Edit: Dao Dao
Thôi Tuyệt ngậm một que kẹo hồ lô, ngồi xổm bên quầy hàng vỉa hè, chăm chú nhìn một bức tượng đất chỉ lớn cỡ bàn tay.
Bức tượng được tô vẽ sặc sỡ, xanh xanh đỏ đỏ, đôi mắt trợn trừng dữ tợn, thế nhưng chẳng hiểu sao lại trông… khá là vui mắt.
“Đây là ai vậy?” Anh hỏi.
Chủ quầy đáp: “Diêm La Đại Vương. Mười đồng một tượng.”
Thôi Tuyệt sững người: “Ai cơ?”
Chủ quầy lại lôi từ phía sau ra thêm một bức tượng khác, màu sắc rực rỡ y hệt: “Còn có cả Diêm La Vương Hậu nữa. Mua cả cặp thì rẻ hơn, mười lăm đồng một đôi.”
Thôi Tuyệt: “Ai?”
Vương hậu từ đâu chui ra vậy? Diêm La Đại Vương nhà anh rõ ràng vẫn còn độc thân kia mà!
Âm Thiên Tử kéo tay anh: “Đi thôi.”
“Nhìn thêm chút nữa mà.”
“Có gì hay để nhìn chứ!”
Mãi đến khi bị kéo thẳng tới trước đại điện miếu Thành Hoàng, Thôi Tuyệt vẫn ngoan cố ngoái đầu nhìn lại lần cuối: “Tôi thấy bên cạnh còn có một tượng nhỏ nữa, tay cầm giấy bút, chắc là Phán Quan. Không chừng mua kèm còn được giảm giá.”
Âm Thiên Tử không đáp.
Thôi Tuyệt ngẩng đầu nhìn hắn, thấy môi hắn mím chặt, đường cằm sắc lạnh, rõ ràng tâm trạng rất không vui, thậm chí có phần bất mãn với đề tài này.
Nghĩ lại cũng phải. Đường đường là chủ nhân U Minh giới vậy mà ngoài dân gian lại chỉ đáng giá mười đồng, còn bị gán thêm một vị vương hậu không biết từ đâu xuất hiện, mua theo cặp còn bị “tụt giá” hai đồng rưỡi. Đổi ai cũng khó mà nuốt trôi cục tức này.
“Xấu chết đi được.”
“Hả? Hả?” Thôi Tuyệt sững sờ.
Âm Thiên Tử nghiến răng, gằn từng chữ: “Quá! Xấu!”
Thôi Tuyệt bật cười, dịu giọng an ủi: “Bệ hạ sau khi thức tỉnh còn chưa thân chấp chính sự, dân gian chưa có phúc được diện kiến thiên nhan, sao có thể biết bệ hạ anh tuấn tuyệt thế đến nhường nào.”
“Hừ.” Sắc mặt Âm Thiên Tử dịu đi đôi chút, rồi lạnh lùng bổ sung: “Không được gọi tôi là bệ hạ.”
“Dạ ~.”
Hai phút sau, Bạch Vô Thường đang vùi đầu trong đống công văn thì nhận được một chỉ thị khẩn:
[Thông tri Quỷ Chính Tư – bộ phận tuyên truyền: Kể từ hôm nay, tăng cường mức độ tuyên truyền về… người đó. Trong vòng ba tháng, tôi muốn hình tượng anh tuấn tuyệt thế của người đó lan truyền khắp thiên hạ.]
Thế sự vô thường ái hữu thường: [Anh bị trộm tài khoản à?]
Phán Quan: [Là tôi.]
Thế sự vô thường ái hữu thường: [Vậy anh giải thích xem “anh tuấn tuyệt thế” là cái quái gì?]
Phán Quan: [Là sự thật.]
Thế sự vô thường ái hữu thường: [Đừng giả bộ nữa. Tiểu tặc to gan, dám trộm tài khoản đến tận Minh Phủ, mi chết chắc rồi.]
Thế sự vô thường ái hữu thường: [Ba mươi giây định vị vị trí.]
Thế sự vô thường ái hữu thường: [Không định vị được? Ồ, điện thoại xịn ghê ha.]
Thế sự vô thường ái hữu thường: [Bản chưởng ty nghi ngờ mi là gián điệp Yêu Giới số 007, đã báo Trảm Tà Ty.]
Thế sự vô thường ái hữu thường: [Hai mươi bốn giờ sau, điện thoại của mi sẽ tự nổ.]
Phán Quan: [Cậu bị sa thải rồi.]
