Edit: Dao Dao
Thôi Tuyệt trong lòng đã có tính toán. Anh từng nghe không ít lời phàn nàn về Quỷ Môn Đề Đốc, nào là tính khí quái đản, làm việc cứng nhắc. Riêng Thôi Tuyệt lại không có ấn tượng xấu lắm có lẽ vì tên kia từng khiến Bạch Vô Thường khổ sở, nghĩ thôi cũng thấy hả dạ.
“Vì sao cậu cho rằng việc này liên quan đến Quỷ Môn Đề Đốc?” Thôi Tuyệt hỏi.
“Bởi vì mỗi năm họ đều cùng nhau đi tế bái sư phụ, rồi luôn tan rã trong không vui.” Ngàn Tầm Trúc nói: “Phương Đông Hữu Tuyết về đến nơi là mắng Quỷ Môn Đề Đốc bệnh tâm thần.”
Thôi Tuyệt: “…”
“Năm nay tế bái xong, Phương Đông Hữu Tuyết lại không trở về. Rất có thể hai người lại cãi nhau, rồi Quỷ Môn Đề Đốc lỡ tay đánh chết hắn.”
“…”
Quan hệ đã tệ vậy, sao năm nào cũng cố chấp đi chung?
“Đây chỉ là suy đoán cá nhân của cậu.” Thôi Tuyệt nói.
“Tôi có chứng cứ.” Ngàn Tầm Trúc móc điện thoại ra, mở lịch sử trò chuyện.
[Anh đã làm gì đại sư huynh của tôi?]
[Không liên quan đến cậu.]
“Đây… là chứng cứ?” Thôi Tuyệt ngạc nhiên.
Ngàn Tầm Trúc lướt lên vài dòng, phát hiện tin nhắn trước đó đã là ba năm trước.
[Anh em ơi, like giúp vòng bạn bè cái nha, đủ 50 like tặng nồi chiên không dầu miễn phí, cảm ơn nhiều!]
Quỷ Môn Đề Đốc không trả lời.
Thôi Tuyệt nhìn Ngàn Tầm Trúc với vẻ khó nói thành lời. Tình cảm sư huynh đệ này đúng là… miễn cưỡng đến mức đáng lo.
“Nhị sư huynh tôi tính tình rất kém, cực kỳ không hợp đàn.” Ngàn Tầm Trúc giải thích: “Trong sư môn chỉ có Phương Đông Hữu Tuyết chịu nói chuyện với hắn.”
“Vậy ý cậu là…” Thôi Tuyệt tiếp lời.
“Hắn nhất định có liên quan đến việc Phương Đông Hữu Tuyết mất tích.” Ngàn Tầm Trúc nắm chặt tay, khẳng định.
Nghe thế nào cũng giống công báo tư thù, nhưng câu trả lời của Quỷ Môn Đề Đốc quả thật cho thấy hắn biết chuyện.
Ngoài điểm này, không moi thêm được manh mối hữu dụng nào. Ngàn Tầm Trúc nói năng lan man, câu trước câu sau chẳng dính dáng, khiến Âm Thiên Tử mất kiên nhẫn, trực tiếp một chưởng đánh Ngàn Tầm Trúc ngất xỉu.
Thôi Tuyệt gọi hai quỷ sai tới, áp giải người về Minh Giới thẩm vấn.
Miếu Thành Hoàng mất Phương Đông Hữu Tuyết hơn một tháng, công việc rối loạn tơi bời. Thôi Tuyệt triệu tập đồng tử trong miếu cùng các thổ địa thuộc hạ, sắp xếp lại từng việc một. Xong xuôi, anh mới cùng Âm Thiên Tử rời đi.
Bên ngoài trời đã tối. Những dãy kiến trúc giả cổ san sát lên đèn rực rỡ, tiếng người cười nói ồn ào khắp nơi, du khách chen vai sát cánh.
Thôi Tuyệt vốn thích yên tĩnh, không ưa náo nhiệt. Bước vào con phố đông đúc thế này, trước mặt toàn là người, anh nhất thời sững lại. Chưa đi nổi trăm mét đã bị người qua đường va phải bảy tám lần.
Âm Thiên Tử giang tay, hờ hững che chắn phía sau anh.
