Edit: Dao Dao
Một luồng khí lạnh thấu xương đánh úp từ phía sau.
Tử khí ngưng tụ thành một quỷ thủ, hung hăng đánh trúng lưng tên đó.
Chưởng lực bùng nổ, tử khí cuồn cuộn. Ngay khoảnh khắc bị đánh văng ra ngoài, lớp ngụy trang trên người tên đó tan biến, để lộ một gương mặt hoàn toàn xa lạ trước mắt hai người.
“Không hổ là Âm Thiên Tử…” Người nọ nằm rạp trên mặt đất, máu rỉ nơi khóe môi, giọng khàn đặc. “Uy thế quỷ thần… quả nhiên không thể chống đỡ.”
“Một chưởng.” Âm Thiên Tử lạnh lùng nói, tiến lên một bước. Trong lòng bàn tay, tử khí lại lần nữa ngưng tụ: “Đủ để dạy cậu cách nói chuyện với Phán Quan.”
“Đừng! Đừng đánh!” Người nọ hoảng hốt giơ tay. “Taôi thật sự không phải kẻ xấu… chỉ là hư quỷ thôi!”
Thôi Tuyệt thò đầu ra sau lưng Âm Thiên Tử, nhìn tên đó một lượt: “Giả mạo quan viên Minh Phủ mà còn dám nói mình là quỷ lương thiện à? Đưa tôi xem giấy tờ thân phận. Cả giấy phép nhập cảnh.”
“Trời đất làm chứng, tôi đúng là quỷ tốt, nhập cảnh hợp pháp!” Người nọ ngồi bệt dưới đất, luống cuống lục lọi trong áo, rồi móc ra một cuốn hộ chiếu, ném sang.
Âm Thiên Tử bắt lấy, chuyển cho Thôi Tuyệt.
Thôi Tuyệt mở ra xem.
Tên: Ngàn Tầm Trúc.
Giới tịch: Minh Giới.
Nơi sinh: Ngũ Kiếp Thành.
Cơ quan cấp: Cục Quản lý Xuất Nhập Cảnh Quỷ Môn Quan.
“Cậu gọi là Ngàn Tầm Trúc?” Thôi Tuyệt hỏi. “Vậy quan hệ của cậu với Phương Đông Hữu Tuyết là gì?”
Ngàn Tầm Trúc đáp: “Tôi là sư đệ của hắn.”
Thôi Tuyệt nghi ngờ đánh giá Ngàn Tầm Trúc từ đầu đến chân.
Trận Môn của Minh Phủ xưa nay vốn nổi tiếng toàn mỹ nhân. Phương Đông Hữu Tuyết thì khỏi phải nói là Minh Phủ đệ nhất mỹ nhân, Quỷ Môn Đề Đốc cũng là nam thần quốc dân. Có hai vị sư huynh châu ngọc như vậy ở phía trước, ai ngờ tiểu sư đệ mang tên Ngàn Tầm Trúc này lại… bình thường đến mức chẳng có gì đáng nhớ.
Nhưng nghĩ theo hướng khác, như vậy cũng coi như phá vỡ lời đồn “Trận Môn thu đồ chỉ nhìn nhan sắc”, bớt đi một tầng tẩy não tập thể.
“Phán Quan đại nhân, ánh mắt ngài như vậy là sao?” Ngàn Tầm Trúc rút điện thoại ra, vẻ mặt bị tổn thương. “Không tin tôi à? Nhìn nè, ảnh chụp chung của sư môn chúng tôi.”
Ngàn Tầm Trúc lật ra một tấm ảnh.
Trong ảnh có năm người. Một nam tử ngồi trên ghế sofa, phía sau là Phương Đông Hữu Tuyết khi còn tóc đen, đứng cạnh Quỷ Môn Đề Đốc và Ngàn Tầm Trúc. Bên cạnh còn có một thiếu niên áo đỏ, nghịch ngợm trèo hẳn lên tựa lưng ghế.
Thôi Tuyệt liếc mắt một cái, lập tức hứng trọn một đòn mỹ nhan không giảng đạo lý trừ Ngàn Tầm Trúc ra, bốn người còn lại ai nấy đều mang vẻ đẹp riêng. Ngay cả thiếu niên áo đỏ chưa kịp trưởng thành kia cũng khí chất bừng bừng, toát ra một loại mỹ cảm sống mái khó phân.
Anh không nhịn được liếc lại Ngàn Tầm Trúc thêm lần nữa, cuối cùng phát hiện ra một chân lý đau lòng khi đứng giữa toàn mỹ nhân, “bình thường” cũng có thể trở thành… điểm nhấn.
“Giờ thì tin tôi rồi chứ?” Ngàn Tầm Trúc đắc ý hỏi.
Thôi Tuyệt thu hồi ánh mắt: “Chuyện thân phận tạm chấp nhận. Nhưng cậu vẫn chưa giải thích vì sao phải giả mạo Phương Đông Hữu Tuyết. Còn hắn thì sao?”
Ngàn Tầm Trúc chần chừ: “Hắn…”
“Ừ?”
“… mất tích rồi.”
Miếu Thành Hoàng Bạch Nghiệp thị hương khói nghi ngút, khách thập phương nối nhau không dứt. Ba người theo Ngàn Tầm Trúc rời khỏi đại điện náo nhiệt, vòng sang một gian thiên điện ở bên cạnh.
Trong sân trồng mấy cây cổ thụ, tán lá dày che kín ánh nắng, khiến ngôi miếu trăm năm tuổi càng thêm u tối, trầm mặc. Khi đi dọc hành lang, Thôi Tuyệt liếc nhìn bố cục trong sân vài lần, mơ hồ cảm nhận được trận pháp nơi này cao thâm hơn hẳn đại điện ban nãy.
Ba người ngồi xuống. Ngàn Tầm Trúc pha trà, giọng điệu thản nhiên kể lại: “Khoảng một tháng trước, tôi đi ngang qua Bạch Nghiệp thị, tiện thể ghé thăm đại sư huynh, uống vài chén với hắn. Ai ngờ khi tới miếu, hắn lại không có ở đó. Đồng tử nói hắn đã đi Nghiệp Hải tế bái sư phụ… rồi từ đó không thấy trở về.”
Phương Đông Hữu Tuyết xuất thân từ Trận Môn. Sư phụ hắn ta từng là thủ tịch Hộ Trận Sư của Hình Ngục Ty, sau này hy sinh khi làm nhiệm vụ, hồn nguyên vĩnh viễn chìm trong Nghiệp Hải. Vì thế, hằng năm Phương Đông Hữu Tuyết đều đến Nghiệp Hải rưới một chén rượu, coi như tế lễ ân sư.
Thôi Tuyệt nhíu mày: “Vì sao không báo lên Minh Phủ? Một vị Thành Hoàng của một thị trấn mất tích, đây đâu phải chuyện nhỏ.”
“Ha?” Ngàn Tầm Trúc bật cười, tiếng cười nghe rất kỳ quái.
Âm Thiên Tử ngước mắt nhìn Ngàn Tầm Trúc.
Ngàn Tầm Trúc giang tay, giọng mang theo vài phần châm chọc: “Phán Quan đại nhân, ngài đang trách tôi sao? Nhưng tiếc là tôi không phải nhân viên công vụ của quý phủ. Thành Hoàng mất tích thì đúng là nghiêm trọng, nhưng chuyện đó liên quan gì tới tôi?”
Thôi Tuyệt ôn tồn nói: “Hắn là sư huynh của cậu.”
“Đúng vậy.” Ngàn Tầm Trúc nhún vai. “Cho nên tôi mới dùng cách của mình để đi tìm hắn.”
“Vậy cậu tìm được chưa?”
“Tiếc thật…” Ngàn Tầm Trúc lắc đầu.
Tên này miệng lưỡi trơn tru, rõ ràng là không thấy quan tài thì chưa rơi lệ. Ánh mắt Thôi Tuyệt sau tròng kính khẽ híp lại, sâu thẳm và nguy hiểm.
“Ngàn Tầm Trúc.” Âm Thiên Tử nhàn nhạt gọi.
“Dạ?”
Âm Thiên Tử chậm rãi nâng tay. Hắc khí trong lòng bàn tay nhanh chóng tụ lại, tỏa ra sát ý lạnh lẽo.
Ngàn Tầm Trúc giật mình, vội vàng lau mặt, lập tức nghiêm túc hẳn: “Cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch. Qua nhiều lần điều tra, tôi nghi ngờ chuyện này có liên quan đến nhị sư huynh.”
“Quỷ Môn Đề Đốc?” Thôi Tuyệt hỏi.
“Đúng.” Ngàn Tầm Trúc gật đầu. “Chính là vị đại tướng trấn giữ cửa Minh Phủ của các người.”
“Nghe ra thì quan hệ giữa các người không mấy hòa thuận.”
“Ngài là cấp trên của hắn, chẳng lẽ còn không rõ tính tình tên đó tệ đến mức nào sao?” Ngàn Tầm Trúc than thở. “Đến cả đại sư huynh hiền lành như vậy mà còn chẳng nói chuyện nổi với hắn.”