo lên ngọn núi cao bên cạnh, tìm một vị trí có tầm nhìn tốt nhất rồi ẩn mình đi.

Yến Khinh Vũ khoa chân múa tay vài cái, vẫn thấy hơi ngượng.

"Mau bắt đầu đi." Khương Nghị hét lên từ trên núi.

"Ngươi mà dám lừa ta, ta với ngươi không xong đâu."

Yến Khinh Vũ lẩm bẩm mấy tiếng, điều chỉnh lại tư thế, bắt đầu uốn éo thân mình, chậm rãi múa lên.

"Yến cô nương, chúng ta cần là mỹ cảm, là thuần khiết, đừng có lẳng lơ mời gọi [*], dụ tới lưu manh thì ai chịu trách nhiệm."

"Ngươi muốn chết hả."

Yến Khinh Vũ tức đến suýt ngất đi.

"Nhảy nghiêm túc vào."

"Ta biết rồi!"

Yến Khinh Vũ điều chỉnh mấy lần, mới dần dần tìm được cảm giác.

Dù sao cũng quanh năm múa đao thương, độ dẻo dai của cơ thể rất tốt.

Đôi chân nàng còn thon dài hơn các nữ hài tử khác, thẳng tắp tròn trịa, không có chút nhấp nhô thừa thãi nào. Khi nàng dần đắm chìm vào điệu múa, vậy mà lại thật sự có vài phần vẻ đẹp thưởng tâm duyệt mục.

Khương Nghị thấy Yến Khinh Vũ đã nhập tâm, cũng bắt đầu cẩn thận quan sát sơn cốc và những ngọn núi xung quanh.

Cửu Chuyển Kim Dương Sâm tuy sẽ biến ảo thành nhiều hình thái khác nhau, nhưng chắc sẽ không quá lớn, rất có thể là dạng thỏ, linh hồ gì đó.

Loại thiên địa linh vật này thậm chí có thể như Ngân Vũ Thảo, dung nhập vào thân cây.

Khương Nghị không mong sẽ dụ được nó ra ngay lập tức, nên rất kiên nhẫn.

Một ngày không được thì hai ngày, hai ngày không được thì đợi thêm mấy ngày.

Thật sự không được nữa thì lại mạo hiểm đi sâu thêm cả trăm dặm.

Từ giữa trưa đến chiều tối, Yến Khinh Vũ cứ nhảy không ngừng, mệt thì dùng chút đan dược điều tức, vì Khương Uyển Nhi, nàng cũng hoàn toàn thả lỏng mình.

"Ồ? Vị cô nương này thật có nhã hứng nha."

"Tiểu cô nương vũ điệu không tệ nha, đây là nhảy cho ai xem vậy?"

"Hiếm thấy nha, ta vẫn là lần đầu tiên thấy có người nhảy múa ở Đại Hoang đấy."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc