Dấm Tinh Diêm Vương Cùng Tâm Cơ Phán Quan

Chương 5

Trước Sau

break

Edit: Dao Dao

“Tiểu cô nương,” Bạch Vô Thường cười hì hì bắt chuyện: “Lần trước tôi ghé tiệm có thấy một cỏ tinh làm ở đây. Hôm nay không đi làm à?”

Hoa yêu đáp: “Anh nói Tiểu Tuệ hả? Hôm nay tan ca sớm, đi hẹn hò rồi.”

“Cô ấy có bạn trai à?”

“Có chứ.”

Bạch Vô Thường liếc Phán Quan một cái đầy ẩn ý, rồi hỏi tiếp: “Soái không?”

“Rất soái.” Hoa yêu đưa bó hoa đã gói xong cho Phán Quan, tò mò hỏi thêm: “Anh hỏi kỹ thế làm gì? Đừng nói là anh thích cô ấy nha?”

“Không được sao?” Bạch Vô Thường nhướng mày.

Hoa yêu che miệng cười khúc khích: “Được thì được, nhưng e là anh không có cửa đâu.”

“Ơ?”

“Hôm nay là sinh nhật Tiểu Tuệ. Bạn trai cô ấy đã đặt bữa tối ánh nến ở khách sạn suối nước nóng Chúc Minh Sơn, còn định nhân tiện cầu hôn nữa cơ.”

Bạch Vô Thường hít mạnh một hơi, quay sang vỗ bốp lên vai Phán Quan: “Toang thật rồi! Giờ phải làm sao đây?”

Phán Quan nhận bó hoa, gật đầu chào hoa yêu rồi xoay người ra cửa, cười nhạt: “Làm sao là làm sao? Người ta cầu hôn thì liên quan gì tới cậu? Cậu yêu thầm cỏ tinh hay là yêu thầm bạn trai của cô ấy?”

“Chán thật.” Bạch Vô Thường bĩu môi. “Nhỡ đâu bệ hạ cũng đang đi ăn tối ánh nến với tiểu quỷ nào đó ngoài kia thì sao?”

“Ờ.”

“… Anh không tin à?”

“Không.”

“Tại sao? Cậu coi thường mị lực của bệ hạ vậy sao?”

“Không phải.”

“Vậy thì là vì sao?”

Phán Quan cười tủm tỉm: “Vì hắn không có tiền.”

Bạch Vô Thường hít ngược một hơi: “Anh nghiêm túc đấy à? Anh không cho bệ hạ tiền tiêu vặt thật sao? Thôi Tuyệt, Anh nghĩ gì vậy? Người ta lớn rồi, ra ngoài đến tiền mua bao thuốc cũng không có!”

“Tôi chưa từng cho phép hắn hút thuốc.”

“…”

Không khí bỗng dưng lặng đi. Phán Quan nghiêng đầu, nghi hoặc nhìn sang.

“Anh.” Bạch Vô Thường đặt tay lên vai anh, hạ giọng, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. “Nói thật đi, anh có phải đang tính mưu phản không?”

Âm Thiên Tử đã thức tỉnh hai năm nhưng vẫn chưa trực tiếp chấp chính, mọi việc lớn nhỏ ở Minh Phủ đều do Phán Quan một tay quyết định. Ngoài phố từ lâu đã rộ lên lời đồn rằng anh chuyên quyền độc đoán, lòng dạ khó lường.

“Lảm nhảm cái gì.” Phán Quan gạt tay hắn ta ra. “Lái xe.”

Bạch Vô Thường nổ máy. Suốt dọc đường, hắn ta không ngừng càm ràm, lên án gay gắt việc không phát tiền tiêu vặt cho Âm Thiên Tử, như thể đó là tội ác tày trời.

Phán Quan xoa huyệt Thái Dương, đầu đau như sắp nứt, chỉ cảm thấy cái gọi là “lòng trung thành đột xuất” này của hắn ta… vô cùng khả nghi.

“Tóm lại.” Bạch Vô Thường nghiêm túc kết luận: “Anh nhất định phải cho hắn tiền. Nếu không thì…”

“Hử?”

“Nếu không thì hắn lấy đâu ra tiền trả nợ cho tôi!” Bạch Vô Thường gào lên đầy bi phẫn.

