Edit: Dao Dao
“Như anh thấy đấy.” Bạch Vô Thường lắc lắc bông cát cánh trong tay, chép miệng nói: “Nhà cung ứng hoa tươi cho Minh Phủ hiện giờ chính là cửa hàng Hương Thơm. Phán Quan đại nhân, với mức độ hiểu biết của anh về bệ hạ, chuyện này có phải là lấy việc công làm việc tư, âm thầm mở cửa sau cho tiểu tình nhân của mình không?”
Phán Quan trầm ngâm một lát: “Nhà cung ứng được thay bằng Hương Thơm cách đây hai tuần.”
Mắt Bạch Vô Thường lập tức sáng lên: “Cỏ tinh kia cũng vừa vào làm ở Hương Thơm đúng hai tuần trước. Ồ, nói vậy là vừa nhập chức đã lập đại công rồi. Sức mạnh bạn trai của bệ hạ đúng là mạnh thật.”
Phán Quan cười mà như không cười, liếc hắn ta một cái: “Cậu ngưỡng mộ à?”
“Không dám, không dám.”
“Vì sao lại không dám?” Phán Quan thong thả nói. “Tôi thấy gan cậu cũng không nhỏ. Hay là cố gắng thêm chút nữa, biết đâu bệ hạ vì cậu mà thi triển sức mạnh bạn trai thì sao. Đừng nói vụ án nhập cư trái phép, ngay cả mấy đống công việc tồn trên bàn cậu, ngài ấy cũng có thể giúp xóa sạch.”
Nghe giọng nói mềm nhẹ ấy, Bạch Vô Thường chỉ thấy sống lưng lạnh toát, vội vàng thanh minh: “Vụ nhập cư trái phép đó, tôi thật sự không có thời gian điều tra.”
“Không có thời gian tra án.” Phán Quan nhàn nhạt hỏi lại: “Nhưng lại có thời gian ngồi đây buôn chuyện đời sống tình cảm của lãnh đạo?”
“Tôi đến đưa cơm cho anh!” Bạch Vô Thường đập bàn đứng bật dậy. “Anh đúng là đồ lòng dạ hiểm độc, lột da không chảy máu! Tôi đáng lẽ nên để anh đói chết!”
“Ơ?” Phán Quan tỏ vẻ ngạc nhiên. “Tôi không phải quỷ sao? Quỷ không ăn cơm, hình như cũng không đói chết.”
Bạch Vô Thường xoay người bỏ đi.
“Chờ đã.” Phán Quan gọi.
Bạch Vô Thường hừ mạnh một tiếng trong mũi, trong lòng thầm nghĩ biết ngay mà, thế nào anh cũng mềm lòng với tôi.
Phán Quan giơ tập văn kiện của Đại Thống Lĩnh lên: “Mang tài liệu này về, phân tích kỹ lại. Vụ nhập cư trái phép này…”
“Bỏ đi.” Bạch Vô Thường không quay đầu, dứt lời liền bước thẳng.
Phán Quan đứng nhìn hành lang ngoài cửa. Chỉ trong chớp mắt, nơi đó đã trống không một bóng người. Anh bất đắc dĩ thở dài, tự mình mở lại văn kiện xem lần nữa, trong lòng thầm nghĩ công việc Minh Phủ dạo này chồng chất, các ty đều bận tối tăm mặt mũi. Chẳng lẽ thật sự phải mời Âm Thiên Tử đích thân ra tay điều tra?
Nhưng hiện giờ… hắn đang ở đâu?
Chuyện yêu đương có lẽ là Bạch Vô Thường nói quá lên. Nhưng còn con cỏ tinh kia thì sao?
Tổng không thể là bịa ra.
Ánh mắt Phán Quan dừng lại trên mấy cánh bạch cát cánh rơi rải rác nơi góc bàn. Anh trầm tư giây lát, cuối cùng vẫn đứng dậy, rời khỏi văn phòng.
“Ngồi không yên à?” Giọng Bạch Vô Thường lạnh lùng vang lên từ góc tối bên cửa.
Phán Quan: “… Cậu không phải đã đi rồi sao?”