“Đang nghĩ gì thế?” Giọng Âm Thiên Tử vang lên ngay trên đỉnh đầu.
Thôi Tuyệt cất điện thoại, khẽ cười đáp lại, trong đầu nghiêm túc hồi tưởng xem năm đó là ai đã tuyển cái tên Bạch Vô Thường này vào Minh Phủ.
… Hình như là anh.
Đáng giận thật.
Quả nhiên là tuổi trẻ nông nổi.
“Cẩn thận bậc cửa.”
“Vâng.”
Hai người bước vào đại điện.
Bên trong ánh sáng âm u, nhưng lại khiến quỷ hồn cảm thấy dễ chịu khác thường.
Thôi Tuyệt đưa mắt quan sát tòa miếu. Nơi đây từng huy hoàng rực rỡ, xà nhà vẫn còn lưu lại những hoa văn sơn màu, chỉ là nay đã phai mờ loang lổ theo năm tháng. Hai bên tượng thần treo một đôi câu đối:
Nơi đây không hỏi sang hèn quý tiện. Bên kia tự phân chính tà thiện ác.
Thành Hoàng vốn là quan chức của Minh Phủ, đồng thời cũng nhận sắc phong từ dương gian. Thành Hoàng Bạch Nghiệp thị năm xưa từng được phong hiệu: “Thừa thiên giám quốc tư dân thăng phúc Minh Linh Vương”. Trải qua mấy trăm năm thăng trầm biến đổi, đến nay chỉ còn lại danh xưng Minh Linh Công.
Vị Minh Linh Công đương nhiệm tên là Phương Đông Hữu Tuyết. Trước kia hắn ta là một Hộ Trận Sư, tinh thông trận pháp, sau bỏ võ theo văn, xuống dương gian nhậm chức Thành Hoàng.
Thôi Tuyệt đi tới trước bàn thờ, ngẩng đầu nhìn pho tượng thần cao lớn. Chỉ thấy áo tím mũ vàng, khoác lụa hoàng, mày rậm mắt to, gương mặt chữ điền, râu dài phất phơ, vừa uy nghiêm vừa không mất vẻ từ bi.
“Đó là Phương Đông Hữu Tuyết?” Âm Thiên Tử hỏi.
“À… đúng, mà cũng không hẳn.”
“Hử?”
“Tượng thì là hắn, nhưng… hoàn toàn không giống.” Thôi Tuyệt xoa trán giải thích. “Phương Đông Hữu Tuyết được công nhận là mỹ nam. Có năm về Minh Phủ báo cáo công tác, chưa đầy ba tiếng, kính xe đã bị dán hơn mười mã QR xin kết bạn. Thậm chí còn có người gọi hắn là mỹ nhân số một Minh Phủ.”
“Không thể nào.” Âm Thiên Tử hừ lạnh.
“Ngài còn chưa gặp hắn, sao biết là không thể.” Thôi Tuyệt nghiêm túc nói. “Thẩm mỹ tuy mang tính chủ quan, nhưng cũng có cơ sở khách quan. Mọi người đều thấy hắn đẹp, vậy thì hắn chính là đẹp.”
Âm Thiên Tử liếc nhìn gương mặt Thôi Tuyệt, lại hừ một tiếng, dứt khoát kết luận: “Không thể nào.”
“….”
Thôi Tuyệt nhìn hắn một lúc, rồi mím môi cười.
Âm Thiên Tử quay sang quan sát bố cục trong điện, giả vờ thản nhiên hỏi: “Cậu cũng đồng ý với cách nhìn của bọn họ?”
Thôi Tuyệt sững người trong giây lát, lập tức phản ứng, giọng đầy nịnh nọt: “Đương nhiên là không. Nói về dung mạo, trên đời này làm gì có ai sánh được với ngài.”
Âm Thiên Tử nổi giận: “Tôi không có ý đó!”
“Ồ?” Thôi Tuyệt cười tủm tỉm. “Vậy ngài là có ý gì?”
Âm Thiên Tử nghẹn lời. Đúng vậy, hắn chính là có ý đó.
“Nói đến mỹ mạo…” Thôi Tuyệt cười trộm, khéo léo chuyển đề tài. “Bạch Vô Thường của chúng ta cũng chẳng kém cạnh đâu.”
Âm Thiên Tử thuận thế tiếp lời: “Vậy chuyện nợ tình giữa bọn họ rốt cuộc là thế nào?”
“Chỉ là hiểu lầm thôi.” Thôi Tuyệt đáp, bước lên phía trước hai bước, rồi đột ngột khựng lại.
Âm Thiên Tử đưa tay, giữ lấy vai anh.