"Sao hả, ngươi cũng nhìn chúng ta như vậy sao? Phụ thân ta là dựa vào quân công mà giành được sủng ái của Bệ hạ, được phong làm Triệu Vương, liên quan gì tới Khương Vương phủ nhà hắn?" Triệu Cảnh Thiên cố tình hét lớn.
"Thật không biết liêm sỉ! Nếu không nhờ Vương gia cất nhắc, làm gì có ngày hôm nay của lão cha nhà ngươi?"
Khương Nghị từ góc phố gần đó bước ra, giọng điệu lạnh lùng. "Nếu ta nhớ không lầm, Triệu Nguyên Bá không chỉ được Vương gia một tay cất nhắc, mà còn từng là phó tướng dưới trướng Vương gia. Người ta có thể có dã tâm, nhưng không thể đánh mất lương tâm."
"Ngươi là ai? Chuyện ở đây thì liên quan gì đến ngươi!" Sắc mặt Triệu Cảnh Thiên lạnh đi.
"Tiểu công tử!" Thị vệ trước cửa Yến phủ lập tức hành lễ.
Tiểu công tử? Triệu Cảnh Thiên nhìn kỹ lại Khương Nghị, lập tức nghĩ đến một người: "Ngươi chính là thằng con nuôi phế vật đó hả?"
Hai học viên Võ viện kinh ngạc nhìn hắn, chính là tên này đòi thách đấu Bạch Hoa, còn đòi tới Võ viện bày đặt sinh tử chiến gì đó ư?
Chuyện này đã lan truyền khắp Võ viện, ai ai cũng cười nhạo.
"Sao ngươi lại tới đây?"
Yến Khinh Vũ thấy Khương Nghị, sắc mặt liền lạnh đi, vẫn chưa quên được những lời khốn nạn hắn nói hôm đó.
"Còn nói là quân công giành được sủng ái? Ta khinh! Ở cái nơi Bạch Hổ Quan này, quân công của ai mà không cao chứ. Hoàng thất cần đâu phải quân công, mà là lũ chó biết vẫy đuôi mừng chủ!"
"Ngươi muốn chết!"
Triệu Cảnh Thiên nổi giận đùng đùng, từ trước đến nay chưa từng có ai dám sỉ nhục phụ thân hắn ngay trước mặt hắn như thế.
"Ta muốn chết đấy, ngươi có dám giết không?"
"Chỉ là một thằng con nuôi, mà cũng thật sự coi mình là nhân vật nào rồi hả?"
"Ngươi cứ thử xem!"
Triệu Cảnh Thiên tức tối, nhưng vẫn hít sâu một hơi nén giận, quay sang nói với Yến Khinh Vũ: "Mấy hôm nữa ta sẽ quay lại tìm muội. Gạt chuyện của bậc cha chú chúng ta sang một bên, ta vẫn xem muội như muội muội tốt."
Yến Khinh Vũ không biết nên nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu.
Lúc đi ngang qua Khương Nghị, Triệu Cảnh Thiên bỏ lại một câu tàn nhẫn: "Ta sẽ ở Võ viện Thương Châu tận mắt nhìn ngươi chết trên lôi đài."
Hai học viên Võ viện cũng đi theo, chỉ có nữ học viên kia quay đầu lại nhìn Khương Nghị vài lần, nói khẽ: "Sao ta cứ thấy hắn quen quen, hình như từng gặp ở đâu rồi."
Triệu Cảnh Thiên hơi nhíu mày, quay lại nhìn Khương Nghị, cũng cảm thấy hơi quen mặt.