Bạch Vô Thường khoác tay lên vai anh, hừ nhẹ một tiếng: “Nể tình anh thường xuyên phát thưởng, cho anh quá giang một chuyến.”
“Cậu biết tôi định đi đâu?”
“Hừ, làm đồng sự mấy trăm năm rồi, chút hiểu biết này chẳng lẽ lại không có?”
Khu bốn U Đô là một trong những khu phồn hoa nhất, ánh đèn rực rỡ trải dài, xa hoa mà trụy lạc. Một chiếc siêu xe màu bạc xé gió lao qua con phố ồn ào, hai bên là những linh hồn đang tận hưởng trọn vẹn đời sống về đêm, tiếng cười nói vang rộn không dứt.
Cửa hàng hoa Hương Thơm nằm cuối một con phố nhỏ hơi vắng, sát ngay khu sầm uất.
Chiếc xe thể thao đánh lái gọn gàng rồi phanh gấp trước cửa tiệm.
Phán Quan gần như nhảy xuống xe, đưa tay ấn mạnh huyệt Thái Dương, chỉ cảm thấy hồn phách như sắp bị xóc văng ra ngoài.
“Sao thế?” Bạch Vô Thường rút chìa khóa, thong thả xuống xe, liếc sang Phán Quan đang bám cửa xe với vẻ mặt đau khổ. “Say xe à? Anh cũng kiều khí thật.”
Phán Quan lườm hắn ta một cái, hoàn toàn không muốn phí lời với kẻ thần kinh thô như vậy.
“Cảnh đêm ở đây cũng đẹp phết.” Bạch Vô Thường ngẩng đầu nhìn dọc theo dãy đèn đường, ánh mắt dừng lại ở nơi xa. Trên sườn núi, một dải đèn uốn lượn vươn lên cao, như một con rắn lửa, dần chìm vào tầng mây đêm âm u.
Đó là Chúc Minh Sơn, ngọn núi cao nhất U Đô, cũng là thánh địa hẹn hò nổi tiếng.
Phán Quan nhìn theo tầm mắt hắn ta: “Trên đỉnh núi vừa khai trương một khách sạn suối nước nóng. Khi nào rảnh, cậu có thể đi cùng Hắc Vô Thường.”
“Thôi đi.” Bạch Vô Thường bĩu môi. “Suối nước nóng thì phải đi với hồng nhan tri kỷ. Đi với Lão Hắc chỉ gọi là… tăng ca.”
Nói chuyện một hồi, hai người đã bước vào cửa hàng hoa.
“Hoan nghênh quý khách.” Một tiểu hoa yêu mỉm cười ngọt ngào. “Tiệm sắp đóng cửa, hoa tươi đang giảm giá mạnh. Hai vị xem có thích loại nào không?”
Trong tiệm, hương hoa lan tỏa dịu nhẹ, khiến người ta không tự chủ được mà thả lỏng.
Phán Quan hít sâu mấy hơi, tâm tình cũng chậm rãi lắng xuống: “Còn bạch cát cánh không?”
Hoa yêu áy náy lắc đầu: “Xin lỗi, hôm nay cát cánh đã được một vị khách lớn bao hết rồi. Hay ngài thử hoa hồng trắng nhé?”
“Được.” Phán Quan gật đầu. “Phiền cô gói cho tôi vài cành.”
Hoa tươi về đêm đã không còn ở trạng thái hoàn hảo. Hoa yêu chọn lựa rất kỹ, cuối cùng mới gom được chín cành hoa hồng trắng còn coi như tươi tắn, vừa gói vừa nhỏ giọng giải thích.
“Không sao.” Phán Quan đáp.
Thật ra anh vốn không định mua hoa, chỉ là nhất thời nổi hứng, muốn đến xem cửa hàng Hương Thơm một chút.
Nhưng khi đã đứng trong tiệm rồi, anh lại thấy suy nghĩ ấy của mình thật buồn cười.
Âm Thiên Tử sao có thể để ý đến một cỏ tinh lai lịch mơ hồ?
Hắn… rốt cuộc đang làm gì vậy?