Thôi Tuyệt hoàn toàn không nhận ra. Anh vừa đi vừa suy nghĩ chuyện ban nãy, hạ giọng hỏi: “Bệ hạ cảm thấy Ngàn Tầm Trúc thế nào?”
“Tôi không thích hắn.”
“Hắn cũng không thích chúng ta.”
“Đó là hắn có mắt như mù.”
Thôi Tuyệt bật cười: “Không thể nói vậy được. Chúng ta đâu phải minh tệ, dựa vào đâu bắt người ta phải thích?”
Âm Thiên Tử nói một cách vô cùng đương nhiên: “Toàn bộ minh tệ của Minh Phủ cộng lại cũng không bằng một phần vạn cậu. Hắn không thích cậu, chứng tỏ không chỉ mắt mù, mà còn tai điếc, não liệt, hoàn toàn thiếu năng lực nhận thức thế giới.”
“Khụ.”
Thôi Tuyệt chân trái vấp chân phải, loạng choạng suýt ngã.
Âm Thiên Tử nhanh tay đỡ lấy hắn.
Thôi Tuyệt chật vật đứng vững: “Đa tạ.”
Âm Thiên Tử buông tay: “Đi đường cẩn thận.”
“Ừ.” Thôi Tuyệt đẩy lại gọng kính, tiếp tục nói: “Ngài có tin lời Ngàn Tầm Trúc không? Phương Đông Hữu Tuyết không chỉ là Thành Hoàng, còn là sư huynh của hắn. Sư huynh mất tích, hắn không báo án, lại còn giả mạo thân phận sư huynh… hành vi này, liệu có thể dùng một câu muốn làm quan để giải thích không?”
“Hắn là muốn ngồi tù.”
Thôi Tuyệt cười liếc hắn một cái.
Âm Thiên Tử thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm giọng: “Trong miếu, đồng tử nói Ngàn Tầm Trúc thường xuyên đến tìm sư huynh uống rượu. Ít nhiều cũng có tình nghĩa.”
“Ừ.” Thôi Tuyệt gật đầu: “Có tình nghĩa mà còn làm vậy?”
“Có khi hắn rất rõ Phương Đông Hữu Tuyết hiện tại không gặp nguy hiểm. Toàn bộ chuyện này là do chính hắn bày ra. Cho dù không phải, hắn cũng là kẻ biết ơn giả.”
Điện thoại Thôi Tuyệt bỗng sáng lên là Bạch Vô Thường gửi tài liệu.
Ngàn Tầm Trúc. Minh lịch năm 6723 bái nhập Trận Môn.
Quan hệ sư môn cực kém, từng ẩu đả với nhị sư huynh, vô tình đập đầu đại sư huynh, bị tiểu sư đệ cắn bị thương, tiêm vắc-xin quỷ sai dị ứng, tham gia 6 kỳ khảo thí quỷ sai, chưa lần nào vào vòng phỏng vấn, làm nhân viên giao hàng 3 tháng, làm mất 90 kiện hàng, tự mở phòng làm việc chiêu hồn, dẫn tới ác linh, từng viết tiểu thuyết mạng toàn thời gian, sau đó… nằm liệt giữa đường.
Phía dưới là một đường link. Mở ra là tác phẩm đang đăng tải của Ngàn Tầm Trúc:《Sau khi chết ta trở thành bạch nguyệt quang của sáu đại yêu quỷ ác ma》
Chương 1: Quỷ Môn Đề Đốc biến thành hung linh.
Chương 2: Hung linh bị đạo sĩ thu phục.
“Lời hắn nói thật giả lẫn lộn.” Thôi Tuyệt khóa màn hình: “Nhưng ít nhất… quan hệ sư môn cực kém là thật. Nhìn lịch sử trò chuyện này, Quỷ Môn Đề Đốc e rằng cũng không thể thoát liên quan.”
Âm Thiên Tử nói: “Hắn và Phương Đông Hữu Tuyết quan hệ không bình thường.”
“Đúng vậy.” Thôi Tuyệt cười châm chọc: “Mỗi lần gặp là tan rã trong không vui, lần sau vẫn cứ muốn gặp. Kiểu huynh đệ tình vặn vẹo này, tôi chỉ thấy ở Bạch Vô Thường với Hắc Vô Thường.”
Nhưng trong đáy mắt anh lại hiện lên một tầng u ám. Nếu Quỷ Môn Đề Đốc thật sự có liên quan…