Ra là vậy.

Phán Quan bật cười, giọng thản nhiên: “Chuyện đó thì liên quan gì tới tôi.”

“Tôi đi cái đại gia nhà anh!” Bạch Vô Thường nhớ tới đống tiền mình đã ném ra mà ruột gan thắt lại, lập tức bật chế độ thuyết âm mưu. “Hai người các anh có phải bắt tay nhau đào mỏ tôi không?”

“Cũng chưa đến mức đó.” Phán Quan đáp hờ hững. “Tôi mà thật sự muốn moi tiền cậu thì chẳng cần kéo bệ hạ vào làm gì. Thôi, bỏ mấy chuyện vớ vẩn đó sang một bên.”

Bạch Vô Thường ôm đầu, đau như muốn nứt sọ. Trong lòng gào thét điên cuồng chưa đến mức cái gì! Đó là tiền mồ hôi nước mắt của tôi! Ngày ngày đi bắt tiểu quỷ, chắt chiu từng đồng từng cắc đấy!

Phán Quan liếc ra ngoài cửa sổ: “Đây không phải đường về Minh Phủ.”

“Đương nhiên không phải.” Bạch Vô Thường hừ lạnh. “Anh khó ưa quá, tôi tính quẳng xác anh ngoài hoang dã.”

Vừa dứt lời, điện thoại bỗng reo. Bạch Vô Thường bắt máy: “Alo? Lão Hắc à? Ừ, tôi tới ngay.”

Phán Quan như vô tình hỏi: “Hắc Vô Thường hẹn cậu đi hẹn hò à?”

“Đừng nói nhảm.” Bạch Vô Thường cau mày. “Tôi với hắn không thân.”

Phán Quan khẽ cười, thầm nghĩ cộng sự mấy trăm năm mà bảo không thân.

“Chúng tôi chỉ là đồng sự bình thường.” Bạch Vô Thường nói tiếp. “Hắn báo có án mạng ở khách sạn suối nước nóng Chúc Minh Sơn.”

Phán Quan khựng lại: “Ồ.”

“… Anh phản ứng kiểu gì vậy?” Bạch Vô Thường bực bội.

“Tra án là việc của Vô Thường Ty các cậu.” Phán Quan thản nhiên. “Liên quan gì tới tôi? Thả tôi ven đường đi, tôi gọi Ngưu Đầu tới đón.”

“Anh là Phán Quan, chỉ huy cả Minh Phủ đó!” Bạch Vô Thường nổi cáu. “Có chuyện gì là không liên quan tới anh? Làm ơn có chút đạo đức nghề nghiệp đi!”

Phán Quan nhìn hắn ta đầy khó hiểu: “Cộng sự lâu vậy rồi, sao cậu vẫn nghĩ tôi có thứ gọi là đạo đức nghề nghiệp? Thả tôi ven đường…”

“Không thả.” Bạch Vô Thường đạp ga một cái. “Tôi đang vội lên Chúc Minh Sơn. Giỏi thì tự nhảy xuống đi.”

Chiếc siêu xe bạc lao vút trong đêm như sao băng xé gió, thẳng hướng Chúc Minh Sơn.

Nửa đêm, khách sạn suối nước nóng vẫn sáng đèn như ban ngày. Bạch Vô Thường đóng sầm cửa xe, sải bước vào sảnh.

Hắc Vô Thường từ trong đại sảnh bước ra, vừa thấy hai người thì ngạc nhiên: “Các ngươi tới rồi à… Ủa, sao Phán Quan còn mang theo hoa?”

Phán Quan liếc bó hồng trắng trong tay: “Thuận tay lấy thôi, không quan trọng. Nói tình hình đi.”

Ba người bước vào thang máy. Phán Quan nhìn Hắc Vô Thường, hỏi lại: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Hắc Vô Thường nhìn anh, im lặng.

Phán Quan: “?”

“À à à.” Bạch Vô Thường chen vào đúng lúc: “Không phải lúc nãy trong điện thoại anh nói có một cặp tình nhân cãi nhau, rồi nam bóp nát hồn phách nữ sao?”

Hắc Vô Thường gật đầu: “Ừ.”

Phán Quan liếc Bạch Vô Thường một cái đầy ẩn ý.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc